Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Chồng có 2 bằng đại học vẫn ăn bám vợ

Đến xin việc cho anh, tôi cũng phải làm nhưng chẳng được lâu, anh lại nghỉ, nằm nhà hoặc rong chơi.

Tôi và chồng là mối tình đầu của nhau, quen từ thuở cả hai còn là sinh viên. Anh hơn tôi 6 tuổi và hiện giờ chúng tôi đã có một bé trai gần 3 tuổi. Tôi là người có hình thức, có công việc tốt và ai cũng nghĩ rằng chúng tôi hạnh phúc. Gia đình anh rất nghèo, ba mẹ lao động cực khổ để nuôi con ăn học, chỉ có anh là học tới nơi tới chốn. Nhưng anh là người không có ý chí và thiếu tầm nhìn xa nên ra trường đã hơn 10 năm, anh vẫn không có gì gọi là tương lai.

Khi lấy nhau, chúng tôi phải tiết kiệm từng đồng lương ít ỏi, lúc đó cả hai lương còn rất thấp. Rồi tôi sinh con, anh cũng may mắn tìm được công việc tốt ở ngân hàng với mức lương khá. Nhưng được vài tháng, anh đi làm chỉ lo đủ cho bản thân anh. Dù gia cảnh nghèo, làm việc lương không cao nhưng anh rất sĩ diện và luôn tự hào, hay khoác lác nên ai cũng tin anh.

Thấy anh sống không có mục tiêu, tôi quyết tâm dồn hết tiền và mượn thêm của ba mẹ tôi để mua được căn nhà. Nhưng còn thiếu chút ít, tôi bàn với anh lo phụ với tôi, anh cũng đồng ý và hứa hẹn làm tôi rất yên tâm. Trái với những gì tôi nghĩ, khi vừa mua nhà xong, anh bảo là đã nghỉ việc từ lâu nhưng giấu tôi.

Từ đây, mọi gánh nặng, lo toan, chi phí một mình tôi phải lo, tôi hoàn toàn suy sụp. Tôi bàn với anh sẽ bán nhà. Trong thời gian đó, tôi đi làm mà đầu óc luôn nghĩ đến giải quyết công việc gia đình, đăng tin bán nhà, đăng tin tìm việc cho anh. Tôi lại có thai bé thứ hai, bao nhiêu buồn phiền, lo lắng ập đến. Tôi đã không giữ được con mình, đến giờ nhớ lại tôi vẫn khóc, suốt đời này tôi không quên.

Bây giờ, anh vẫn thất nghiệp, dù có đến hai bằng đại học và hơn 10 năm kinh nghiệm đi làm. Tôi xin việc cho anh nhưng thành công hay không còn là do anh nữa. Vậy mà anh luôn trách tôi không lo được gì cho anh. Điều đáng nói là dù không lo được chuyện kinh tế gia đình, anh vẫn vô tư, ngay cả với con, công việc nhà, ăn rồi chỉ nằm, thỉnh thoảng xin việc làm vài nơi, lên mạng xem tin tức, lên Sài Gòn ở chán thì về quê, mọi thứ đã có tôi và mẹ anh lo.

Mỗi lần về quê thăm con, nhìn thấy bé lủi thủi chơi một mình, quần áo dơ bẩn, tôi chợt rơi nước mắt. Anh bỏ đi nhà bà con chơi chứ không quan tâm gì đến con dù luôn miệng nói thương yêu nó. Anh không rượu chè, cờ bạc hay trai gái gì cả, chỉ có tội vô lo thôi, do cách sống từ nhỏ đã luôn ỷ vào người khác.

Trong việc chăn gối vợ chồng, tôi chưa một lần nào hạnh phúc nhưng tôi không coi trọng việc đó. Tôi cũng chẳng phải người lăng nhăng dù tôi rất chán anh. Với tôi, gia đình là trên hết. Bạn anh để ý và bày tỏ tình cảm với tôi, tôi nói cho anh biết để cẩn thận khi chơi với người bạn như vậy, anh chẳng những không nghe mà còn cho tôi là người thế này thế nọ nên người ta mới vậy. Anh vẫn chơi tốt với anh bạn đó dù biết rõ anh ta không phải người tử tế gì.

