Tôi thấy nhục vì phải níu kéo anh
Vì quá yêu anh mà tôi vẫn chịu đựng, nhẹ nhàng với những lần anh la mắng vô cớ.
Tôi là độc giả thường xuyên của báo. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều khi viết ra những dòng này, mong rằng mọi người sẽ cho tôi ý kiến. Tôi quen anh nhờ người quen giới thiệu. Lần đầu gặp gỡ không có gì đặc biệt, tôi đi cùng người quen lên nhà anh chơi (tôi chưa biết mặt anh). Từ đó, chúng tôi trao đổi số điện thoại, liên lạc với nhau thường xuyên hơn và chính thức quen nhau sau đó gần một tháng.
Không biết có phải do quen nhau quá vội, chưa kịp tìm hiểu kỹ mà bây giờ, sau một năm quen nhau, chúng tôi bắt đầu có những mâu thuẫn nhỏ phát sinh, hay cãi lộn, giận hờn nhau hơn. Từ lúc tôi chấp nhận quen anh là tôi đã chịu cực khổ. Mặc dù gia đình tôi khá giả nhưng tôi cũng tập làm mọi thứ để sau này có thể làm dâu người ta tốt, để ba mẹ chồng không phải phàn nàn ba mẹ tôi.
Ba mẹ tôi cũng rất chiều chuộng chị em tôi nhưng không phải vì vậy mà tụi tôi ỷ lại, tỏ vẻ tiểu thư hay chảnh chọe như những cô gái khác. Chính anh cũng nhận xét tôi là dễ thương, hiền, không kiêu kỳ. Nếu tôi mà như những cô gái đó thì anh không thèm xin số điện thoại của tôi.
Từ lúc gặp anh lần đầu đến khi anh xin số điện thoại, hình như giữa chúng tôi có tiếng sét ái tình đánh trúng hay sao đó. Tôi cảm thấy anh rất đặc biệt, có thể chia sẻ vui buồn với tôi. Anh là người chín chắn, giỏi giang, không phải như những chàng công tử bột, không biết làm gì hết, chỉ ngồi một chỗ sai khiến người khác. Nhưng có thể giữa tôi và anh trùng hợp với câu: "Ghét của nào trời trao của nấy". Anh không thích con gái tóc ngắn, lúc gặp anh tóc tôi không dài. Còn tôi thì rất ghét những người đàn ông hút thuốc cứ phà khói vào mặt người khác.
Anh là người rất cố chấp. Tôi khuyên anh bỏ thuốc lá thì anh dùng dằng, giận tôi, nào là nói tôi lằng nhằng, nói nhiều. Tôi càng nói thì anh sẽ càng hút nhiều hơn. Khỏi phải nói, tôi đã buồn và khóc nhiều như thế nào vì mới quen nhau mà anh đã có thái độ gia trưởng. Anh la hét, mắng mỏ tôi vì một chuyện nhỏ nhặt không đáng gì hết. Tôi nói chuyện hơi nhỏ, anh cũng la tôi, bảo là tôi nói nhỏ anh không nghe. Tôi đang cố gắng nói lớn để tránh làm anh buồn.
Anh hay la tôi vô cớ, nhiều lúc suy nghĩ, tôi không biết sau này sẽ là vợ của anh hay là con của anh. Tôi với anh ngang hàng nhau mà cái gì hở chút là anh la. Càng ngày tình trạng này càng tiếp diễn. Nhiều lúc tôi cảm giác rằng việc gọi điện nói chuyện vài ba phút mỗi tối với anh là làm cho có. Những lời tôi nói anh chẳng xem ra gì cả, anh không thích nghe tôi nói nữa. Vì thế, nhiều lúc tôi nghĩ giữa chúng tôi nên có một sự giải thoát cho nhau, chứ tình trạng này kéo dài hoài cũng không được.
