Chồng tát vợ, vô trách nhiệm với con
Là cha nhưng ngày con đi viện vì viêm não, anh không chạy vạy tiền nong, lo lắng mà mọi việc do anh trai tôi đứng ra làm hết.
Tôi và chồng là bạn cấp 3 nhưng khi học đại học năm thứ 4 mới yêu nhau và do tôi bật đèn xanh trước. Đúng hơn là tôi đã yêu trước. Trước khi cưới, chồng tôi đã vào làm ở một nơi có thu nhập thấp: 1,2 triệu đồng/tháng. Tôi phải vay anh trai 20 triệu để sắm sửa đồ cưới. Bố mẹ chồng cho 5 triệu sau đám cưới, đóng cho một chiếc giường to và trả tiền bộ rèm. Vì gia đình chồng chỉ làm nông nghiệp nên như vậy cũng là tốt lắm rồi. Tôi không hề dám chê trách hay thấy có vấn đề gì về tiền nong nhà chồng cả.
Cưới nhau được hai tháng thì mẹ chồng giục tôi trả nợ anh trai vì chị ấy sắp sinh con thứ hai, trong khi tôi cũng sinh con đầu lòng chỉ sau chị hai tháng rưỡi. Không hiểu mẹ chồng tôi đã nghĩ gì mà lại vào cả nhà dì ruột tôi để gióng lên như thế. Vì thế, tôi cũng đi vay mượn thêm vào khoản vợ chồng tích lũy được để trả anh chị. Còn tiền lo cho tôi đi sinh thì chưa có. Nhưng rồi tôi cũng sinh được một bé trai ngoan hiền, đáng yêu và cũng không phải lo kinh tế vì nghỉ sinh tôi vẫn nhận lương đều (5,5 triệu/tháng).
Sinh con được 16 ngày, tôi về nhà mẹ đẻ để chăm cho tiện. Chồng tôi không giúp được nhiều việc cho vợ con, gia đình và vẫn tiếp tục làm nơi thu nhập thấp. Hết bốn tháng nghỉ sinh, tôi đi làm lại và ở nhờ nhà anh trai (chưa lấy vợ) cho tiện đi làm cũng như nhờ bà ngoại trông con. Nhưng nhà diện tích nhỏ (24m2) nên chỉ có tôi và con ở đó, còn chồng tôi vẫn ở nhà, cách nơi tôi ở tầm 17km. Anh cũng thường xuyên ghé qua nhưng chỉ là đến chơi với hai mẹ con mà không giúp được gì nhiều.
Rồi chồng tôi thích làm kinh doanh, bỏ chỗ làm thu nhấp thấp và mở cửa hàng. Trước khi làm, tôi đã nói rất nhiều rằng anh nên suy nghĩ thật kỹ vì chúng tôi không có nhiều tiền. Chồng tôi vẫn kiên quyết nên tôi đưa anh 6 chỉ vàng và 5 triệu để anh làm ăn. Sau đó, kinh doanh thua lỗ, anh làm mất hết phần tiền của tôi và ôm vào mình một đống nợ nữa. Lúc này tôi lại mang bầu và là thai sinh đôi. Tôi sinh lần hai khi thằng lớn mới được 15 tháng tuổi. Nó là đứa thiệt thòi nhất.
Tôi còn nhớ khi thắng bé từ 12 tháng tuổi trở đi, nó ốm liên tục, toàn sốt cao kéo dài cả tuần lễ. Lúc tôi đang bầu lần hai được 7 tháng, thằng bé còn phải nhập viện do nghi bị viêm não rồi phải chọc tủy. Nó đau đớn vô cùng, khóc thảm thiết, sau đó còn không dứng dậy nổi, cứ lom khom, đi đứng lẩy bẩy. Điều tôi muốn nói đến ở đây là từ trận ốm ấy của con mới lộ rõ sự vô trách nhiệm của chồng và gia đình chồng. Con đi viện cấp cứu mà trong người gần như không có tiền, toàn anh trai tôi lo cho cháu. Thậm chí, chồng tôi cũng không hỏi anh trai tôi lấy một câu.