Công việc của tôi hay phải đi công tác xa, có khi hơn 10 ngày, anh không bao giờ nhắn tin hay gọi hỏi tôi sống ra sao, chỉ một lần duy nhất để hỏi mượn tiền. Mỗi khi cãi vã, anh hay nói nếu không lấy tôi, anh đã lấy người có nhà cửa ở Sài Gòn, không phải vất vả như bây giờ. Tôi luôn hiểu tâm trạng anh không tốt nên chẳng chấp, chỉ tự buồn vậy thôi. Ba mẹ và người thân của tôi rất buồn, bảo tôi nên ly hôn và thương bản thân mình hơn. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tôi không thể ích kỷ cho bản thân, tôi thương con tôi lắm. Nhưng nếu tiếp tục thế này, tôi đang sống giả dối với chính bản thân tôi.

Tôi không có hạnh phúc, nhất là, tôi không thể bỏ rơi anh khi anh đang thất nghiệp. Có lẽ khi thấy anh được sống sung sướng, hạnh phúc, tôi mới yên lòng dứt khoát với anh. Tôi năm nay 30 tuổi, sống năng động và có công việc tốt, tôi đủ sức lo cho con và có thể làm lại từ đầu. Nhưng là vợ chồng, không tình cũng còn nghĩa. Mọi người ơi, có phải tôi là người phụ nữ yếu đuối không? Trong hoàn cảnh này tôi phải quyết định sao đây?

TT

* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả tư vấn, gỡ rối.

Bạn nghĩ gì?

0/1000

Hiển thị 1 - 10 trên 88 ý kiến

10:31 24/9/2012

linhpham

thói quen ỷ lại của người chồng nhiều khi nguyên nhân lại chính là sự nuông chiều, yếu đuối của người vợ. Bạn lo hết mọi việc rồi thì chồng bạn còn gì phải lo nữa. Thay vì lo hết, bạn nên san sẻ gánh nặng cho chồng. Là người phụ nữa thông minh và khéo léo, nhiều khi bạn biết hết mọi việc nhưng cũng không nên tỏ ra biết hết, phải khéo léo nhờ cậy chồng. Đó là nghệ thuật bạn ạ. Tôi mong bạn sẽ mạnh mẽ và quyết đoán hơn để "uốn" chồng theo ý mình

Trả lời ý kiến của linhpham

0/1000

8:11 15/8/2012

ducliem

Đọc xong tôi thấy bạn là người rất biết lo cho gia đình. Nhưng bạn lại gặp những điều không hạnh phúc như vậy cũng ở nhiều lý do. Có lẽ bạn và chồng chưa thật sự dành thời gian tâm sự để chia sẻ những khó khăn trong gia đình. Và nhiều điều khác mà cuộc sống thường ngày chúng ta tạo ra nữa. Tôi chỉ tâm sự với bạn rằng. Một là bạn và chồng ngồi lại nói chuyện với nhau về những điều bạn và chồng cảm thấy khó xử về nhau, không hài lòng nhau(1 lần, 2 lần, 3 lần...). Hai là chia sẻ tình cảm với chồng Xem thêm

Trả lời ý kiến của ducliem

0/1000

10:3 7/8/2012

ttkngan62

Ly dị đi bạn

Trả lời ý kiến của ttkngan62

0/1000

8:38 3/8/2012

thanhdung

Bố mình đã nói 1 câu khi mình quyết định cương quyết với người chồng vô dụng rằng " bố thà gả con cho 1 thằng thợ hồ có việc làm còn hơn thằng vô dụng chỉ biết ngửa tay xin tiền vợ còn tráo trở đi cặp bồ này nọ". " cái ung nhọt thà chịu đau 1 lần còn hơn hôm nay bớt đau nhức, ngày mai lại tái phát". Mình cũng là người hay lưỡng lự và mềm yếu khi nghe lời xin lỗi, khóc lóc,... nhưng mình phải mạnh mẽ để người chồng phải tự thân họ vận động để thay đổi tốt hơn, còn nếu không thì đành phải chia Xem thêm

