Cứ say là anh cắn khắp người tôi
Đứa con được 9 tuần tuổi của chúng tôi cũng bị mất vì những hành động thô bạo bóp cổ, cắn xé của anh.
Tôi và chồng làm đám cưới sau một năm yêu nhau. Khi ấy là vào khoảng giữa năm 2008, tôi 23 tuổi, là nhân viên trang điểm và chưa chính thức yêu ai dù bên cạnh tôi cũng có người thương. Còn anh - người chồng hiện tại của tôi lúc đó thì đã 35 tuổi, anh làm bên ngành ôtô. Anh đã theo đuổi rất nhiều, làm mọi thứ vì tôi. Nhưng lúc đầu, tôi chưa có tình cảm nhiều với anh. Tôi thấy anh lớn hơn tôi nhiều tuổi nên tôi chỉ muốn làm bạn với anh thôi. Còn anh thì lại không muốn như vậy. Anh nói anh yêu tôi nhiều lắm, anh yêu tôi từ cái lần gặp đầu tiên vì tôi là người con gái đẹp và đẹp nhất trong lòng anh.
Một ngày, anh mua rất nhiều quà và đến nhà chào ba mẹ tôi mà không hề báo trước cho tôi biết. Lúc đó, tôi rất lúng túng và lo lắng. Tôi đã la anh là: ''Tại sao anh đến nhà mà không báo trước, em nói là không muốn anh tới nhà em rồi mà''. Anh cười hì hì rồi nói là anh yêu tôi nên muốn đến nhà tôi ra mắt ba mẹ tôi. Ba mẹ tôi rất quý anh. Có lẽ ba mẹ đã yên tâm khi thấy con gái mình quen được người bạn trai chững chạc, hiền lành, tốt bụng lại có công việc tốt, nhiều tiền. Tôi thực sự vẫn chưa thấy yêu anh nhưng vì không muốn ba mẹ buồn và làm anh đau khổ nên cũng xuôi, dần dần cũng dành tình cảm cho anh.
Sau đó, chúng tôi còn gặp phải một chút khó khăn từ phía mẹ anh. Tôi là người làm nghề make-up nên cũng thích làm đẹp cho mình một chút. Mẹ anh cho rằng tôi ăn chơi nên không ưng lắm. Nhưng cuối cùng, chúng tôi cũng đến được với nhau và làm đám cưới vào tháng 9/2009. Chồng tôi rất chăm lo cho tôi, chỉ có điều hay ghen. Anh không muốn tôi nhắn tin hay trả lời điện thoại của bạn bè nam, bắt tôi xóa hết số điện thoại của họ. Anh cho phép bản thân mình sống thoải mái vui chơi cứ như là người đàn ông chưa có gia đình nhưng anh lại ích kỷ, hay ghen và áp đặt cho tôi.
Vợ chồng đi với nhau thì anh mở tủ chọn quần áo cho tôi mặc, đi với anh thì mặc đồ hở một chút không sao nhưng khi tôi đi một mình thì anh bắt tôi phải mặc đồ kín vì anh không muốn người đàn ông khác nhìn tôi. Anh luôn kiểm tra điện thoại của tôi xem tôi có nói chuyện với đàn ông hay không? Tôi vẫn để anh làm điều đó vì tôi nghĩ anh yêu tôi nên anh mới làm vậy. Anh cũng không muốn tôi đi làm vì tôi còn trẻ đẹp, anh sợ sẽ mất tôi. Ban đầu, tôi không đồng ý nhưng sau khi bị sảy thai, tôi đã ở nhà nghỉ ngơi, làm vợ ngoan hiền như anh muốn.