Tôi biết chồng tôi không có tiền, tôi thì lo cho kỳ sinh nở sắp đến và chi tiêu hàng tháng nên cũng không còn tiền nữa. Nhưng anh làm bố, anh nên nghĩ đến con mình chứ. Ông bà nội nhà tôi sang với cháu cũng không đưa cho chồng tôi được bao nhiêu (500 ngàn). Anh trai chồng tôi sang chơi với cháu thì cho được cân cam. Tôi nói với bà nội và bác trai về sự vô trách nhiệm của chồng tôi thì bà lại bảo là: "Nó làm gì có tiền". Trời, không có tiền thì phải đi vay chứ, sao có thể nói như vậy được. Chồng tôi đã sai mà lại còn không được dạy đúng cách, tôi nghĩ thế đó.
Tóm lại, toàn bộ số tiền đặt cọc khi con đi viện là 6 triệu đồng, anh trai tôi lo hết cho. Tôi vì bụng to nên cũng không thể chăm con trong cả tuần con nằm viện, toàn bà ngoại trông suốt. Bà nội có ở viện cùng nhưng nó ốm, không theo bà nội chút nào. Bà ngoại gần như thức trắng cả tuần, canh cháu cả ngày lẫn đêm. Bà nội thì hầu như lúc nào cũng thèm ngủ. Tôi chẳng dám trách ai điều gì vì chính bản thân tôi
đâu có chăm con đâu. Nhưng tôi biết ơn mẹ đẻ tôi, anh trai tôi và bạn bè tôi đã an ủi tôi rất nhiều. Còn họ hàng nhà chồng thì chẳng thấy hỏi thăm câu nào. Nhất là khi có chuẩn đoán nghi viêm não, mọi
người đều rụng rời thương thằng bé vì bà nội là giấu chuyện cháu mình đi viện. Tôi cũng hiểu vì sao lại phải giấu như vậy trong khi tôi thì thông báo để nhờ cậy tất cả những người quen có thể nhờ và tìm sự an ủi động viên. Tôi khá bức xúc về chuyện này.

Ngay sau khi con tôi ra viện thì tôi nghỉ làm về quê chờ ngày sinh nở. Lúc này bụng tôi rất to nên về nhà chồng, đem cả con trai lớn về cùng. Bà nội khi trước ở nhà trông nom hai đứa cháu là con anh trai chồng tôi. Đứa lớn thì đã hơn 4 tuổi nhưng đứa nhỏ chỉ hơn con trai tôi hai tháng rưỡi. Ấy thế mà
có lúc mẹ chồng tôi kể với tôi rằng anh trai, chị dâu tỏ vẻ khó chịu vì bà nội bế con tôi nhiều hơn.
Tiếp nữa là anh chị không hề hỏi han gì về chuyện vợ chồng tôi chuẩn bị kinh tế như thế nào để sinh nở tiếp. Bà nội thì bảo anh chị cho đứa thứ hai đi nhà trẻ vì dù sao cũng đã gần 18 tháng rồi, trộm vía nó lại rất khỏe mạnh nhưng anh chị cứ không làm theo.
Tôi cứ nghĩ bà nội vừa trông con trai tôi, vừa cơm nước, giặt giũ cho tôi khi sinh, lại còn trông con anh chị thì trông sao nổi? Trông cháu như thế làm sao đảm bảo được. Tôi thấy anh chị thật là vô trách nhiệm
nên tôi quyết đòi lại 15 triệu đã cho vay trước đó. Tôi và chồng phân tích với mẹ chồng lý do tôi đòi tiền và nói về sự thiếu quan tâm của anh chị nhưng bà bảo bà không đòi hộ đâu vì bà ngại. Không hiểu sao lại phải ngại con cái mình nhỉ?
Bà nói với ông, ông có bảo thì bảo. Thế là cuối cùng, tôi bảo chồng là thôi không đòi nữa vì anh em còn ở lâu dài nhưng bù lại, chồng tôi phải đi vay tiền chuẩn bị cho ca sinh nở tới. Sau này, vì một lần phật ý với chồng tôi mà anh chị tự ái và đã đem trả tiền.
