Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Tôi phải hầu cả nhà chồng mà vẫn bị mắng chửi

Trước mặt mọi người, bố chồng bắt tôi đền tiền cái đồng hồ làm vỡ, chạy khắp nhà tìm đôi giày cho em trai chồng.

Tôi là người miền Nam, đã tốt nghiệp đại học và có công việc ổn định. Tôi và chồng cưới nhau sau khi quen nhau được tám năm. Chúng tôi cưới nhau được hai năm rồi nhưng chưa có con. Bố chồng tôi là người Bắc, mẹ chồng người Nam. Bố chồng tôi quá khó khăn. Tôi đã hơn hai lần đề nghị ra ở riêng nhưng không được. Nhà chồng tôi có nhiều cơ sở làm ăn, rất khá giả, tôi cùng chồng quản lý một cơ sở. Chúng tôi vừa phải đi làm vừa quản lý việc kinh doanh nhưng bố chồng tôi không bao giờ trả công cho vợ chồng tôi.

Hồi cưới, chúng tôi cũng phải lấy tiền túi của mình ra để đặt thiệp, đặt mâm, sắm vàng. Chúng tôi đã phải vay mượn thêm nhiều chỗ mới đủ tiền làm tiệc sao cho không làm mất mặt bố mẹ chồng. Tiền thách cưới cũng chỉ có 10 triệu, chúng tôi đã phải bù thêm 40 triệu để mẹ ruột tôi vui lòng. Đám cưới xong, chúng tôi nợ bạn bè số tiền lên đến hơn 120 triệu, hiện nay vẫn còn đang phải trả dần. Đành rằng sống trong căn nhà ba tầng nhưng chúng tôi đều phải chắt bóp lắm mới đủ vì hai đứa đều là viên chức nhà nước. Mẹ chồng tôi dù thương anh nhiều, lâu lâu lại cho anh tiền nhưng đều bị bố chồng mắng xối xả. Từ đó về sau, mẹ chồng không giúp được gì cho chúng tôi nữa.

Bố mẹ chồng tôi có ba người con: hai trai đầu và một con gái út. Chồng tôi là anh cả. Bố mẹ chồng cho rằng tôi lấy anh vì tiền nên không bao giờ xem tôi là con dâu trong nhà dù tôi đã đối xử với họ rất tốt, cơm bưng nước rót, đứng nói chuyện phải khoanh tay... Tuy không sống chung một mái nhà nhưng lâu lâu, bố chồng qua thu tiền kinh doanh, tôi phải nộp đầy đủ, không thiếu một xu.

Bố chồng bắt tôi phải nói chuyện theo kiểu của người Bắc.

Bố chồng bắt tôi phải nói chuyện theo kiểu của người Bắc.

Có lần, vào ngày chủ nhật, mấy đứa bạn học tôi ghé thăm nhà, bố chồng qua, tôi sơ ý làm rơi cái đồng hồ bố chồng mua làm quà biếu khách, bố chồng mắng và bắt tôi đền tiền ngay trước mặt mọi người. Tôi ôm mặt chạy vào phòng khóc nhưng bố chồng vẫn không chịu để yên. Ông mở cửa phòng, bắt tôi đi mua ngay một cái y chang như vậy. Tôi gạt nước mắt dắt xe chạy đi mua. Hôm đó, đã mấy lần tôi muốn đâm đầu vào xe tải cho chết đi nhưng nghĩ đến chồng, cha mẹ mình, tôi đã không làm được.

Lần khác, em trai chồng tôi đi học đại học ở Hà Nội về thăm nhà, nó ở nhà tôi. Bữa đó, bố mẹ chồng tôi và vài người bạn qua đón nó đi ăn nhà hàng. Tôi vừa đi làm về tới nhà, chào hỏi mọi người xong thì em trai chồng đã hỏi tôi có thấy đôi giày màu xanh để ở đâu không? Tôi hỏi lại: "Đôi giày màu xanh nào?" vì quả thật tôi không rành mấy vật dụng của em. Bố chồng tôi lập tức đập tay lên bàn quát: "Nó hỏi đôi giày màu xanh thì mày trả lời là nhìn thấy hay không thôi và mau đi tìm. Tại sao phải hỏi ngược lại nó?".

