Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Chồng có con với bồ dù luôn nói yêu tôi

Sau ba lâu chạy chữa, tôi được đón nhận tin vui nhưng cùng ngày đó, tôi cũng biết được anh đã có con với người khác.

Tôi năm nay 30 tuổi và chồng tôi 35 tuổi. Vợ chồng tôi cưới nhau được ba năm. Chúng tôi gặp nhau rất tình cờ như một định mệnh an bài vậy. Bởi trước khi gặp anh, tôi từng rất yêu một người nhưng vì gia đình ngăn cản và khoảng cách xa xôi nên tình yêu đó không thành. Anh đã chia tay tôi và có người khác. Khi đó, tôi đau khổ lắm bởi anh đã quên biết bao lời hứa hẹn, thề ước và chỉ khi anh gần cưới thì mới báo cho tôi biết. Tôi đã thề không tin vào đàn ông nữa. Phải gần ba năm sau, tôi vẫn còn đau khổ vì chuyện đó.

Tôi gặp chồng tôi bây giờ khi tôi về nước thăm gia đình. Lần đầu gặp tôi, anh đã để ý tôi rồi. Anh muốn làm quen và tôi cũng sẵn lòng cho anh số điện thoại bởi xa Việt Nam lâu, tôi cũng muốn có thêm bạn bè. Nhưng tôi cũng không hiểu sao, sau buổi đầu gặp mặt, anh đã chủ động liên lạc với tôi. Cứ thế dần dần tôi thấy anh rất gần gũi và khi ở bên anh, tôi như được bảo vệ. Tôi là một người yếu đuối với vẻ ngoài mạnh mẽ. Chỉ có anh hiểu tôi, hiểu về con người bên trong của tôi dù thời gian quen nhau khá ngắn.

Ở bên anh, tôi như một kẻ sắp chết đuối được bè lớn cứu giúp. Với tôi, anh như một thiên thần, cứu tôi khi tôi không thể bước đi tiếp. Ngày tháng biết anh, tôi thấy anh như một phần không thể thiếu dù chẳng biết mình đã yêu anh chưa. Còn anh thì đã nói yêu tôi sau ba tuần gặp.

Tôi nghi ngờ điều anh nói nên đã tìm cách thử thách anh. Sau đó, tôi nhận thấy anh yêu tôi chân thành và thực lòng. Thấm thoắt thời gian về nghỉ đã hết, tôi phải xa anh mà lòng trĩu nặng. Tôi nói yêu anh khiến anh vui mừng khôn xiết. Anh bảo sẽ chờ chờ đợi tôi.

Thời gian tôi đi học, để tôi an tâm, hàng tuần anh qua thăm gia đình tôi. Bố mẹ tôi đi đâu, anh cũng đi cùng. Anh gửi thư, điện thoại cho tôi, anh cảm nhận được mỗi khi tôi mệt mỏi hay ốm... Khi đó, tôi nghĩ chúng tôi như có giác quan thứ sáu vậy. Dần dần, tôi cũng thấy nhớ anh da diết. Tôi muốn được gặp anh và đã bay về ngay khi được nghỉ một tuần. Lần thứ hai gặp nhau, tôi thấy ấm lòng, vui vẻ, hạnh phúc lắm, tôi hầu như không gặp bạn bè nào khác ngoài anh.

Một năm qua đi, tôi về nước để được ở bên anh. Tôi mãn nguyện với sự lựa chọn của mình, tôi thương anh, yêu anh hơn những gì tôi nói. Chúng tôi chăm sóc cho nhau, bên nhau, với tôi, cuộc sống luôn màu hồng. Anh là người học vấn cao, công việc ổn định, rất hiền, vui tính. Không những vậy, anh còn khá đẹp trai. Tôi nghĩ không ít người con gái mong có được anh như tôi vậy. Tôi cũng có công việc tốt, thu nhập cao. Tôi không chỉ chăm lo cho anh mà với gia đình anh, tôi nghĩ mình cũng được đánh giá là người con dâu ngoan, hiền.

Sang năm thứ hai, tôi có em bé nhưng rồi lại không giữ được. Ai cũng buồn nhưng là mẹ, tôi thấy đau khổ và mất mát nhất. Tôi không sinh được con cho anh, tôi luôn thấy mình có lỗi, tôi thấy thương anh. Tôi biết anh mong có con lắm nhưng sợ tôi buồn nên anh không nói ra. Biết mình khó khăn về đường con cái, tôi càng phải chăm sóc anh hơn, lo lắng cho anh, tôi để ý chăm anh chu đáo, từng cái nhỏ nhất để bù đắp cho điều tôi chưa thể làm được. Mọi người động viên tôi: "Con cái là số trời cho" vì chưa tới nên chưa có. Tôi cũng nghĩ vậy bởi tôi đã làm mọi xét nghiệm để tìm nguyên nhân nhưng kết quả đều tốt.

