Dứt tình vì sợ mẹ chồng tương lai
Mẹ tôi không hài lòng khi tôi yêu em vì cho rằng nhà em làm nghề mổ lợn, một nghề không có phúc.
Tình yêu của chúng tôi đã được hơn hai năm. Chuyện của chúng tôi giống như những câu chuyện tình lãng mạn trong tiểu thuyết. Ngay từ lần đầu trông thấy em, tôi đã đem lòng yêu mến. Tôi thường đứng trên ban công nhìn xuống lớp em và ngắm em chơi đá cầu với chúng bạn. Tôi không dám làm quen. Khi đủ dũng cảm để viết thư tay làm quen thì có một tình huống dở khóc dở cười xảy ra. Do em mặc chiếc áo xanh đoàn viên nên tôi cứ ngỡ em là bí thư của lớp ấy. Tôi lại không quen ai trong lớp em nên không biết thông tin gì về em. Chỉ nghe qua một người bạn của tôi biết tên bí thư lớp đó. Và tôi đã gửi thư và vẽ tặng một bức tranh làm quà ngỏ lời làm quen với cô bí thư ấy. Sau đó tôi mới biết mình nhầm.
Em bắt đầu có ấn tượng về tôi trong dịp ấy. Chúng tôi quen nhau, nhắn tin cho nhau hàng ngày. Đến một ngày, tôi nói rằng tôi yêu em thì em chỉ khẽ gật đầu. Tình yêu của chúng tôi đẹp và nhẹ nhàng, đã tạo điểm tựa cho tôi đỗ vào trường đại học mà tôi mong ước. Tôi và em quyết phải đỗ vào trường mình muốn để mọi người không thể nói yêu đương không lo học. Đi học xa nhà, cứ hai tuần một lần, tôi lại về quê để thăm gia đình và gặp em.
Năm tiếp theo, em cũng thi đậu vào trường em theo đuổi. Tôi mừng vì cả hai bước đầu đều đạt được nguyện vọng. Tình yêu của chúng tôi vẫn rất đẹp cho đến một ngày, khi gia đình tôi biết chuyện. Gia đình tôi khuyên tôi nên xem xét vì cho rằng gia đình em làm nghề mổ lợn là nghề "không có phúc". Tôi không cho rằng chuyện đó ảnh hưởng nhiều lắm và vẫn muốn tiếp tục yêu em. Nhưng không hiểu sao một lần nói chuyện với em, tôi ngốc ngếch thế nào mà lại đi nói chuyện đó với em.
Em lặng im không nói gì. Sau đó òa khóc và nói muốn chia tay với tôi. Lần ấy tôi đã giải thích với em rất nhiều rằng tôi không quan trọng việc ấy. Gia đình tôi cũng không có thành kiến gì với gia đình em nhiều. Chỉ đơn giản là góp ý thôi. Em cũng xuôi nhưng dường như điều ấy đã khiến em không còn vô tư như trước nữa. Em nói em sợ gia đình tôi.

Tệ hại nhất là mẹ em biết chuyện đã kiên quyết không cho em tiếp tục tình cảm với tôi. Mẹ em nói tuổi của chúng tôi không hợp, lấy nhau chỉ khổ sau này. Vài lần nữa em nói muốn chia tay nhưng tôi biết rõ rằng em vẫn yêu tôi nhiều lắm, chỉ vì em không vượt qua được áp lực từ phía gia đình. Tôi biết em rất khổ tâm vì chuyện đó. Nhiều lúc tôi cảm thấy chuyện của tôi sao lại ngang trái như vậy.
Có nhiều cô gái để mắt tới tôi nhưng không ai làm tôi rung động nhiều như em, dù có những cô gái nhan sắc hơn em. Ở em, tôi cảm thấy được sự chăm sóc, bình yên. Tôi cũng nhận thấy em có những cảm giác như vậy. Tôi còn nhớ một lần phải nằm viện, thập tử nhất sinh. Tôi nhập viện và yếu đến mức không thể báo cho em biết. Các bác sĩ nói tôi hầu như không có cơ hội qua khỏi. Nhưng trong cơn mê, tôi đã mơ thấy em. Cùng với sự chăm lo của gia đình, bác sĩ thì tình yêu và niềm tin với em có lẽ đã cứu sống tôi. Các bác sĩ cũng nói tôi là trường hợp đầu tiên trong bảy năm trở lại đây có thể chiến thắng bệnh này. Qua người em họ, tôi mới biết rằng em đã biết chuyện tôi bị ốm và rất lo lắng. Em khóc hàng đêm vì nghĩ rằng tôi giấu không cho em biết, nghĩ rằng tôi không còn yêu em nữa.
Tôi biết rằng tôi sẽ chẳng bao giờ tìm được người con gái nào giống em. Em chính là phần còn lại trong tôi mà bấy lâu nay tôi tìm kiếm. Tôi không muốn và cũng không cần người con gái nào khác ngoài em. Tôi có thể vượt qua mọi rào cản để giữ em, nắm lấy hạnh phúc của mình. Nhưng em lại không thể mạnh mẽ như tôi. Dường như em vẫn bị đè nặng bởi những quan niệm về "hợp tuổi" và "mẹ chồng nàng dâu" (không biết em nghe ở đâu nói rằng mẹ tôi rất ghê, trong khi sự thật lại không phải như vậy).