Mẹ chồng tôi tuy không đảm nhưng chăm con dâu cũng hết mực, tôi rất cảm ơn bà sau lần sinh nở này. Nhưng bà sống khá lạ theo cách nghĩ của tôi. Cứ phục vụ con dâu và con trai cả như osin mà lại không góp ý cho các con sống tốt hơn, biết suy nghĩ hơn. Tôi đâm ra càng không hài lòng với anh chị ấy vì tôi đang trong hoàn cảnh sinh đôi và đứa lớn thì có 15 tháng tuổi, anh chị ấy không giúp lại tỏ vẻ như ganh tị vì tôi về cướp người phục vụ.
Tôi bức xúc vì chuyện này và càng thất vọng hơn vì chồng tôi vô trách nhiệm. Không phải chỉ là về mặt tài chính anh không chu cấp được mà là sự quan tâm chia sẻ những công việc gia đình nữa. Thời điểm này, anh đã có công việc thu nhập 8-9 triệu/tháng nhưng về nhà là không làm gì, thậm chí còn ngồi chơi đế chế suốt từ sáng đến đêm. Tôi bực mình đến phát khóc, nói từ nhẹ đến nặng mà chẳng thấy rút kinh nghiệm. Mẹ chồng mắng cũng không ăn thua.
Có một lần, vì bất đồng chuyện chăm sóc con nên tôi và chồng cãi vã trước mặt mẹ chồng. Trong lúc to tiếng, anh ném lọ thuốc của con và tôi cũng ném vỡ một chiếc bát. Mẹ chồng thì la toáng lên: "Gọi bố mày xuống đây. Nó ném bát này, láo quá. Gọi mẹ nó sang đón nó về". Anh thậm chí còn tát tôi nữa nên tôi đã viết đơn ly hôn. Mẹ chồng cũng ủng hộ chồng tôi ký.
Sau này, khi đã làm hòa, tôi rút ra kinh nghiệm là đừng bao giờ tranh cãi với chồng khi có mặt mẹ chồng. Nhưng trong lòng tôi vẫn luôn băn khoăn không biết chồng tôi đánh tôi như thế anh có tôn trọng tôi hay không? Tôi muốn bố mẹ chồng coi mình như con cái trong nhà, có gì sai trái thì dạy bảo luôn chứ không phải như mẹ chồng tôi, rất hay ngại con dâu. Nếu có phật ý thì chỉ nói với con trai. Tôi không dám chê bai bố mẹ chồng bởi bố mẹ tôi và tôi cũng có những điều không tốt. Ngọc còn có vết mà. Nhưng để bố mẹ chồng và gia đình chồng yêu thương mình, tôi cần sự thấu hiểu từ chồng trước đã.
Tôi xin một lời tư vấn về suy nghĩ "chồng đánh vợ" đó của tôi đúng hay sai? Tôi sai hay đúng? Nếu tôi sai, tôi sẽ phải sửa. Nếu tôi đúng thì có cách nào để chồng tôi hiểu được điều anh làm là sai? Nếu mọi người cho rằng tôi đúng, tôi có nên nói chuyện với chồng một lần nữa về chuyện này? Hay cứ nén chuyện này vào lòng? Tôi thực sự khó nén nên mới viết bài này. Nếu sau khi nói chuyện mà chồng tôi vẫn khẳng định anh đúng khi đánh tôi, thì sẽ thế nào?
Chúng tôi có nên tiếp tục cuộc sống vợ chồng? Tôi cần phải sống vì các con nhưng không thể để mai sau chúng lớn lên trong môi trường mà bố chúng lại không tôn trọng mẹ chúng? Cho dù yêu anh đến mấy nhưng nếu anh không tôn trọng tôi, tôi thật sự cảm thấy không thể chung sống nổi.
PK
Bạn nghĩ gì?
