Chồng ngoại tình còn bố mẹ chồng đặt điều
Chẳng hiểu ông bà đã nói gì mà về nhà, chồng chửi tôi: 'Tao không hiểu mày là loại người gì mà từ lớn đến bé nhà tao khinh mày...'.
Tôi lấy chồng đã được 5 năm. Chúng tôi đã có với nhau ba đứa con, hai cháu đầu là bé trai và một bé gái út. Thời gian đầu chung sống, chúng tôi rất hạnh phúc, chồng tôi yêu thương và chăm sóc tôi, gia đình chồng cũng vậy. Ông bà coi tôi như con gái, có chuyện gì dù lớn hay nhỏ thì cũng đều tâm sự với tôi làm cho tôi không có cảm giác là mình phải làm dâu. Mọi việc thay đổi kể từ khi tôi sinh bé trai đầu lòng. Bé nhà tôi nhìn rất xinh, bụ bẫm, ai thấy cũng thấy yêu nhưng chỉ có chồng tôi là không hài lòng vì anh nói nó không giống anh. Anh cũng yêu thương con nhưng chỉ cần giận tôi thì đến cả tháng anh cũng không thèm nhìn mặt con.
Nếu chuyện dừng ở đây thì tôi cũng cố chịu đựng vì con nhưng khi con tôi được bốn tháng tuổi là lúc tôi phải đi làm. Tôi không biết phải xoay sở thế nào thì bà ngoại lại tự nguyện xuống để trông con giúp tôi hai tháng. Vì là mẹ đẻ nên bà rất thương tôi, lúc cháu ngủ thì bà lại làm giúp tôi việc nhà, cơm nước, giặt giũ... Tôi đi làm về chỉ việc ăn xong, cho con bú rồi lại đi làm. Sau hai tháng thì mẹ tôi phải về vì mẹ tôi là trụ cột gia đình.
Mẹ chồng tôi sang trông giúp cháu, tôi mừng lắm nhưng được khoảng một tháng thì chỗ làm của tôi có sự thay đổi về nhân sự. Một số người trong công ty bị nghỉ việc, tôi vì có con tôi còn nhỏ nên họ không thể đuổi việc được. Tôi bị ép đủ đường để không thể đáp ứng được mà phải tự xin nghỉ. Tôi vẫn cố vì ở đó môi trường làm việc tốt, có những người bạn tốt và tôi cũng không muốn mình phải làm lại từ đầu. Nhưng mọi việc đâu chỉ tôi muốn mà được.
Một hôm, trưởng phòng gọi riêng tôi ra và bảo: "Tôi nghĩ bà nên nghỉ đi vì công việc ở đây bà có cố cũng chẳng ích gì, không thích hợp với bà trong giai đoạn mới này". Tôi biết tình thế của tôi rất khó có thể ở lại làm việc bình thường nên tôi xin nghỉ. Rồi tôi xin đi làm ở một công ty tư nhân của chị bạn nhưng vì tôi phải làm cả thứ 7 và chủ nhật, chồng tôi không thích nên tôi nghỉ hẳn ở nhà, định bụng sẽ tìm một việc khác để làm.
Đúng lúc đó, mẹ chồng tôi về, không trông con cho tôi nữa. Lần này, tôi không lo vì tôi đang không có việc gì để làm nhưng trời ơi, tôi đâu có ngờ rằng chính vì việc này mà làm đảo lộn cả cuộc sống của tôi. Khoảng một tuần sau khi mẹ chồng tôi về, một ngày, chồng đi làm về và gây sự, cãi nhau với tôi. Chồng tôi chỉ thẳng tay vào mặt tôi và bảo: "Mẹ tao sang trông con cho mày, hầu mẹ con mày chứ được cái gì mà mày đuổi mẹ tao về". Xin nói thêm là mẹ chồng tôi nhiều tuổi hơn mẹ đẻ tôi nên tôi chỉ nhờ bà trông cháu, còn mọi việc trong nhà tôi đi làm về là tự làm hết. Nghe xong câu chửi của chồng, tôi choáng váng vì không hiểu chuyện gì. Tôi gọi điện về nhà để hỏi bà cho ra nhẽ. Bà bảo: "Mày không nói đuổi tao nhưng việc mày làm nói ra như vậy".
|
| Chồng chỉ biết trách móc và chửi tôi |
Tôi biết bà hiểu lầm nên giải thích nhưng bà và mọi người không ai chịu hiểu cả, nhất là chồng tôi vì chồng tôi rất thương mẹ. Bây giờ, cứ khi nào chồng tôi về bên nội thì lúc về nhà lại gây sự cãi nhau với tôi. Mới đầu là bà sau đó đến bố chồng tôi cũng vậy. Khi con trai tôi được một tuổi, tôi làm sinh nhật cho cháu và mời ông bà sang. Tôi mời mọi người ở lại ăn cơm nhưng không ai ở lại. Đến khi về nhà, chẳng hiểu ông bà nói gì với chồng tôi rồi anh chửi: "Tao không hiểu mày là loại người gì mà từ lớn đến bé nhà tao khinh mày, bố mẹ tao sang sinh nhật con mày mà mày cũng không mời họ ở lại ăn bữa cơm...".