Giữa tôi và anh, tôi có cảm giác người ta đã không cần tôi, còn tôi thì cố níu kéo, chỉ vì tôi quá yêu anh. Có ai trong các bạn quen bạn trai mà 1-2 tháng mới được gặp một lần để nói chuyện. Từ nhà anh xuống Sài Gòn khoảng 3-4 tiếng, nhiều lúc tôi thấy thương anh lắm vì xa xôi như vậy mà anh cũng chạy xuống thăm tôi. Tôi chưa lên thăm anh lần nào vì tôi không dám chạy xe máy đường quốc lộ, tôi cũng không nhớ đường lên nhà anh và anh cũng không cho tôi lên. Nhưng tôi thấy nhiều khi thái độ của anh thật quá đáng. Anh nói chuyện với người ngoài rất vui vẻ, còn nói chuyện với tôi cộc lốc.
Ngày kỷ niệm một năm chúng tôi quen nhau, anh cũng chẳng thèm nhớ tới. Đối với tôi đã là ngày cần nhớ mà anh lại không muốn nhớ như vậy thì không còn ý nghĩa gì nữa. Như vậy coi như anh quên đi, tôi cũng bỏ qua nhưng còn chuyện này anh nói ra làm tôi càng buồn. Thật ra là anh định xuống trước ngày kỷ niệm để gặp tôi mà nhà anh có việc. Hôm đó, tôi thức đến 12 giờ đêm chỉ để nhắn cho anh vài chữ chúc mừng, bảo anh đừng buồn, khi nào hết bận thì anh xuống cũng được. Anh nhận được tin nhắn không mà không nói gì.
Tôi đâu cần anh tặng tôi cái gì, chỉ cần anh nhắn tin nói cám ơn tôi cũng được, vậy mà anh không làm. Lúc đó, tôi nghĩ nếu tôi không hỏi chắc anh cũng không cần quan tâm và nhắc đến làm gì. Tôi buồn lắm. Còn anh lại tỏ thái độ bực bội, nói với tôi một câu rất phũ phàng làm tôi thấy nhục: "Thà anh không có vợ chứ anh không cần một người vợ trách móc như vậy". Tôi đâu có ý trách móc gì anh mà anh lại nói như vậy làm tôi buồn ghê.
Tôi hạ giọng năn nỉ anh, anh càng làm tới khiến tôi thấy nhục cho bản thân mình. Nguời ta đã không tôn trọng mình thì mình níu kéo làm chi. Nói ra như vậy thì anh lại nói là tôi không hiểu anh. Mới đây, tôi chỉ nói đùa là ông ngoại tôi nói nếu sau này tôi với anh cưới nhau, chắc tôi ở nhà anh khóc 8 ngày 8 đêm vì nhà anh ở xa, phải làm vườn mà tôi thì ốm yếu sao làm nổi.
Ông ngoại tôi hay lo, xót con cháu, sợ tôi ở xa như vậy nếu lỡ anh có đánh tôi thì cũng không ai giúp vì bà con anh ở gần đó, nhà sát nhau, còn nhà tôi thì ở xa. Tôi kể anh nghe chỉ mong anh thương tôi nhiều hơn mà anh lại nói một câu nghe hết tình nghĩa: "Vậy em tìm ai ở Sài Gòn cho nó gần, khỏi cực". Tôi quen anh ngần ấy thời gian mà anh lại nói như vậy làm tôi phải suy nghĩ rất nhiều, không biết anh có còn thương tôi không.
Tôi không ngờ anh có tính gia trưởng mà tôi thì rất sợ đàn ông như thế. Tôi đã suy nghĩ và khóc rất nhiều về việc có nên quen anh tiếp không để sau này lấy anh làm chồng? Đến khi có con cái, anh vẫn vậy thì sao tôi chịu nổi. Nhiều lúc tôi muốn nói chuyện vui vẻ với anh mà anh cứ la, nói chuyện lớn tiếng làm như tôi là con anh không bằng. Anh không thấy khuyết điểm của mình để sửa mà bảo tôi bây giờ còn kịp để quen người khác. Mong bạn đọc cho tôi ý kiến. Cảm ơn mọi người.
Hoa Thủy Tinh
Bạn nghĩ gì?
