Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Tôi nuôi con một mình để chồng đi gặp con riêng

Ngày chuẩn bị bay sang Cu Ba làm việc, anh bảo tôi phá thai vì anh không có khả năng lo lắng cho con nhưng tôi một mực giữ lại.

Tôi và anh cùng quê nhưng trước đó lại không biết nhau. Chúng tôi gặp và yêu nhau cũng thật tình cờ, như trò chơi định mệnh sắp đặt. Tôi là một đứa con gái quê lên thành phố học, vì điều kiện gia đình nên tôi rất ít giao du bạn bè. Một hôm đi ăn ốc cùng nhóm bạn độc thân, tôi đã gặp anh ở đó và được giới thiệu làm quen. Anh hiền lành, ít nói, chỉ cười nhiều. Nhưng những ngày sau đó, anh đến xóm trọ của tôi chơi và chúng tôi bắt đầu có thể nói chuyện vui vẻ.

Chúng tôi có tình cảm với nhau rất nhanh. Anh hẹn tôi đi ngắm trăng, ừ thì có gì đâu, đi thì đi. Thời gian cứ thế trôi đi vội vàng. Ngày anh đặt lên môi tôi nụ hôn đầu tiên, tôi cũng không nhớ khi đó đã quen nhau được bao nhiêu ngày. Cũng vì nụ hôn ấy thôi mà từ đấy tôi đánh mất mình một cách nhanh chóng và không làm chủ được khối óc nữa. Trái tim tôi khi đó đã yêu anh thực sự nhưng tôi không biết anh có yêu mình nhiều như vậy không hay chỉ thoáng qua thôi? Và "chuyện đó" là nhu cầu của anh ta thì sao? Tôi nghĩ đến đấy thì thôi không nghĩ nữa bởi tất cả vì tôi ngu muội, nghe theo cái gọi là tình yêu.

Nhưng rồi một ngày, anh tiết lộ đã có một đứa con gái ba tuổi ở nước Cu Ba xa xôi. Ngày xưa anh là du học sinh bên đó, đã yêu một người và sinh ra đứa bé đó. Nhưng anh và mẹ con bé không kết hôn, cũng chẳng liên quan gì tới nhau nữa. Tôi khóc như một người điên nhưng tôi không trách móc gì. Tôi chỉ nói sao anh không bảo ngay từ đầu? Làm thế nào với chuyện này đây? Tôi khuyên anh nên đón hai mẹ con cô gái ấy về nhưng anh bảo anh không lấy người ấy. Bọn anh chia tay khi con bé ra đời nhưng anh vẫn đi lại và hỏi thăm con mình. Anh sẽ không bỏ nó.

Tôi đã suy nghĩ nhiều lắm và quyết tâm không yêu anh nhiều nữa nhưng thật khó. Tôi vẫn ở đó, anh vẫn ở đó thì làm sao chia tay được? Chỉ còn ba tháng nữa tôi ra trường thì hãy cứ lằng nhằng cho tới lúc tôi đi. Nghĩ thế nhưng trong lòng tôi vẵn yêu anh lắm, không nói là không thể thiếu anh nhưng đúng là tôi còn dành nhiều ưu ái cho anh. Bẵng đi vài tháng, tôi lại tình cờ biết anh có quyết định đi phiên dịch cho bộ nông nghiệp ở Cu Ba. Với anh, đó là cơ hội để gặp lại con gái. Nhưng với tôi thì lại là một niềm đau mới. Tôi nói với anh tôi sẽ không hứa gì cả. Sau một năm anh về, nếu còn yêu thì sẽ yêu, không thì mỗi đứa hãy đi con đường riêng. Ôi, định mệnh trêu đùa tôi khi chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa anh đi thì tôi phát hiện mình có thai đã một tháng.

