Mẹ chồng tuyệt thực khi tôi đánh con
Bà còn để tôi đi đẻ một mình vì tiếc 15.000 đồng tiền xe ôm và ở nhà xem phim Hàn Quốc.
Sau khi đọc xong bài viết Bố mẹ chồng bắt tôi quỳ xin lỗi của chị, tôi cảm thấy rất bức xúc. Thời buổi này mà còn cái cảnh đó, thật không hiểu nổi. Tôi cũng là phận làm dâu giống chị. Hoàn cảnh của tôi còn "nghiêm trọng" hơn là tôi và chồng không có điều kiện ở riêng như chị vì chồng tôi là con một và bố chồng tôi đã mất trước khi tôi về làm dâu.
Chị biết không, tôi cố nhịn mẹ chồng rất nhiều bởi cứ nghĩ rằng: "Vì chồng mà thương mẹ chồng, suy đi nghĩ lại chẳng bà con chi nên tôi cố mà sống chung với lũ". Vả lại, từ đầu tôi xác định bà ấy chẳng sống với tôi trọn đời nên thôi cố mà nhịn cho cửa nhà êm ấm, để chồng vui lòng. Nhưng bà không bao giờ để cho tôi yên. Cứ đi làm 8 tiếng ở công ty về là tôi lao vào hì hục nấu nướng, làm việc nhà... Trong khi mẹ chồng tôi 63 tuổi hoàn toàn khỏe mạnh nhưng chẳng đỡ đần được chút gì.
Tôi về làm dâu bà ba năm thì sinh liền tù tì hai đứa cháu: một trai và một gái. Nhưng hai lần tôi leo bàn sinh đều không có bóng dáng của bà. Chị biết đó, cái cảnh "đàn ông đánh trận có đôi, đàn bà đi đẻ mồ côi một mình" thật là tủi cực. Hơn nữa, tôi mồ côi mẹ từ bé, ở đất khách quê người, tôi không có lấy một người thân. Lúc tôi cần bà bên cạnh nhất thì bà không có mặt, mặc dù từ quận Gò Vấp lên bệnh viện Đại học Y dược chưa tới 7 km. Trong lúc tôi một mình đau đớn, quặn quại vì chuyển dạ sinh con, chồng đi làm xa thì bà ở nhà xem phim Hàn Quốc. Lý do của bà là không ai chở đi, đi xe ôm tốn tận 15.000 đồng...

Nhiều lúc ngồi nghĩ lại, tôi hận bà tới xương tủy. Tôi hận đến độ mà ghét luôn cả người Bắc (vì mẹ chồng tôi là người Bắc). Nhưng hiện giờ tôi vẫn phải sống cùng bà và hằng ngày phải cơm dâng nước mời phục vụ bà. Nói chung, tôi chấp nhận như vậy nhưng chỉ riêng vấn đề nuôi dạy thằng con trai tôi - cháu đích tôn của bà thì bà hoàn toàn không có quyền can thiệp vì nó là con của tôi.
Thời buổi này trẻ em rất thông minh chị ạ. Nó biết có bà nội bênh vực nên dù mới 2 tuổi nhưng đã ra mặt hỗn láo với tôi. Tôi thì cứ thẳng tay quất roi vì tôi thuộc tuýp người nóng tính, với lại tôi cho con mình quyền bình đẳng nhưng không bao giờ cho nó được quyền ngang hàng với mình. Làm sao mà "áo mặc qua khỏi đầu" được hả chị? Mình là mẹ, là người sinh ra nó thì làm sao nó dám sống và ra điều kiện với mình được, đúng không chị?
Lúc đầu, thấy tôi dạy con lớn tiếng, đánh con, bà cũng xót cháu, lao vào bênh vực, thậm chí ôm nó chạy đi chỗ khác. Nhưng tôi thẳng thắn nói chuyện với bà và yêu cầu bà lập tức dừng lại hành động đó, để yên cho tôi dạy con tôi. Tôi đánh nó, con trai tôi không chết nhưng để nó hư hỏng thì xã hội này sẽ đào thải nó và sẽ giết chết nó.