Một năm sau đó, tôi lại có em bé. Tôi vui mừng khôn xiết và anh cũng vậy. Nhưng than ôi, tôi lại bị ốm và sốt. Bác sĩ khuyên tôi nên bỏ nếu không sẽ khổ cho tôi và bé. Tôi như chết lặng người, không thể chịu đựng được nhưng anh luôn vỗ về, an ủi. Vì chồng, tôi đã cố gắng vượt qua. Vợ chồng tôi vẫn yêu nhau, nhiều người phải ghen tỵ. Mọi người bảo chúng tôi giống như đang yêu chứ không phải vợ chồng. Tôi tin tưởng anh, tin vào tình yêu chúng tôi danh cho nhau.

Năm thứ tư lại tới, vợ chồng tôi đi khám, bác sĩ nói anh hơi kém, phải uống thuốc nhưng không vì thế mà tôi lạnh nhạt hay xa rời anh. Tôi yêu anh hơn và chăm lo thuốc men cho anh. Cuối tháng trước, thấy trong người không khỏe, tôi đã thử và biết mình có thai. Tôi hạnh phúc quá và chạy đến bên chồng để khoe. Lúc đó, anh đang nằm ngủ nên hình như không nghe rõ lời tôi, anh chẳng có phản ứng gì. Tôi cầm que thử thai và tới gần anh nói: "Vợ đã có con". Chồng tôi vẫn không có biểu hiện gì. Tôi gặng hỏi: "Tại sao anh như vậy?" thì anh mới bảo hôm nay anh nhận được hai tin: Cả tôi và cô bạn gái của anh đều có thai.

Tôi như chết đi được. Tôi phải nói gì đây? Tôi yêu anh, tin anh, vì anh mà làm mọi thứ để anh không thua kém bạn bè, anh em trong nhà, tôi vì anh mà trải qua bao cuộc xét nghiệm đau đớn, đi khắp nơi tìm thầy, tìm thợ cho anh và cho tôi... Tôi vì yêu anh mà luôn gìn giữ gia đình để không ai phải than với anh là vợ anh không biết sống tốt. Vì anh, tôi bỏ cả tương lai để về nước xây dựng gia đình. Tôi đã cố gắng làm mọi thứ vì anh!

Anh cũng từng nói từ khi có tôi, anh có được tất cả. Ngày anh cưới tôi, anh đã thề không bao giờ để tôi đau khổ vì tình yêu của anh. Vậy mà hôm nay anh đem đến cho tôi cái tin làm xé nát tim tôi. Anh đâm tôi một nhát dao mà không thương tiếc. Ngày mà đáng lẽ tôi hạnh phúc nhất sau bao vất vả mới có được thì lại là ngày tôi có thể chết ngay được. Con tôi mới đón nhận đã phải chịu đựng sự đau đớn này.

Người mà tôi đã chung sống ba năm qua, tôi dành bao yêu thương, tin tưởng, bao sự hy sinh mà nay lại có con với người khác. Người đó không được như tôi, không nhan sắc, không địa vị,... Người đó từng một đời chồng và có một đứa con, vậy mà anh lao vào. Tôi thương anh và giận anh, tại sao anh lại làm như vậy với tôi? Tôi không biết tôi sai ở đâu? Chẳng lẽ muộn con là cái tội? Người đàn bà nào mà chẳng muốn lấy chồng rồi sinh được con, tôi cũng vậy. Tôi không thể chấp nhận được điều đó.

Anh xin tôi tha thứ nhưng tôi tha thứ sao khi anh nói: "Anh sẽ chấm dứt mối quan hệ nhưng đứa con đó anh không thể ép cô ấy từ bỏ nếu như cô ấy không muốn". Tôi biết đứa trẻ vô tội nhưng tôi không thể để cho anh giữ lại bởi làm thế gia đình tôi sẽ không một ngày bình yên.

Tôi đau đớn quá nên đã để cho anh lựa chọn giữa mẹ con tôi, gia đình hạnh phúc mà vất vả lắm chúng tôi mới có được với mẹ con cô ấy. Tôi yêu anh, tôi chấp nhận ra đi để anh tới với họ nếu anh yêu và muốn bảo vệ họ. Bố mẹ chồng xin tôi bỏ qua cho anh, đừng xa anh ấy vì anh ấy cần tôi. Nhưng tôi chỉ có thể làm như vậy, tôi không thể bao dung hơn vì tôi, vì con tôi. Tôi không thể chấp nhận cách anh nói. Tôi làm như vậy có được không hay phải làm sao để thoát được tình cảnh này?

Hồng ngọc 107

Bạn nghĩ gì?