Tôi phải làm sao với đứa bé đây? Nó là con của tôi và anh, những người biết chuyện đều khuyên tôi hãy bỏ đứa bé vì tôi còn quá trẻ. Tôi mới 23 tuổi, chưa ra trường, không công ăn việc làm... Ngay cả anh cũng bảo tôi bỏ đi vì anh không có khả năng lo lắng cho con. Nhưng tôi sợ lắm vì không đủ can đảm để giết đi đứa bé vô tội đang lớn dần trong cơ thể tôi. Tôi qyết định giữ lại con. Điều làm tôi cay cú là vì sao ngày xưa anh không bắt người kia bỏ con mà giờ con tôi, anh không muốn nó ra đời? Nghĩ thế, tôi càng nghĩ tôi càng quyết tâm giữ cho bằng được đứa bé. Tôi chấp nhận để anh đi một năm, để anh gặp lại con riêng, chỉ cần anh đồng ý cho con tôi một danh phận đủ bố, đủ mẹ.

Đám cưới được diễn ra một cách vội vã và vụng về. Gia đình anh không đồng ý tôi vì cho rằng không môn đăng hộ đối. Mẹ anh rất gay gắt, không cho tôi cầm một đồng tiền nào của anh gửi về. Thời gian chửa, tôi cũng không được chăm sóc tử tế. Họ luôn coi tôi và đứa bé là của nợ. Rồi tất cả cũng qua đinh, tôi sinh con, một bé trai kháu khỉnh, khỏe mạnh, giống hệt bố. Tôi khóc như mưa vì vui sướng khi con tôi khỏe mạnh. Đó là lý do duy nhất khiến tôi muốn sống thật dài để yêu thương con. Đáng buồn hơn cả là dù tôi sinh cháu trai nhưng mẹ chồng tôi vẫn không hề thay đổi thái độ, vẫn ghét tôi, ghét cả con tôi.

Tôi ngày càng ức chế mà không biết nói với ai. Chồng tôi thì chỉ biết im lặng, mặc kệ chuyện ở nhà. Vì thế, tôi trút hết bực tức lên anh, khiến anh đã nổi giận. Từ đó, tình cảm vợ chồng tôi đi xuống trầm trọng. Anh không còn muốn nhắn tin hỏi thăm vợ con. Tôi có hỏi thì anh nói, không thì thôi. Có phải chồng tôi không còn yêu thương tôi nữa? Nhưng vì con nhỏ nên tôi cũng không có nhiều thời gian nghĩ linh tinh, có nghĩ cũng chẳng giải quyết được gì. Tôi đành dặn lòng chờ đợi ngày anh về thì nói cho rõ.

Bây giờ anh đã về, con của tôi cũng đã sáu tháng tuổi rồi nhưng anh vẫn xa lạ với tôi. Dù tôi đã cố gắng hàn gắn những rạn nứt trước đây nhưng anh vẫn dửng dưng. Cơ hội nói chuyện với anh, tôi cũng không có. Tôi dỗ con và hay ngủ sớm, còn anh ngồi máy tính tới 1-2 giờ sáng mới vào phòng. Tôi tỉnh dậy muốn nói chuyện thì anh nói anh buồn ngủ và cứ thế chúng tôi xa nhau nhiều hơn. Tôi còn bực hơn nữa khi anh luôn coi bố mẹ có quyền to nhất nhà. Họ quản lý tài chính và cả việc ăn uống của hai mẹ con tôi.

Tôi không muốn hy sinh hạnh phúc của mình và con trai cho người khác nữa. Một năm qua, hai mẹ con tôi đã quá khổ rồi. Làm sao tôi có thể cao thượng tới mức dành hạnh phúc mong manh của mình cho quá khứ của anh nữa. Nhưng anh dường như để ngoài tai những gì tôi nói. Bố mẹ anh không có lương lại khao khát tiền nên rất ủng hộ việc chồng tôi ra đi.