Nhưng tôi càng ngoan bao nhiêu thì anh lại làm tôi buồn và tổn thương bấy nhiêu. Lúc chưa lấy tôi, anh cũng đi nhậu nhưng chỉ là xã giao công việc thôi. Còn bây giờ, anh uống nhiều hơn xưa và quậy hơn xưa. Anh thường nói dối tôi là đi nhậu với đối tác để đến các vũ trường, quán bar, nhậu ở quán thì chỉ nhậu phòng Vip có những cô phục vụ ăn mặc mát mẻ. Anh đi về khuya và bỏ tôi ở nhà một mình. Anh cũng ít đưa tôi đi chơi như trước nữa. Tôi gọi điện thúc giục anh về thì anh la quát nạt tôi và nói với tôi những câu rất là quá đáng, nghe mà thấy tim đau như dao đâm, tôi đã phải khóc đến khó thở.
Lúc anh về, thấy tôi khóc, anh cũng xót lắm. Anh đã ôm hôn, xin lỗi tôi rồi hứa là sẽ không như vậy nữa. Anh nói là tại tính anh ham chơi chứ không phải là anh không yêu tôi, nhiều khi bạn bè mời anh cũng khó từ chối. Thôi thì tôi cũng tạm chấp nhận và tin anh vậy. Rồi tôi lại có thai được hơn 5 tuần, anh mừng lắm vì đã 36 tuổi và anh rất muốn được làm cha. Tôi tưởng là anh sắp có con thì sẽ không ăn nhậu nhiều nữa nhưng thật không ngờ anh vẫn chứng nào tật ấy.

Lúc bình thường, anh cũng chưa đến nỗi tệ với tôi, vẫn yêu thương, chiều chuộng và chăm sóc tôi rất tốt. Nhưng một khi đã say rồi thì anh kì lạ và xấu tính lắm. Anh đã trở thành một con người khác, nhiều khi tôi thấy sợ. Về đến nhà là anh ôm tôi chặt cứng, không cho tôi đi đâu hết. Anh ôm hôn, xoa bụng và nói chuyện với con. Một hồi anh lại như người điên. Anh bóp cổ tôi và cắn tôi. Tôi mà bỏ chạy thì anh kéo lại, có khi kéo rách cả quần áo, rồi lại ghen tôi với nhưng người trước đây đã gọi và nhắn tin cho tôi, anh lôi đủ thứ chuyện ra để chửi tôi. Anh bóp cổ tôi nhiều khi tôi thấy như mình sắp tắt thở và tay chân duỗi thẳng ra rồi. Tôi cố vùng dậy nhưng không làm gì được bởi sức đàn ông của anh rất mạnh. Tôi thấy sợ hãi lắm, tôi đã khóc, khóc đến nỗi không thành ra tiếng nữa.
Anh buông tay ra nhìn thấy tôi khóc anh lại ôm tôi và xin lỗi. Một lúc sau thì anh lại đòi quan hệ, nếu tôi không cho thì anh lại nói là tôi nghĩ tới thằng khác. Tôi mà càng cự tuyệt thì anh lại càng hung dữ với tôi hơn nữa nên tôi đành chấp nhận nằm đó làm trách nhiệm của người vợ. Bởi vì đã say nên anh làm hơn nửa tiếng đồng hồ, khiến tôi thấy mệt mỏi và đau bụng dưới lắm. Tôi nằm khóc chứ không hề có cảm giác gì cả mà anh thì cũng không cho ra được và đã lăn ra ngủ say. Đến 4-5 giờ sáng anh tỉnh dậy thì lại nằm gần và ôm tôi vào lòng.
Tôi nói ra những chuyện anh đã làm thì anh lại xin lỗi và hôn vào nhưng giọt nước mắt đang chảy của tôi. Anh nói: ''Lúc đó anh như người điên, không biết mình làm gì nữa. Anh đã làm khổ vợ nên anh thấy chán bản thân mình, anh giống như bị ma nhập... Vợ hãy bỏ qua cho chồng chồng ham chơi làm khổ vợ và làm vợ đau, vợ đừng bỏ chồng nha. Chồng chỉ đi ăn nhậu như vậy thôi chứ chồng không quen với gái, chồng vẫn chung thủy với vợ vì vợ của chồng đẹp lắm nên chồng không để ý tới cô nào hết...''.