Bà làm mình làm mẩy, bỏ ăn bỏ uống, nằm lì trong phòng, không thèm nói chuyện với tôi. Tôi cũng kệ và chỉ nói một câu duy nhất: "Xin lỗi mẹ, dù là phận làm dâu nhưng con chỉ làm những gì con có thể chứ không thể làm theo yêu cầu của mẹ được. Mong mẹ hiểu cho con". Từ đó về sau bà cũng bớt yêu sách này nọ và chỉ đứng im lặng mỗi lúc tôi dạy con trai tôi.
Thùy Linh
Bạn nghĩ gì?
0/10009:19 14/6/2012
Tôi đọc bài của chị và rất cảm thông với chị. Tôi chưa trải qua hoàn cảnh giống như chị và người phụ nữ trong bài viết "Bố mẹ chồng bắt tôi quỳ xin lỗi" nhưng qua những bài viết chia sẻ tâm sự của các chị, tôi thấy trong cuộc sống chuyện gì cũng có thể xảy ra, chỉ có những người trong cuộc là hiểu, là thấm nhuần nhất ý nghĩa và những gì ảnh huởng của nó. Cho dù mọi người nói như thế nào, cho dù cảm nhận và chia sẻ ý kiến của mỗi người khác nhau... thì cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Tôi Xem thêm
10:52 12/6/2012
Sau này tôi làm mẹ chồng tôi cũng chẳng hơi đâu đi hầu con hầu cháu , đằng nào cũng bị chê trách thì thôi thà cứ sướng thân trước đã . Đành rằng mẹ chồng chị cũng có cái chưa đúng nhưng cũng không đến nỗi để bị hận đến tận xương tủy. Nhân vô thập toàn mà, đến mẹ đẻ tôi còn tuyên bố đứa nào có con thì tự nuôi đừng trông mong vào tao, chả lẽ tôi cũng hận mẹ tôi ? Chị cứ nghĩ thoáng lên 1 chút , bao dung 1 chút sẽ thấy so với nhiều bà mẹ cay nghiệt khác thì mẹ chồng chị vẫn còn tốt chán.
9:42 21/6/2012
Bạn không hầu con hầu cháu thì về già bạn cũng đừng mong con, cháu nó hầu mình chu đáo. Nói chung, cuộc sống có cho đi mới nhận được nhiều. Chứ sống mà chỉ nhăm nhăm lo cho cái thân của mình thì quá là ích kỷ. Thương con, thương cháu thì mới chăm sóc chúng nó thôi.
7:53 6/6/2012
Việc mẹ chồng nàng dâu là chuyện thường tình của thời đại này, mình rất đồng cảm với bạn. Bạn chia sẽ cả một trang thế này là cho thấy tâm trạng bạn rất bức xúc, song nhưng mình tự hỏi tâm sự của mẹ chồng bạn là thế nào, bởi mọi người ở topic đây đều thực sự hiểu về câu chuyện mà bạn muốn chia sẻ nhưng còn câu chuyện về mẹ chồng bạn thì sao ... đọc vài dòng comment thì mình thấy rõ ai cũng bảo, bạn hãy mở lòng, hay chia sẽ với mẹ bạn, điều này có thể đang rất khó khăn với bạn, nhưng bạn ơi hạnh Xem thêm
15:9 5/6/2012
Mẹ chồng của bạn đáng trách nhưng bạn cũng quá ghê gớm đấy. Sao bạn cứ nghĩ là mẹ chồng phải có trách nhiệm này kia với bạn mà ko nghĩ đến công sức nuôi nấng, dưỡng dục của bà đối với người chồng bạn bây giờ. Mình thấy có những gia đình bố mẹ đỡ đần con dâu công việc nhà, chăm sóc cháu rất là đáng quý. Nhưng ko phải cứ là mẹ chồng thì phải có trách nhiệm đỡ đần con cái. Con cái đâu có cái quyền đòi hỏi điều đó.