Tôi hiểu những cảm giác ấy của em nhưng tôi không muốn mất em. Gần đây em nói em sẽ cắt đứt liên lạc với tôi và sẽ cố quên tôi. Em nói rằng như vậy sẽ tốt cho cả hai, sẽ hạnh phúc cho cả hai. Tôi không muốn điều ấy chút nào. Những lần trước, chúng tôi thử tạm xa nhau nhưng đều không quá hai hoặc ba ngày là chúng tôi không thể chịu được. Tôi không muốn em khổ tâm vì phải đứng giữa tình yêu và gia đình. Nhưng tôi cũng rất sợ mất em, mất đi người con gái duy nhất tôi yêu. Tôi thật chẳng biết mình phải làm gì bây giờ ?
Lovely Vampire
* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối.
Bạn nghĩ gì?
0/10009:5 11/7/2012
Người yêu của bạn nghĩ đúng đó. Tôi cũng đã từng nghĩ như bạn, cũng đã chiến đấu để bảo vệ cái gọi là hạnh phúc của 2 đứa. Bắt đầu từ ngày bước chân về làm dâu tôi mới thấm dần được cái cảm giác gọi là mẹ chồng nàng dâu. Nếu hai bạn thực sự muốn che chở và yêu thương nhau, hãy ra ở riêng, tốt nhất là sống xa gia đình và đừng để bố mẹ hai bên tác động nhiều đến cuộc sống hai bạn. Chúc bạn hạnh phúc
9:4 11/7/2012
Nếu hai bạn quyết tâm vun đắp hạnh phúc, hãy sống xa gia đình và đừng để bố mẹ hai bên tác động quá nhiều vào đời sống riêng tư. Chúc hai bạn may mắn
10:4 26/6/2012
Giá như người lớn chỉ quan tâm đến tình yêu của con trẻ thôi. Đừng cố gắng chia cắt vì những lí do khác thì tốt biết mấy nhỉ! Chẳng biết nên khuyên bạn thế nào, ai vào tình huống như bạn cũng bế tắc cả thôi. Dù trong trường hợp nào cũng luôn vui vẻ nhé! Cuộc sống còn rất nhiều điều và rất nhièu người chờ đợi mình !!
10:28 22/6/2012
Cô gái ấy đang băn khoăn, còn bạn thì lại nhún nhường gia đình, vậy thì còn gì là che chở cho cô ấy nữa. Phải ra sức bảo vệ tình yêu, vì trên đời chỉ có 1 người làm cho bạn hành phúc mà thôi, tình hình như hiện tại thì bạn là người góp phần làm cho sự băn khoăn của cô ấy tăng lên. Cố lên bạn, chúc bạn giữ được tình yêu đích thực.
11:47 14/6/2012
Bản lĩnh đàn ông của bạn ở đâu? Bạn yêu cô ấy hay là mẹ bạn? Nếu thật sự thương yêu và không muốn mất cô ấy thì hãy luôn ở bên để che chở và bảo vệ cho cô ấy. Cho dù cô ấy có muốn chia tay hay không liên lạc với bạn thì đó không phải là cô ấy không yêu bạn. Hiện giờ cô gái đó đang rất đau lòng và khổ tâm, hãy luôn ở bên cô ấy
11:47 14/6/2012
dũng cảm giành lại tình yêu của mình thôi, cố lên chàng trai
11:28 14/6/2012
Mình là nữ nhưng bị bạn trai chia tay chỉ vì bố mẹ mình li dị, anh ấy là con trưởng. Không phải vì mình hư hỏng, chơi bời, mà ngược lại mình chẳng chơi bời cũng chẳng đua đòi, mình học hành tử tế, đâu kém phần ngoan ngoãn. Lúc anh ấy nói vậy mình tủi thân không hết, buồn kinh khủng. Từ ngày đầu yêu nhau đã chia sẻ hết, mình thẳng thắn nói hết hoàn cảnh của mình để anh ấy hiểu. Ai dè 3 năm rồi mà anh ấy vẫn có thể nói như vậy. Mình sốc thực sự, giá mà người yêu mình cũng được như bạn nam này...
9:55 14/6/2012
Mình là con gái, nhà mình cũng mổ lợn có sao đâu, bạn nên giải thích rõ ràng với mẹ bạn đi, đừng có để cô ấy phải chịu thiệt thòi như vậy, nghề nào chẳng là nghề, miễn sao k đi cướp của giết người là được. Chẳng lẽ con gái của tất cả các ông bà bố mẹ mổ lợn ở VN đều khó lấy chồng nếu gặp phải bà mẹ chồng như bạn sao? Bạn là đàn ông mà khi bme mình có những quan điểm sai lệch như vậy mà cũng ko phản ứng lại đc thì thật là ... đáng xấu hổ. Mình đọc mà cảm thấy buồn cười thật đấy! Quan trọng là Xem thêm
9:54 14/6/2012
Bạn à, tôi thấy bạn nên gặp cô ấy và nói những điều mình muốn nói cho cô ấy hiểu, thuyết phục cô ấy đừng vội buông tay khi "chưa kịp chiến đấu thì đã đầu hàng". Với thời gian bạn cần phải thuyết phục gia đình bạn, hợp tuổi hay nghề nghiệp làm sao đoán trước được hạnh phúc hay không, chỉ suy đoán vô căn cứ thôi. Bạn nên tạo điều kiện để bạn gái bạn và gia đình bạn có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn, dần dần hiểu và xóa bỏ thành kiến ấy. Chúc 2 bạn vui







