Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Chồng ngoại tình còn bố mẹ chồng đặt điều

Chẳng hiểu ông bà đã nói gì mà về nhà, chồng chửi tôi: 'Tao không hiểu mày là loại người gì mà từ lớn đến bé nhà tao khinh mày...'.

Tôi lấy chồng đã được 5 năm. Chúng tôi đã có với nhau ba đứa con, hai cháu đầu là bé trai và một bé gái út. Thời gian đầu chung sống, chúng tôi rất hạnh phúc, chồng tôi yêu thương và chăm sóc tôi, gia đình chồng cũng vậy. Ông bà coi tôi như con gái, có chuyện gì dù lớn hay nhỏ thì cũng đều tâm sự với tôi làm cho tôi không có cảm giác là mình phải làm dâu. Mọi việc thay đổi kể từ khi tôi sinh bé trai đầu lòng. Bé nhà tôi nhìn rất xinh, bụ bẫm, ai thấy cũng thấy yêu nhưng chỉ có chồng tôi là không hài lòng vì anh nói nó không giống anh. Anh cũng yêu thương con nhưng chỉ cần giận tôi thì đến cả tháng anh cũng không thèm nhìn mặt con.

Nếu chuyện dừng ở đây thì tôi cũng cố chịu đựng vì con nhưng khi con tôi được bốn tháng tuổi là lúc tôi phải đi làm. Tôi không biết phải xoay sở thế nào thì bà ngoại lại tự nguyện xuống để trông con giúp tôi hai tháng. Vì là mẹ đẻ nên bà rất thương tôi, lúc cháu ngủ thì bà lại làm giúp tôi việc nhà, cơm nước, giặt giũ... Tôi đi làm về chỉ việc ăn xong, cho con bú rồi lại đi làm. Sau hai tháng thì mẹ tôi phải về vì mẹ tôi là trụ cột gia đình.

Mẹ chồng tôi sang trông giúp cháu, tôi mừng lắm nhưng được khoảng một tháng thì chỗ làm của tôi có sự thay đổi về nhân sự. Một số người trong công ty bị nghỉ việc, tôi vì có con tôi còn nhỏ nên họ không thể đuổi việc được. Tôi bị ép đủ đường để không thể đáp ứng được mà phải tự xin nghỉ. Tôi vẫn cố vì ở đó môi trường làm việc tốt, có những người bạn tốt và tôi cũng không muốn mình phải làm lại từ đầu. Nhưng mọi việc đâu chỉ tôi muốn mà được.

Một hôm, trưởng phòng gọi riêng tôi ra và bảo: "Tôi nghĩ bà nên nghỉ đi vì công việc ở đây bà có cố cũng chẳng ích gì, không thích hợp với bà trong giai đoạn mới này". Tôi biết tình thế của tôi rất khó có thể ở lại làm việc bình thường nên tôi xin nghỉ. Rồi tôi xin đi làm ở một công ty tư nhân của chị bạn nhưng vì tôi phải làm cả thứ 7 và chủ nhật, chồng tôi không thích nên tôi nghỉ hẳn ở nhà, định bụng sẽ tìm một việc khác để làm.

Đúng lúc đó, mẹ chồng tôi về, không trông con cho tôi nữa. Lần này, tôi không lo vì tôi đang không có việc gì để làm nhưng trời ơi, tôi đâu có ngờ rằng chính vì việc này mà làm đảo lộn cả cuộc sống của tôi. Khoảng một tuần sau khi mẹ chồng tôi về, một ngày, chồng đi làm về và gây sự, cãi nhau với tôi. Chồng tôi chỉ thẳng tay vào mặt tôi và bảo: "Mẹ tao sang trông con cho mày, hầu mẹ con mày chứ được cái gì mà mày đuổi mẹ tao về". Xin nói thêm là mẹ chồng tôi nhiều tuổi hơn mẹ đẻ tôi nên tôi chỉ nhờ bà trông cháu, còn mọi việc trong nhà tôi đi làm về là tự làm hết. Nghe xong câu chửi của chồng, tôi choáng váng vì không hiểu chuyện gì. Tôi gọi điện về nhà để hỏi bà cho ra nhẽ. Bà bảo: "Mày không nói đuổi tao nhưng việc mày làm nói ra như vậy".