Bạn cũng nên xem xét lại cách ứng xử của mình xem, con dâu mà đến mức: " hận bà Xem thêm
7:51 6/6/2012
Mình không nghĩ như bạn. Mẹ chồng nuôi chồng, anh em chồng thì những người đó sẽ có trách nhiệm với công lao của bà. chứ bà đã phải nuôi mình ngày nào đâu mà có quyền này, quyền nọ. Đã xác định ở với con dâu thì khi có thể đỡ đần được gì cho nó thì cứ đỡ đần, tại sao lại không nghĩ lúc về già yếu đuối, con dâu sẽ là người chăm sóc mình chứ không phải ai khác?. Trong khi đó, mẹ đẻ ra mình, nuôi mình khôn lớn thì mình còn chưa đền đáp hết huống chi là mẹ chồng. Nếu báo hiếu được cho mẹ đẻ của Xem thêm
Xem tất cả 5 trả lời
15:9 5/6/2012
tôi là tác giả bài viết Bố mẹ chồng bắt tôi quỳ xin lỗi, đọc bài viết của bạn tôi hiểu tất cả và tôi đã khóc. chỉ những người ở hoàn cảnh này thì mới hiểu thế nào là tủi nhục thôi. thương bạn và thương tôi cũng thương những người con gái lấy chồng có hoàn cảnh như chúng ta. Tôi cũng đang rối bời nên ko biết khuyên bạn thế nào, chỉ nói câu là thương bạn rất nhiều.....!!!!
15:9 5/6/2012
Bạn nên biết rằng sau này bạn cũng là mẹ chồng. Bạn đối xử với mẹ chồng như thế nào bạn cũng sẽ nhận được quả báo y như vậy. Cứ sống tối với mẹ chồng để hưởng phúc sau này là mẹ chồng bạn nhé
15:5 5/6/2012
Theo mình thì bạn hãy nghĩ lúc bạn 60 tuổi bạn sẽ làm gì rồi nói nhé, bạn nghĩ bạn thương chồng mà bạn vẫn còn nói thế nêu bạn không thương thì sao mình thấy người đáng thương và tội nhất là chồng bạn vì đã...
15:5 5/6/2012
Nói chung chửi đúng thì nghe, dạy đúng thì sửa, bảo đúng thì làm, còn như tìm cách moi móc chửi bới thì cứ phớt lờ, ba mẹ ruột mình rầy la có tí xíu là ong ỏng lên bỏ ăn bỏ uống cớ sao ba mẹ chồng chửi thì căm nín nhịn nhục??? Chồng bỏ còn được chứ ba mẹ ruột có bỏ được không tại sao ở nhà ta quyền uy là thế mà qua nhà chồng thì như con ô sin thế? do bạn cả thôi, 1 điều nhịn là 9 điều nhục. Họ được nước sẽ lấn tới ngay. Giống như bạn dạy con, mẹ chồng can thiệp, bạn tát nước vào mặt bả, bả im re Xem thêm
15:5 5/6/2012
Trước đây tôi cũng từng gặp trường hợp như chị và chị bị bố mẹ chồng bắt quỳ xin lỗi. Ban đầu tôi cũng nhịn nhục chịu đựng vì chồng. Rồi một hôm tôi bức bối quá không chịu nổi nên đã uống ít bia, tôi có uống bia bao giờ đâu nên uống tí xíu đã không biết trời trăng gì rồi, mà "rượu vào thì lời ra", hôm đó chồng tôi đi làm rồi, bà thấy tôi đi xiu về vẹo đã lao ra chửi tôi thậm tệ, do xỉn rồi nên tôi không kìm chế được mình, tôi đã chửi lại, chửi rất sảng khoái, chửi hết tất cả bức xúc của mình ra, Xem thêm