Vừa hôm qua, vợ chồng tôi lại to tiếng vì anh cứ mải mê máy tính, để mặc con khóc. Tôi bực điên lên và ẵm con đi thay đồ. Lúc sau anh lên gọi tôi đi ăn cơm, sẵn cơn điên trong người, tôi quát anh tránh ra. Anh cũng nổi giận, chửi lại tôi và định tát tôi. Tôi thất vọng vì anh quá. Tôi muốn chia tay anh từ lâu nhưng vì thương con còn bé nên lại chần chừ. Đến giờ, tôi không chịu được nữa và chính thức viết đơn ly hôn. Anh không ký, cũng chẳng nói gì. Chỉ còn 15 ngày nữa anh lại bay sang đất nước xa xôi kia thì tôi sẽ thế nào đây? Trong lòng tôi rối bời lắm, không biết làm sao cho đúng? Mong các bạn cho tôi lời khuyên để có quyết định đúng đắn, cho hai mẹ con tôi một con đường tương lai.

Nhung Nguyên

* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả tư vấn, gỡ rối.

Bạn nghĩ gì?

0/1000

Hiển thị 1 - 10 trên 58 ý kiến

8:26 26/7/2012

hoa

Dù sao bây giờ anh ta cũng sắp ra đi, một người đàn ông như thế thật là không xứng đáng để mình yêu thương. Nhưng dù sao em cũng đã chịu khổ rồi. Theo chị, bây giờ em chưa nên ly hôn vội vì em chưa có công việc nên sẽ không có tiền. Hãy chịu khổ thêm một thời gian nữa, cố gắng đi tìm việc. Có việc thì mới đảm bảo dc cuộc sống cho em sau khi ly hôn, do đó để có việc đã rồi tính đến chuyện ly hôn em à.

Trả lời ý kiến của hoa

0/1000

9:18 16/7/2012

bui thi huong

Chào em gái, mỗi người phụ nữ chúng ta đều có một hoàn cảnh, chẳng ai giống ai. Chuyện bố mẹ chồng, chuyện con cái,chuyện tiền bac,và cả chuyện tình cảm,... Rm hãy can đảm lên, rồi mọi chuyẹn cũng được giả quyết. Nếu anh ấy không chịu ký vào đơn xin ly hôn của em, toà án cũng sẽ giải quyết cho em thôi. chị cũng giống em thôi và chuyện của chị đã xong. Quan trọng là thời gian em à. Chúc em may mắn

Trả lời ý kiến của bui thi huong

0/1000

15:38 12/7/2012

vuthikimlien1976

Bạn đã can đảm giữ lại đứa con, theo tôi, nguyên do chính là vì bạn đã yêu người ta chân thực. Đồng thời, bạn có một tình cảm của một người mẹ dành cho đứa con. Nhưng chồng bạn có coi bạn và con bạn một người vợ, người con trong gia đình hay không? Câu trả lời là không, bạn đã thấy rồi đó. Tôi nghĩ bạn là người có học thức, còn trẻ, và có lẽ cũng xinh đẹp, bạn không nên sống mãi cuộc đời như vậy. Bạn nên chấp nhận đau khổ, kềm nén để lôi kéo anh ấy trong một thời gian. Có thể bạn cho họ 1 năm Xem thêm

Trả lời ý kiến của vuthikimlien1976

0/1000

9:45 12/7/2012

hoa_ngoc_lan_89hp

theo mình bạn nên làm theo ý kiến của chị Phan Hạnh. và bạn có thể thục hiện chính sách im lạng a ấy không nói thì bạn cũng không nói.thay vao đó bạn trong khi chồng bạn đi Cuba bạn có thể gủi ảnh của con trai bạn để đánh thúc tình cảm trong lòng anh ấy. và còn 1 điều này bạn có thể thục hiện cách này nũa đó là trong 15 ngày a ấy ỏ đây bạn có thể mạc anh ngồi máy tính nhung cú đến 12h bạn có thể mang cho anh ấy chút thúc an đêm và lúc đó yêu cầu bạn phải an ma­c thật sexy. ban để đĩa thúc an ỏ Xem thêm