Tôi đã rất mất mặt trước mẹ chồng, trước mấy chú quen biết. Sau đó, tôi chạy đi tìm nhưng không thấy. Tôi hỏi em là lấy đôi giày màu khác mang được không? Nó trả lời là không và vẫn bắt tôi đi tìm. Cả xe đang đứng đợi ngoài sân, còn tôi thì chạy đi tìm kiếm khắp nơi. Cũng may vì tôi bị đau dạ dày nên em đành lấy đôi màu trắng đi tạm. Tôi vội mở máy tính lên, xem lại mấy bức ảnh của em để biết được màu sắc đôi giày. Tôi chạy ra ngoài mua ngay một đôi như vậy về để ngay ngắn trước cửa phòng nó. Hôm đó, tôi mệt lả người và khóc cạn nước mắt.

Còn em gái chồng tôi đang học phổ thông, hàng ngày phải đưa đón đi học, học trên lớp, học thêm. Sáng tôi phải đưa em đi học rồi mới chạy đi làm. Bố mẹ chồng tôi có thuê người giúp việc nhưng vẫn bảo tôi đưa đi cho an toàn. Nhiều hôm đến cơ quan trễ, tôi bị khiển trách rất nhiều. Còn tôi mà đến đón em trễ thì bị nó mặt nặng mày nhẹ trách móc. Rồi sau đó về mách với ba mẹ chồng là tôi cố tình làm như vậy, bắt nó phải đợi. Cuối cùng, tôi lại bị ăn mắng. Thậm chí, sinh nhật em chồng, tôi phải giấu chồng bán cái đồng hồ đeo tay để mua quà cho nó.

Tôi thật sự suy sụp quá. Chồng tôi rất yêu thương tôi nhưng có những nỗi đau tôi phải giấu chồng vì anh nóng tính lắm. Tôi không muốn anh bất hiếu với bố mẹ. Khi viết những dòng này, tôi rớt nước mắt rất nhiều. Tôi phải làm sao bây giờ?

Katie

* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả tư vấn, gỡ rối.

Bạn nghĩ gì?

0/1000

Hiển thị 161 - 170 trên 173 ý kiến

16:31 10/7/2012

haanh0211

Tôi thấy bạn quá chịu đựng rồi, tôi đọc mà thương bạn 1 phần thì tức bạn 10 phần đó. Là người học hết đại học rồi mà sao không tự biết bảo vệ bản thân. Bố mẹ sinh con ra cho con kiến thức, và đó là hành trang để cho bạn bước vào cuộc sống mà? Mình hỏi bạn, nếu bố mẹ ruột mà biết bạn phải sống như thế thì liệu phụ mẫu có yên tâm được không? Vì thế bạn hãy mạnh mẽ lên nha, lúc nào cần quyết liệt thì phải quyết liệt bạn ah. Chúc bạn sớm lấy lại được thăng bằng trong cuộc sống.

Trả lời ý kiến của haanh0211

0/1000

16:31 10/7/2012

My Quan

Bạn phải nói với chồng bạn để chồng bạn hiểu và giúp bạn giải quyết căng thẳng với nhà chồng, một mình bạn ôm tủi nhục sẽ có ngày bạn bị trầm cảm đó.
Chồng là người đầu ấp tay gối để bạn sẻ chia mọi điều trong cuộc sống mà bạn lại không biết bộc bạch, tự cam chịu ôm nỗi khổ làm chi không biết?
Bạn nghĩ cho người ta rồi có ai nghĩ cho bạn?? Ở đây mình không hướng bạn sống theo lối ích kỹ, nhưng ở thời đại này mà bạn không biết tự bảo vệ mình thì có ai giúp được bạn, chẳng ai thương mình Xem thêm

Trả lời ý kiến của My Quan

0/1000

16:31 10/7/2012

Hoa Hong

Bạn yếu đuối và cần một gia đình chồng đến thế sao?
Mình còn nhân cách của mình, sao lại để họ xem thường? Hãy khẳng định và đứng lên bằng chính đôi chân mình.
Chồng bạn không thấy hay cố tình không muốn thấy những gì mà bạn phải chịu. Tình yêu mà chồng bạn dành cho bạn quá nhỏ so với những gì mà gia đình chồng đã dành cho bạn.