0/1000

Hiển thị 1 - 10 trên 71 ý kiến

10:8 25/11/2012

huongbuimy89

Chị à, có con là một niềm hạnh phúc nhất của người phụ nữ. Chị hãy đi đâu đó nghỉ ngơi 1 thời gian cho nhẹ lòng rồi hãy đưa ra quyết định chị à. Đứa trẻ không có tội tình gì. hãy yêu thương nó chị ạ. Những đứa con cần có bố..hãy suy nghĩ kỹ chị nhé

Trả lời ý kiến của huongbuimy89

0/1000

16:55 17/10/2012

heo mập

chị hãy suy nghĩ kỹ trước khi quyết định, bao dung va vị tha cũng có thể là cách hàng gắng hạnh phúc gia đình đó chị, ai cũng mong muốn được làm cha, làm mẹ..và chồng chị cũng thế..niềm khao khát đó thể hiện qua tình cảm và cách anh ấy chăm sóc chị..đôi lúc vì nông nổi và khao khát làm cha nên chồng chị mới hành động như thế..nếu còn tình và nghĩa với nhau chị hãy cho anh ấy cơ hội đẻ quay lai vì khi chị thật sự xa a ấy chj sẽ chắc mình hạnh phúc hơn chứ..con chị sẽ ra sao khi mới sinh ra đời mà Xem thêm

Trả lời ý kiến của heo mập

0/1000

16:55 17/10/2012

Hồ Hạnh

Trong hôn nhân chỉ có một sự lựa chọn, càng rõ ràng càng đỡ đau khổ về sau. Nó là nỗi đau nhưng nếu cần thiết thì vẫn phải ra đi. Còn j khổ hơn khi hàng ngày phải chịu sự tra tấn về mặt tinh thần.

Trả lời ý kiến của Hồ Hạnh

0/1000

16:22 12/10/2012

Bất Hạnh

Mình thấy buồn. Thật sự buồn. Mình không biết người khác sẽ khuyên bạn như thế nào nhưng nếu là mình mình cũng sẽ cho anh quyền lựa chọn. Bố mẹ anh, ai chả muốn đông con nhiều cháu, ai chả nói chỉ cưới vợ, chồng cho con 1 lần. Nhưng thử hỏi, nếu bạn quyết tâm và anh ấy chọn người kia thì bố mẹ anh ấy có hỏi cưới lần 2 không? Nếu không hỏi cưới cho con thì liệu họ có không chấp nhận cho người kia gọi là bố mẹ và cho đứa bé gọi là ông không? Không đâu bạn ah. Suy nghĩ của mình với người khác có Xem thêm

Trả lời ý kiến của Bất Hạnh

0/1000

11:27 12/10/2012

titi

EM ỦNG HỘ QUYẾT ĐỊNH CỦA CHỊ!!!

Trả lời ý kiến của titi

0/1000

9:53 10/9/2012

mnguyet34

Chị có công việc ổn định, có thể nuôi con thì tại sao phải sống với loại đạo đức giả. Nhiều phụ nữ gặp người chồng tồi nhưng không thể chia tay vì họ phải phụ thuộc kinh tế, nhà cửa thôi. Chị từng ở nước ngoài thì ly hôn có gì là xấu hổ với gia đình, thiên hạ, dứt khoát để thanh thản hay níu kéo để mệt mỏi cả đời?

Trả lời ý kiến của mnguyet34

0/1000

9:42 19/7/2012

kimhien_lvl

Một người vẫn đang chung sống với mình mà lại ra ngoài có con với người khác trong khi chị đã hi sinh quá nhiều,theo em nghĩ anh ấy không xứng đáng để chị giữ lại.chị hãy mạnh mẽ để con người phản bội ấy ra đi đi chị

Trả lời ý kiến của kimhien_lvl

0/1000

13:21 16/7/2012

bachmaibinhlong

Em từng xem phim " Khi người quay lưng ( Ngoai Tinh / đạo diễn Nguyễn Anh Tuấn / dien vien Minh Thu dong ) cái cách mà chị Lan Hoa đã giải quyết. Chị hãy xem phim va se suy ngam và có một quyết định cho minh. Chị không giống như nhân vật trong phim nhưng cái kết trong phim làm e thay vui và có thể chấp nhận được đó chi vẹn toàn cả đôi đường không ai bị tổn thương nhiều

Trả lời ý kiến của bachmaibinhlong

0/1000

9:37 16/7/2012

jerry

Khi chị ly hôn với chồng, điều này đồng nghĩa với việc chị đem chồng mình cho người khác. Khi chị đang đứng trước 1 ngõ cụt, chị nên lùi lại 1 bước chị sẽ thấy con đường phía trước thêng thang rộng mở. Tôi chúc chị có những quyết định sáng suốt, hãy nghĩ về con của chị và đừng để con mình thua thiệt bạn bè. Đứa bé sẽ được nuôi dưỡng tốt hơn khi có cả cha và mẹ chị ah. Chúc mọi điều tốt lành sẽ đến với chị và con của chị.

Trả lời ý kiến của jerry

0/1000

9:37 16/7/2012

jerry

Chào chị! Đầu tiên tôi xin chân thành chúc mừng chị vì chị đã được lên thiên chức. Tôi cũng thật sự chia buồn cùng chị. Trường hợp của chị thật khó xử. Nó không phải bài toán mà giải quyết theo cách này đúng, cách kia sai. Trước hết, chị nên cho chị một khoảng thời gian nhìn lại gia đình nhỏ của chị, và cả tình cảm của chị và chồng chị. Chị có bao giờ tự hỏi chị, hiện nay chị còn yêu anh nhiều không, và có thật sự cần anh không? Chị có thật sự muốn con của mình sinh ra thiều vắng đi tình cảm Xem thêm

Trả lời ý kiến của jerry

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net