0/100011:23 29/6/2012
tôi thì lại khác gia đình tôi nghèo lắm,bố mẹ tôi đã ly dị,me tôi lại mang tiếng theo trai,khi lấy chồng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào nhà chồng,tôi không là gì trong nhà cả mẹ chồng tôi bảo sao tôi phải nghe vậy chồng tôi có làm gì đi chơi đâu tôi cũng không dám kêu ca trước mặt mẹ chồng tôi,chồng tôi được đà ỷ lại nên tôi lúc nào cũng một mình,tôi cũng không nhớ rõ đã bao nhiêu lần tôi định chết đi cho không phải mệt nữa nhưng nhìn đứ con trai đang ngủ tôi lại cố gắng sống tiếp dần dần tôi trở Xem thêm
8:42 27/6/2012
Mình nghĩ nếu sau này bạn trở thành mẹ chồng của ai đó thì không biết người đó sễ có cuộc sống ra sao nữa nhỉ ?
9:51 26/6/2012
Trường hợp của bạn cũng gần giống của tôi, nhưng tôi còn tai hại đó là chị chồng, chị ấy bỏ chồng về nhà bố mẹ ở, bố mẹ cho tiền cho đất xây nhà nhưng lòng tham của con người khó lường, chị ấy còn sui giục mẹ tôi không giúp đỡ gì gia đình nhà tôi, cho dù ông bà ăn chung với gia đình tôi. Không những thế chồng tôi còn chán nữa anh sống theo kiểu ỷ lại cho bố mẹ, đi làm ca nhưng lúc nào dỗi là anh đi chơi chằng giúp đỡ tôi, hiện tại tôi đang mang bầu tôi phải thường xuyên đi tìm anh về không đi Xem thêm
9:49 26/6/2012
Bạn thật ích kỉ và quá xem thường gia đình nhà chồng,tôi nghĩ bạn là người cung ghê gớm quá đó,
Thứ nhất bạn chưa phải gặp một ngưòi chồng quá tồi tệ mà đã như vậy rồi
Thứ hai mẹ chồng bạn tôi nghĩ cũng tốt đó chứ,với lại bà cũng hiền nữa chứ như tôi ở vị trí mẹ chồng bạn tôi đã đuổi cổ bạn đi rồi và không chấp nhận con dâu như bạn nữa đó chứ,đó là một sự xúc phạm lớn đối với gia đình bạn.
Bạn hãy nghĩ lại đi nhiều ngưòi còn khổ hơn bạn nhiều,như mẹ tôi đó ba tôi là người hay nhậu nhẹt Xem thêm
15:53 25/6/2012
Buông tay đi chị ạ, chị khổ lắm rồi. Đừng để mình phải khổ như vậy nữa. Người chồng đó không đáng để chị phải chịu khổ đâu,
15:9 22/6/2012
Tôi thấy lấy chồng bằng tuổi thường thế đấy, chồng thường rất mải chơi, và trách nhiệm với gia đình không được như người vợ nghĩ. Bạn nên thông cảm và góp ý dần với chồng mình, nếu góp ý không được thì cứ 'chỉ đạo" luôn. Ví dụ tháng đưa cho vợ bao nhiêu tiền nuôi con, có công việc gì thì nói chồng đi vay đi mượn. Mẹ chồng bạn tôi nghĩ là người ở quê nên khá tốt, biết chăm cho con dâu là được rồi. Nhưng chắc gia đình chồng không có điều kiện nên không giúp được gì cho gia đình bạn, với ông bà còn Xem thêm
10:31 22/6/2012
Bạn nói chồng bạn vô trách nhiệm thì cũng có phần đúng. Nhưng tôi thấy bạn đòi hỏi quá nhiều ở nhà chồng. Tôi không thấy bạn làm một việc gì phụ giúp anh trai chồng bạn trông cháu, nhưng lại chê trách người ta không giúp bạn mà lại ganh tị với bạn. Bạn muốn anh trai chồng gửi cháu đi trẻ để mẹ chồng bạn trông con của bạn thôi, sao bạn không nghĩ mình gửi bà tới 2 đứa sinh đôi rồi thì mình phải sắp xếp cho con mình đi trẻ, bạn có thấy bạn là người ích kỷ không. Trong khi chính bạn không biết kế Xem thêm