Trả lời ý kiến của thanhdung

0/1000

8:36 3/8/2012

Hà Trang

Mình kinh hãi nhất loại đàn ông bất tài, vô dụng và lại còn lười nhác không chịu lao động. Sống như cây tầm gửi trong khi thân xác khỏe mạnh quả là nhục nhã. Nếu mình rơi vào trường hợp này mình sẽ li thân ngay lập tức, dứt điểm để anh ta không có cơ hội ỷ lại hay sống bám vào người khác, nếu anh ta vẫn không thay đổi và hết cách chữa thì cách tốt hơn hết là nên chấm dứt ngay!

Trả lời ý kiến của Hà Trang

0/1000

8:35 3/8/2012

ha long

Tôi là đàn ông và lời khuyên của tôi là: bạn hãy nhanh chóng chia tay với anh chồng vô tích sự đó đi! Vậy thôi !!!

Trả lời ý kiến của ha long

0/1000

10:13 2/8/2012

thanhnguyen

hôm nay tôi mới đọc bài này. Chồng bạn giống chồng tôi nhưng còn hơn chồng tôi ở chỗ là không gái gú. chồng tôi đã k có tiền, toàn ngửa tay lấy tiền của vợ của gđ vợ nhưng lại còn bày đặt gái gú, lừa con nhà lành nữa cơ. nợ nần chồng chất không trả được nhưng vẫn cao giọng ta đây không gây ra cái gì.....nhiều lúc chỉ muốn bỏ cho nhẹ nợ nhưng cuũngchỉ vì cái lòng thương mà không bỏ được. Ai cũng xui bỏ mà có bỏ được đâu "giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời". Tính mình hay thương người nên khổ thế, Xem thêm

Trả lời ý kiến của thanhnguyen

0/1000

15:2 1/8/2012

thuyhuy181

Sao có nhiều người cung cảnh ngộ thế nhỉ! Tôi cũng là một trong số đó và cuộc sống của tôi còn bị ảnh hưởng từ phía gia đình nhà chồng làm tôi khó có thể tha thứ cho chồng tôi được mặt khác tôi không còn tinh cảm và niềm tin vào cuộc hôn nhân này và tôi đã ly thân hơn một năm nay. tôi sẽ ly hôn trong thời gian tới để giải phóng cho bản thân. và con tôi không bị ảnh hưởng cách sống của anh. Tôi Thấy bạn vân còn yêu chồng minh nhiều lắm hãy cứng rắn, ly thân và tìm niềm vui từ con, bạn bè gia Xem thêm

Trả lời ý kiến của thuyhuy181

0/1000

11:8 1/8/2012

nhimlazzy

Hoàn cảnh của mình không giống y chang của bạn nhưng cũng na ná, chồng mình có 1 bằng đại học (nhưng không chắc là có có hay không nữa). Nhìn hình thức thì cũng ok, giao tiếp cũng ok mỗi tội: lười, nhác, không có trình độ, nghèo, hèn... đủ cả. Chẳng phải ai cũng muốn nói về chồng mình như thế, nhưng sự thật lại quá phũ phàng đến chân thật. Mình mới cưới được mấy tháng, thấy không ổn nên chủ động sống ly thân chờ ngày ra toà. May mà chưa có baby không thì khổ con mình, lại theo cái gen đó thì Xem thêm

Trả lời ý kiến của nhimlazzy

0/1000

17:11 31/7/2012

anh

Gần giống với hoàn cảnh của tôi 3 năm trước, chỉ khác là chồng tôi không có hai bằng đại học, mà chỉ có một bằng trung cấp thôi. Anh ta cũng không có trí tiến thủ, lười nhác và hay rượu chè, thỉnh thoảng cờ bạc, tất cả mọi viêch từ lớn đến nhỏ trong gia đình toàn do vợ lo hết, con cái cũng do vợ lo. Và cuối cùng, qua nhiều lần cho anh ta cơ hội để thay đổi mà không đổi được tôi đã quyết định ra đi, và cắt đứt, tôi vui mừng vì điều đó

Trả lời ý kiến của anh

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net