Nghe anh nói vậy, tôi cũng như được an ủi, hy vọng anh sẽ thay đổi và hai vợ chồng lại trở lại cuộc sống bình thường. Nhưng anh không thể nào bỏ nhậu, bỏ xa đám bạn bè kia. Cho đến ngày hôm nay, anh vẫn là con người như vậy. Anh uống say thì anh không còn là anh nữa. Anh vẫn về nhà và cư xử với tôi như vậy. Đứa con 9 tuần tuổi của tôi đã mất bởi những hành động xấu đó. Tôi đau lòng lắm và hỏi anh tại sao anh không biết kiềm chế bản thân, sao lại điên đến mức làm chết con mình nhưng anh không có câu trả lời, anh chỉ còn biết ôm tôi rồi áp mặt vào bụng tôi mà khóc.
Tôi đã hy sinh và chịu đựng rất nhiều vì anh. Tôi chỉ mong là không mang đến căng thẳng để cho hai vợ chồng được hạnh phúc nhưng tôi đã hy sinh và chịu đựng một cách vô ích. Cho đến bây giờ, tôi không thấy mình có thai nữa. Chắc là sau hai lần sảy thai, tôi không thể có con được nữa. Giờ tôi thấy buồn và đau lòng lắm. Tôi muốn về nhà ba mẹ ở nhưng anh không cho. Anh đã thay đổi được nhiều rồi nhưng tôi cũng không dám tin anh sẽ sửa chữa được hoàn toàn.
Nghĩ tới con tôi, nghĩ tới những câu nói quát nạt quá đáng trước đây của anh và nghĩ tới lúc anh nhậu say, điên khùng bóp cổ tôi, tôi thấy vừa sợ vừa giận anh nhiều lắm. Tôi vẫn còn yêu anh nên tôi nghĩ việc về nhà bố mẹ đẻ ở một thời gian là cách tốt nhất giúp anh thay đổi. Nhưng anh cứ van xin khiến tôi khó nghĩ quá. Tôi phải làm sao đây?
Lam Lam
* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối.
Bạn nghĩ gì?
0/100010:56 12/6/2012
Tại sao lúc chồng bạn say bạn k tìm cái cớ nào đó mà tránh mặt? và cũng nên tìm hiểu lý do tại sao lại như thế. Khi đã tìm được nguyên nhân thì ta quyết định vẫn chưa muộn mà.
10:56 12/6/2012
Hoàn cảnh của bạn, cũng tương tự như tôi, Mỗi khi bạn trai tôi nổi giân, thì anh ta giống như một con quỷ dữ, chứ không phải là con người nữa, mắt anh ta nhìn tôi như muốn nuốt tươi, mỗi lần như vậy tôi lại chịu những nắm đấm, những cú bạt tai như trời giáng... Nhưng sau khi bình tĩnh lại , anh ta như một thiên thần, hiền lành, đầy tình cảm. Nhưng cuối cùng tôi chọn chia tay, dẫu còn rất yêu nhưng tôi không ân hận, bởi sau khi chia tay, tôi tìm được chính mình, tìm được sự an bình mà trước đây Xem thêm
10:56 12/6/2012
Bạn phải quyết đoán, cứng rắn lến .người đần ông như thế bạn đừng mong thay đổi được.nếu ban muốn không phải nghĩ đến nhưng cảnh tượng đó nữa thì tốt nhất là tự giải thoát cho mình.con gái mà noi vài câu ngon ngọt la quên hét ngày .nhung cái này liên quan đến tính mạng của mình.đừng bổ qua dễ dàng như thế.rượu thì ko bỏ được rồi. cách 3 moi lần say rượu bạn nen tránh đi đợi đến khi tỉnh táo lại trở lại bình thường.nhung giải pháp này không lâu dài.ban tu quyet dịnh nhé.mình tin bạn sẽ vượt qua
10:56 12/6/2012