Chồng tôi chỉ biết trách móc và chửi tôi

Chồng chỉ biết trách móc và chửi tôi

Tôi biết bà hiểu lầm nên giải thích nhưng bà và mọi người không ai chịu hiểu cả, nhất là chồng tôi vì chồng tôi rất thương mẹ. Bây giờ, cứ khi nào chồng tôi về bên nội thì lúc về nhà lại gây sự cãi nhau với tôi. Mới đầu là bà sau đó đến bố chồng tôi cũng vậy. Khi con trai tôi được một tuổi, tôi làm sinh nhật cho cháu và mời ông bà sang. Tôi mời mọi người ở lại ăn cơm nhưng không ai ở lại. Đến khi về nhà, chẳng hiểu ông bà nói gì với chồng tôi rồi anh chửi: "Tao không hiểu mày là loại người gì mà từ lớn đến bé nhà tao khinh mày, bố mẹ tao sang sinh nhật con mày mà mày cũng không mời họ ở lại ăn bữa cơm...".

Tôi gọi điện về cho ông bà ngay trước mặt chồng nhưng được ông bà trả lời: "Tao chẳng nghe thấy mày nói gì cả". Tôi như chết lặng cả người mà giải thích với chồng tôi thì anh chỉ biết nghe theo lời bố mẹ. Sau những va chạm với ông bà nội, khi nào có việc, chúng tôi đưa con về, tôi chào ông bà cũng không ai trả lời tôi, thậm chí tôi gọi điện về hỏi thăm họ cũng không nói. Rồi đến những đứa em chồng, không một đứa nào chào hỏi tôi. Tôi hỏi trước chúng nó cũng không trả lời và khi chúng nó đến nhà tôi cũng vậy.

Tôi đem chuyện này kể với bà mẹ chồng và chồng tôi thì được nghe chung một câu trả lời rằng: "Mày như thế thì đứa nào nó hỏi hoặc mày hỏi chúng nó có nghe thấy gì đâu mà trả lời"... Nói chung là nhiều lắm. Sau những sự cố đó, tôi cũng ít gặp họ và cố gắng vượt qua tất cả để sống cho gia đình của mình nhưng chồng tôi thì không thay đổi vì anh vẫn nghe gia đình nhiều quá. Thêm nữa, suốt ngày anh kêu ca thắng bé không giống anh: "Nếu nó chỉ có một nét gì giống anh thì nó rất sướng, còn như thế này thì anh thấy không hài lòng".

Thế rồi anh nói anh muốn có thêm một đứa con nữa: "Thằng trước không giống anh thì thằng sau kiểu gì cũng phải giống". Tôi lại vì gia đình, vì con nên quyết định mang thai. May mắn thay, bé thứ hai nhà tôi lại giống bố như đúc, vì thế mà cuộc sống gia đình tôi có phần được cải thiện rất nhiều. Rồi lại một bé gái xinh xắn, đáng yêu nữa. Chúng tôi đang rất hạnh phúc thì bất ngờ người thứ ba xen vào giữa cuộc sống gia đình tôi. Tôi gặng hỏi anh nhưng anh chối bay rằng đó chỉ đơn thuần là quan hệ làm ăn. Nhưng nếu chỉ như vậy thì làm gì có chuyện họ cùng đi Sài Gòn, Vũng Tàu với nhau. Khi từ sân bay về nhà, anh đưa cô gái kia về rồi đi luôn đến sáng. Rồi những tin nhắn yêu thương nữa chứ...

Tôi suy sụp vô cùng vì tôi đã làm tất cả để níu giữ hạnh phúc. Tôi bỏ qua mọi sự căn ngăn của gia đình và bạn bè. Họ đã khuyên tôi nếu có một người chồng và gia đình chồng như thế thì chỉ sinh một đứa thôi đã là khổ lắm rồi. Có người khác lại bảo tôi nên ly hôn khi còn chưa quá muộn. Về kinh tế, tôi cũng vẫn phải bươn chải mới có đủ chi tiêu trong gia đinh (mỗi tháng anh đưa cho tôi 5 triệu để cơm nước, đóng học cho con cùng các khoản lặt vặt trong nhà). Bây giờ cộng thêm khoảng cách với gia đình bên chồng và một người chồng như vậy, tôi không biết phải làm sao cho đúng nữa? Hãy cho tôi một lời khuyên để tôi có thể vượt qua sóng gió này không?