0/10009:38 24/4/2013
bỏ đi bạn ạ! Nên dừng trước khi quá muộn. Đó là mẫu người đàn ông ích kỷ chỉ nghĩ cho mình, bây giờ 2 bạn đang yêu nhau mà a ta đã thế sau này lấy nhau về mình đảm bảo bạn chẳng là gì cả đối với a ấy. Mình cũng đã từng trải qua 1 mối tình 4 năm như bạn và sau bao nhiêu lần cùng với sự quyết tâm, suy nghĩ về thời gian 2 đứa yêu nhau, về thái độ cư xử của a ấy với mình. Mình đã quyết định chia tay. Và giờ mình thấy quyết định đó rất đúng đắn và sáng suốt. Chúc bạn có những quyết định đúng đắn.
11:24 5/11/2012
Bỏ đi bạn ơi, trước khi bỏ, chửi nó một trận, đàn ông như thế yêu làm quái gì nữa?
17:7 29/8/2012
Một khi yêu và cho đi đâu có gì phải hối tiếc. Tôi luôn nghĩ như thế để tự an ủi mình khi Anh cũng cứ vài ngày lại vô cớ chà đạp tôi. Bản thân tôi cũng nằm trong hoàn cảnh của bạn nên có thể gọi là đồng cảm chứ không thể đưa ra lời khuyên nào tốt hơn. Đơn giản bản thân mình đã để người mình yêu biết được tình cảm đã ngu muội biết mình cần nên không thể nào thay đổi và dứt bỏ được. Cứ yêu và làm hết mình đến khi không còn gì để hối tiếc. Đến khi hết duyên thì chuyện gì cũng có thể xảy ra vì người Xem thêm
11:14 29/8/2012
Tôi thấy bạn quá nông cạn, còn anh ta thì tôi cũng chưa rõ tốt xấu
9:52 25/8/2012
Chào bạn. Mình đọc những dòng tâm sự của bạn thấy như một phần của mình trong đó, nhưng mình khác bạn chỉ một chút. Bạn trai của mình cũng là người tính có gia trưởng nhưng không bao giờ la mắng như bạn của bạn mà khi giận lên là không nói gì và im lặng( có khi không nói chuyện với nhau cả tuần, cả tháng và lúc nào mình cũng là người gọi điện làm lành trước). Mình cũng đang trong tâm trạng như bạn không biết có nên tiếp tục không. Hai đứa mình là bạn trước khi chính thức quen nhau và tính đến Xem thêm
9:28 21/8/2012
Tôi nghĩ bạn nên bỏ anh ta đi. Nếu như không muốn sau này phải hối hận. Đàn ông như thế ở với nhau chỉ rước hoạ vào thân
17:14 7/8/2012
Bạn cũng nhận ra anh ta là người thế nào. Vậy bạn còn tiếp tục làm gì? Giải thoát cho mình là cách tốt nhất. Anh ta không xứng đáng để bạn yêu thương như vậy. Tôi tin rồi bạn sẽ tìm được một con đường mới cho mình. Có thể ở con đường đó bạn sẽ gặp được hạnh phúc thật sự mà bạn mong đợi. Chúc bạn hạnh phúc và đủ sáng suốt để có sự lựa chọn đúng nhất.
14:10 7/8/2012
Khi đọc xong bài viết của bạn thì mình chỉ cảm thấy bạn là người yêu anh ấy. Còn đối với anh ấy, bạn như là một nghĩa vụ phải gặp, phải nói chuyện thôi. Mình mong bạn suy nghĩ cho kỹ khi muốn gắn kết lâu dài. Cuộc sống còn nhiều người biết trân trọng mình lắm bạn ạ. Chúc bạn luôn sáng suốt.
10:12 7/8/2012
Bạn nên chia tay với anh ta, đây là người sẽ làm bạn khổ. Anh ta đã có vợ hoặc là kẻ ích kỷ, không tôn trọng bạn và tình cảm của bạn. Hãy quyết định trước khi quá muộn.