Chào bạn! mình nghĩ là bạn trạt tuổi mình thôi, nếu cuộc sồng gia đình làm cho bạn căn thẳng, mệt mỏi thì bạn hãy nói chuyện thẳng thắng một cách rõ với chồng minh, tình yêu thương ko thể đánh đổi bằng lý trí bạn ah, mình nghĩ tốt nhất bạn nên đền bác sĩ kiểm tra xem khả năng làm mẹ của bạn còn tồn tại hay ko đã, sau đó thì hãy quyết định mọi chuyện, mình ko giống như bạn tất cả nhưng căn bệnh đã cướp mất đi khả năng làm mẹ của mình rối, nên mỉnh cũng rất buồn, nhưng biết gượng dậy sao nỗi đau Xem thêm
10:54 12/6/2012
Mình rất thông cảm và thương bạn rất nhiều. Sống với một người chồng như vậy thì làm sao mà chịu nổi. Anh ấy nói anh ấy yêu bạn nhưng yêu mà như thế thì chỉ làm bạn " Đau " thôi. Mình mong bạn hay suy nghĩ cho thật chín chắn và đưa ra quyết định đúng nhất cho bản thân mình, vì cuộc sống mà như vậy có khác gì địa ngục đâu bạn. Mình chúc bạn sớm có con đưòng cho mình và thấy thật thoải mái với quyết định của bạn, bạn nhé
9:5 12/6/2012
Hoàn cảnh của bạn cũng giống như mình nhưng khác có việc anh ta không hành xử thô bạo với mình, như là bóp cổ hay cắn xé và khi mình khóc vì anh ấy thì anh ấy cũng chẳng bao giờ xin lỗi mình hay ôm mình vào lòng. Anh ta tối ngày chỉ biết đi chơi với bạn bè, cafe, bida, cá ngựa.... nhiều không kể nổi và mình đã quyết định chia tay. Khi mới 25 tuổi đã mang tiếng 1 đời chồng hỏi ai mà không buồn khổ, mặc cảm. Nhưng thà như vậy còn hơn chứ sống mà đau khổ thì tiếp tục làm gì, có người đã từng nói Xem thêm
9:4 12/6/2012
Chào bạn, mình đọc tâm sự của bạn mà thấy thương bạn vô cùng. Mình cũng chẳng có kinh nghiệm gì trong trường hợp này nhưng mình có một cô bạn cũng nằm trong trường hợp của bạn "cực kỳ giống bạn". Và chồng của bạn mình đã xử lý bằng cách ăn chay và thường xuyên đi chùa, cũng thấy hiệu quả lắm đó bạn. Ăn chay làm cho con người mình trở nên thanh tịnh hơn. Bạn thử khuyên chồng bạn ăn chay vào ngày mùng 1, hoặc rằm, sau đó thì ăn 3 ngày, rùi ăn một tuần... Bạn hãy kiên nhẫn giúp anh ấy Xem thêm
16:55 11/6/2012
Bạn nghĩ là bạn nên tiếp tục với người như vậy ư? Tôi cũng đã tiếp xúc với những người như vậy. Họ sẽ không bao giờ thay đổi bạn ạ. Cách duy nhất là bạn đề nghị chia tay, chỉ có như vậy may ra anh ta mới thay đổi. Nếu không thể bạn hãy tìm 1 hạnh phúc mới, thời đại bh có ai lại để ý đến chuyện bạn đã lấy chồng hay chưa đâu, miễn là bạn tìm được một người yêu thương bạn thật sự
10:34 11/6/2012
Mình cũng khổ thân như bạn. Mình cuãng muốn li dị vi cuộc sống mình cũng gần giống bạn, tiếc là mình có 2 con. Sợ chúng không có cha như đám bạn nên giờ mình vẫn chịu đựng nhưng mình quyết định về nhà mẹ đẻ mình sống. Vợ chồng sống riêng để tự suy nghĩ rồi tự quyết định cuộc sống cho riêng mình. Chúc bạn vui, khoẻ