Hoa mùa hạ

Bạn nghĩ gì?

0/1000

Hiển thị 11 - 20 trên 192 ý kiến

10:53 12/6/2012

Chị nên tìm cho chị một thu nhập, dù bây giờ khó khăn nhưng dần dần kinh nghiệm sẽ giúp chị tiến xa hơn. Là người phụ nữ độc lập về kinh tế sẽ giúp chị có cơ hội nuôi con mà không cần đến người đàn ông, cùng với đó chị cũng sẽ có thêm cơ hội để chuyện tình duyên của chị rẽ sang một hướng khác tốt đẹp hơn.

Trả lời ý kiến của

0/1000

17:41 13/6/2012

hoahoa trả lời 

Mình đồng ý với ý kiến là chị nên tìm thu nhập và rời xa người chồng và gia đình chồng những người sống vô cảm và tàn nhẫn đó đi

Trả lời ý kiến của hoahoa

0/1000

10:53 12/6/2012

Hương

Tôi đồng cảm với hoàn cảnh của bạn, vì bản thân tôi cũng đã lập gia đình, và cũng chẳng mấy thân thiện với gia đình chồng. Bạn là người chịu thương, chịu khó thì tôi nghĩ việc bạn nuôi con 1 mình khi không có chồng cũng không đến nổi. Tôi biết 1 mình nuôi 3 đứa trẻ không đơn giản chút nào, nhưg cuộc sống cứ như hiện tại của bạn thì chỉ đi vào ngõ cụt thôi. Hãy mạnh mẽ lên, sáng suốt quyết định tương lai của mình đi bạn nha.

Trả lời ý kiến của Hương

0/1000

10:53 12/6/2012

trần thuỳ hương

Em đã có gia đình cũng có 1 bé trai 6 tuổi nhưng e chưa thấy 1 người chồng và 1 gia đình chồng nào quá đáng như vậy .Lấy 1 người chồng suốt ngày nghe bố mẹ thì người khổ là vợ và con , con không giống bố thì giống mẹ chứ có sao đâu , con zai e cũng giống e mà nhưng chồng em vẫn 1 mực yêu thương con .Nhưng nếu để trách , chị nên trách gia đình chồng chị , phá hoại vợ chồng chị để rồi chị phải khổ , thuơng nhất các cháu còn nhỏ quá ? thôi em cũng không biết nói ji hơn em chỉ biết khuyên chị thật Xem thêm

Trả lời ý kiến của trần thuỳ hương

0/1000

10:53 12/6/2012

Secret Garden

Thật sự em không trong hoàn cảnh của chị, nên cũng không hiểu rõ chị suy nghĩ thế nào. Nhưng chị đã sai ngay từ đầu khi tiếp tục có đứa con thứ 2 rồi thứ 3. Gia đình chồng và nhất là chồng đã không tôn trọng và thương yêu mình thì không cần níu giữ. Do vậy quan trọng nhất bây giờ phải chấp nhận đối diện với sự thật. Chị hãy tìm công việc ổn định, dứt khoát với chồng vì nếu tiếp tục thì chỉ có chị là người khổ nhất. Chị đừng nghĩ đến việc con không có cha. Thực sự người làm con thà không có cha, Xem thêm

Trả lời ý kiến của Secret Garden

0/1000

10:53 12/6/2012

linh

đúng là ở đời chẳng thể học hết chữ ngờ.em khuyên chị rằng hãy suy nghĩ thật kĩ trước cuộc hôn nhân này.dù cs chuyệ j sảy ra với chị đi chăng nữa thì chị vẫn có những đứa con làm tinh thân cho mình cơ mà
.1 người chồng như vậy có đáng để cho chị hy sinh ko. mọi người trong nhà chồng chị có đối xử với chị ra j ko mà chị phải cam chịu vây. con người ta chỉ có sự chiu đựng nhất định thôi.chị nhẫn nhin như vậy là quá đủ rồi.em khuyên chị chân thành hãy sớm li dị với người chồng này đi vì có cố Xem thêm