Trả lời ý kiến của Hoa Hong

0/1000

16:30 10/7/2012

CUN

Có tới mức như vậy ko chị nếu thật sự như vậy thì chị nghĩ cách mà đi đi ở lại cái nhà đấy khổ cả đời chả tội

Trả lời ý kiến của CUN

0/1000

16:30 10/7/2012

thaotranhong88

Tôi nghĩ bạn nên tâm sự với chồng đi, chứ như thế mãi không được đâu. Mình mà như bạn chắc đã bỏ về mẹ đẻ lâu rùi chứ không được bản lĩnh như vậy. Bạn tâm sự với chồng, hai người tìm cách giải quyết tốt nhất. Chúc bạn không rơi nước mắt nữa nhé.

Trả lời ý kiến của thaotranhong88

0/1000

16:29 10/7/2012

ngoc_trantuyet

Đây là câu nói của chồng tôi "chồng có thể ăn hiếp vợ, nhưng không được để ai ăn hiếp vợ mình, kể cả mẹ của mình". Chồng tôi, trước lúc cưới chỉ là lái xe thôi đó. 15 năm chung sống, đến giờ đã có bằng đại học và làm sếp vẫn không thay đổi

Trả lời ý kiến của ngoc_trantuyet

0/1000

16:29 10/7/2012

vi nguyen

Họ có xem bạn là người trong nhà đâu mà bạn phải cố gắng hy sinh vì họ. Bạn phải quan tâm đến bản thân của mình nữa chứ. Cái cách mà học đối xử với bạn tôi nói thật thua 1 đứa osin, vì osin giờ có giá lắm nói nặng nhẹ 1 tiếg là khỏi làm. Bây giờ bạn chấp nhận sống như vậy, sau này bạn có con cái vẫn phải hầu theo kiểu đó sao? Tốt nhất bạn hãy tâm sự với chồng, cả 2 cùng nhau tìm cách giải quyết. Cố gắng lên bạn nhé.

Trả lời ý kiến của vi nguyen

0/1000

16:28 10/7/2012

thi_met2000

Không ở trong hoàn cảnh của người khác thì đừng chê trách người ta nhu nhược! thật sự là em phải ngưỡng mộ chị! Gặp em chắc đập nát mọi thứ hết luôn! Mà chị cho em hỏi nhé: "chị sẽ chịu đựng như thế trong bao lâu?" 1 năm nữa?10 năm nữa? Hay là sau khi có con? hay là suốt cuộc đời?
Thời gian sẽ không bao giờ quay lại lần nữa. Chị hãy sống và quyết định sống như thế nào để sau này không phải hối hận với bản thân. Chúc chị may mắn

Trả lời ý kiến của thi_met2000

0/1000

9:48 12/7/2012

muaphunngayxanh trả lời thi_met2000

Bạn nói quá đúng, cái gì cũng có giới hạn của nó và sực chịu đựng cũng vậy

Trả lời ý kiến của muaphunngayxanh

0/1000

16:27 10/7/2012

nguyen phuong anh

Bạn cần được chia sẽ người đó là chồng bạn, nếu cứ như vậy, bạn sẽ tự đánh mất hạnh phúc của bạn. Can đảm lên bạn nhé .

Trả lời ý kiến của nguyen phuong anh

0/1000

16:27 10/7/2012

123456

Bằng mọi cách phải ra riêng, nếu không thì về nhà ba mẹ bạn mà sống, chứ cái kiểu này thì sớm muộn bạn cũng sẽ bi bệnh trầm cảm đấy!!!!

Trả lời ý kiến của 123456

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net