Trả lời ý kiến của hoa_ngoc_lan_89hp

0/1000

16:6 11/7/2012

phamlinh11358

Mình nghĩ bạn đã sai từ đầu khi quyết định giữ lại đứa bé trong khi anh ấy và gia đình đều không muốn giữ nó thì việc họ đối xử với bạn như bây giờ cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Trả lời ý kiến của phamlinh11358

0/1000

14:59 11/7/2012

huongnt.aits

một gia đình không coi trọng mình. tốt nhất ban lên ra đi vì bạn vì con. nếu đứa trẻ lớn lên trong môi trường đó sẽ ảnh hưởng rất nhiều. bạn hãy dũng cảm lên, hãy chứng tỏ mình dù không có họ bạn vãn sống tốt. chúc bạn sẽ vượt qua mọi khó khăn

Trả lời ý kiến của huongnt.aits

0/1000

14:56 11/7/2012

banglangtim031988

theo mình thấy chia tay là cách tốt nhất, vì gia đình đó không xem bạn và con bạn là thành viên của gia đình.con người mà buồn lâu ngày sẽ bệnh đó, bạn còn trẻ mà hãy tìm 1 công việc mới, và tìm một người mới có thể yêu bạn và con của bạn hơn người chồng hiện tạ chúc bạn hạnh phúc

Trả lời ý kiến của banglangtim031988

0/1000

8:9 11/7/2012

Nguyen Thu Huong

Mình rất thấu hiểu hoàn cảnh của bạn. Hãy can đảm và cứng rắn lên, đứa con sẽ cho bạn thêm sức mạnh.
Bạn hãy tránh xa cái gia đình đó ra, họ chẳng mang lại cho bạn điều gì ngoài sự khổ đau.
Nếu còn bố mẹ, bạn hãy quay về với bố mẹ mình và sống nương nhờ vào các cụ cho đến khi bạn có thể tách ra sống độc lập. Điều quan trọng là bạn có kiến thức, được học hành thì hãy tự tìm lấy công việc thích hợp mà làm.
Chúc bạn vượt qua đuợc những khó khăn này

Trả lời ý kiến của Nguyen Thu Huong

0/1000

16:44 10/7/2012

ntbtram223

Theo mình thấy anh ta không yêu bạn nữa, ở với bạn chỉ vì trách nhiêm, ngay từ đầu a ta bắt bạn bỏ đi cái thai cũng đủ chứng tỏ tình cảm của anh ta dành cho bạn chả là gì cả, gia đình chồng thì chỉ biết đến có tiền, ngay cả cháu còn không quan tâm. Tốt nhất nên chấm dứt ngay, vì theo bạn nói thì tình cảm bạn dành cho anh ấy k còn nữa, chỉ còn ràng buộc ở đứa con, nhưng bạn thấy a ta đâu có thương con, nên b ra cũng chả có gì nặng nề cả, có khi đó lại là sự giải thoát cho bạn đó. Chứ lẩn quẩn Xem thêm

Trả lời ý kiến của ntbtram223

0/1000

16:41 10/7/2012

hatieu.ly

Trước tiên bạn hãy làm các việc mình gợi ý sau: bạn hãy ly thân trước đã, gửi con về cho ông bà ngoại trông nom cùng với đó bạn thuê trọ ở ngoài mang theo những hành lý của bạn thôi, và quan trọng nhất bạn phải xin được việc làm, hãy đi làm học hỏi từ mọi người ở cơ quan báo trí website này nọ, bạn sẽ suy nghĩ thoáng và rộng và sâu hơn, nhớ con thì cuối tuần về với con. Còn với chồng bạn, bạn hãy bớt chửi bới đi và sống tốt để nếu anh ta có bỏ bạn anh ta sẽ phải hối tiếc vì đã bỏ đi một người vợ Xem thêm

Trả lời ý kiến của hatieu.ly

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net