Trả lời ý kiến của linh

0/1000

10:53 12/6/2012

kdi

tôi nghĩ chị nên tìm 1 việc làm ổn định trước khi đưa ra quyết định ly hôn với chồng vì 1 mình chị nuôi 3 con thì là 1 điều rất khó khăn. khi kinh tế chưa cho phép chị phải cố gắng chịu đựng chồng cho đến khi chị có 1 công việc ổn định với thu nhập đủ nuôi con. Vì tôi nghĩ người như chồng chị và gia đình chồng chị sẽ không chấp nhận chu cấp cho các con chị sau khi ly hôn. Thiết nghĩ sống trong hoàn cảnh bị chà đạp và đè nén về cảm xúc như vậy là rất khổ tâm nhưng chị hãy cố gắng vì con nhé. chúc Xem thêm

Trả lời ý kiến của kdi

0/1000

10:53 12/6/2012

thúy

mình nghĩ tốt hơn hết bạn nên sớm nhìn nhận lại những già mà chồng, và gia đình đối với bạn như thế, bạn hãy li di nếu cảm thấy chưa quá muôn cho tất cả, mỉnh nghĩ bạn có thể tự làm và tự nuôi con được, nếu cuộc sộng thực tại như thế cứ diễn ra hàng ngày thì sau này bạn có muốn dành quyền nuôi con cũng rất khó khăn, mình cũng bất hạnh nhưng mình biết đức vững hơn bạn vì những nhình nhận và suy nghĩ của mình khác bạn. Mẹ chồng luôn hà khắc vì mình ko thể sinh con, nhưng vì chồng mình rất yêu Xem thêm

Trả lời ý kiến của thúy

0/1000

10:53 12/6/2012

xiu612

Tôi thấy chị nên tìm một công việc để ổn định về mặt kinh tế đã, cùng đó chị cố gắng lấy lại tình cảm của gia đình bên chồng, xem chồng có thay đổi, suy nghĩ lại vì con, vì gia đình hay không, nếu đã cố gắng mà không cải thiện được thì nên chia tay về gia đình nhà cha mẹ ruột mà sống nuôi con. cũng chỉ vì phụ thuộc về kinh tế ở người chồng nên nhiều phụ nữ chúng ta phải cam chịu chị ạ. Mạnh mẽ lên, chị còn gia đình, anh em ben nhà chị mà, không ai thương mình bằng gia đình mình cả.

Trả lời ý kiến của xiu612

0/1000

10:53 12/6/2012

Thanh Minh

Nên chia tay!
Chia tay thì các con sẽ khổ nhưng nếu cứ sống như vậy thì quá khổ cho chị và các con.
Tôi cũng có một hoàn cảnh gần giống chị,tôi còn vất vả hơn chị vì tôi nhà chồng tôi ở phố cổ,chật trội và bất tiện lắm.Cả một đại gia đình ở chung trong một căn phòng rộng 24m2 trên gác 3 phố Hàng Cân.Tôi cũng không lạ cái kiểu nói xấu và đặt điều cho con dâu của các bà mẹ chồng và sự ganh ghét,ghẻ lạnh của các chị em chồng.Chồng chị bị tác động của mẹ anh ta nhiều quá,bản thân anh ta sống Xem thêm

Trả lời ý kiến của Thanh Minh

0/1000

10:53 12/6/2012

Thuymi

EM khuyên chị, chị đừng nên níu kéo nữa. Chồng chị đã không tôn trọng chị như vậy, biết là quan tâm đến mẹ là tốt, nhưng không phải việc gì mẹ nói cũng tin, một người đàn ông tốt là phải nghe từ hai phía rồi cố gắng giải quyết chứ không phải là quay sang chỉ trích chị như vậy. Lại còn việc ngoại tình rồi nói dối thật không chấp nhận đc. Đằng là con chị còn nhỏ, nhưng nếu ba mẹ không hạnh phúc, con chị cũng chẳng vui vẻ gì. Thà là nuôi con một mình rồi dạy dỗ nó cho tốt còn hơn để nó trong môi Xem thêm

Trả lời ý kiến của Thuymi

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net