Tôi gọi điện về cho ông bà ngay trước mặt chồng nhưng được ông bà trả lời: "Tao chẳng nghe thấy mày nói gì cả". Tôi như chết lặng cả người mà giải thích với chồng tôi thì anh chỉ biết nghe theo lời bố mẹ. Sau những va chạm với ông bà nội, khi nào có việc, chúng tôi đưa con về, tôi chào ông bà cũng không ai trả lời tôi, thậm chí tôi gọi điện về hỏi thăm họ cũng không nói. Rồi đến những đứa em chồng, không một đứa nào chào hỏi tôi. Tôi hỏi trước chúng nó cũng không trả lời và khi chúng nó đến nhà tôi cũng vậy.
Tôi đem chuyện này kể với bà mẹ chồng và chồng tôi thì được nghe chung một câu trả lời rằng: "Mày như thế thì đứa nào nó hỏi hoặc mày hỏi chúng nó có nghe thấy gì đâu mà trả lời"... Nói chung là nhiều lắm. Sau những sự cố đó, tôi cũng ít gặp họ và cố gắng vượt qua tất cả để sống cho gia đình của mình nhưng chồng tôi thì không thay đổi vì anh vẫn nghe gia đình nhiều quá. Thêm nữa, suốt ngày anh kêu ca thắng bé không giống anh: "Nếu nó chỉ có một nét gì giống anh thì nó rất sướng, còn như thế này thì anh thấy không hài lòng".
Thế rồi anh nói anh muốn có thêm một đứa con nữa: "Thằng trước không giống anh thì thằng sau kiểu gì cũng phải giống". Tôi lại vì gia đình, vì con nên quyết định mang thai. May mắn thay, bé thứ hai nhà tôi lại giống bố như đúc, vì thế mà cuộc sống gia đình tôi có phần được cải thiện rất nhiều. Rồi lại một bé gái xinh xắn, đáng yêu nữa. Chúng tôi đang rất hạnh phúc thì bất ngờ người thứ ba xen vào giữa cuộc sống gia đình tôi. Tôi gặng hỏi anh nhưng anh chối bay rằng đó chỉ đơn thuần là quan hệ làm ăn. Nhưng nếu chỉ như vậy thì làm gì có chuyện họ cùng đi Sài Gòn, Vũng Tàu với nhau. Khi từ sân bay về nhà, anh đưa cô gái kia về rồi đi luôn đến sáng. Rồi những tin nhắn yêu thương nữa chứ...
Tôi suy sụp vô cùng vì tôi đã làm tất cả để níu giữ hạnh phúc. Tôi bỏ qua mọi sự căn ngăn của gia đình và bạn bè. Họ đã khuyên tôi nếu có một người chồng và gia đình chồng như thế thì chỉ sinh một đứa thôi đã là khổ lắm rồi. Có người khác lại bảo tôi nên ly hôn khi còn chưa quá muộn. Về kinh tế, tôi cũng vẫn phải bươn chải mới có đủ chi tiêu trong gia đinh (mỗi tháng anh đưa cho tôi 5 triệu để cơm nước, đóng học cho con cùng các khoản lặt vặt trong nhà). Bây giờ cộng thêm khoảng cách với gia đình bên chồng và một người chồng như vậy, tôi không biết phải làm sao cho đúng nữa? Hãy cho tôi một lời khuyên để tôi có thể vượt qua sóng gió này không?
Hoa mùa hạ
Bạn nghĩ gì?
0/100014:25 25/6/2012
Tôi nghĩ cuộc sống chị phải chịu đã nhiều lắm rồi. Nếu sự thật chồng chị là người như vậy thì tôi khuyên chị hãy kết thúc cho sớm đi. Chị có đủ khả năng tự nuôi những đứa con của mình mà, hãy mạnh mẽ lên chị nhé!
15:40 20/6/2012
Chị giỏi chịu đựng thật nhỉ? Cuộc sống phải được thoải mái chị ạ. Nếu đúng như những gì chị chịu đựng thì em cảm phục chị nhiều lắm.
14:27 15/6/2012
Tôi cũng giống như chị nhưng chị còn may mắn hơn tôi là hàng tháng chồng còn đưa tiền. Còn tôi thì từ khi cưới đến khi có con cũng một mình xoay xở, mẹ chồng tôi bảo 'tiền ai nấy xài, mẹ không thích ai giữ tiền ai" nhưng vì yêu chồng nên tôi cố gắng. Chỉ đến khi cao trào đến con tôi gần 1 tuổi, phía chồng vẫn để mẹ con tôi ở riêng còn chồng thì ở nhà mẹ mình, và mẹ chồng buông lời xúc phạm, vu oan cho tôi có người đàn ông khác, hung dữ, gian ác. Trong khi đó tôi một mình lăn lội nuôi Xem thêm
9:33 15/6/2012
Mình cũng đã lập gia đình có 1 con trai, đang làm dâu ở nhà chồng nên mình rất hiểu hoàn cảnh của bạn. Mình cũng nghĩ như các chị khác là bạn nên tìm một công việc để có thể nuôi sống bản thân và các con. Nhưng sau khi ly hôn rồi thì mình nghĩ là do chồng ngoài tình thì bạn cố gắng đòi nuôi cả 3 đưá con và yêu cầu chồng phụ cấp. CÁC CHỊ - BẠN ĐỌC CÓ BIẾT CÔNG VIỆC NÀO THÌ GIỚI THIỆU CHO CHỊ ẤY ĐI, để chị ấy có thể sớm tìm được việc làm để nuôi 3 con.
8:25 15/6/2012
Đọc hoàn cảnh của chị tôi thấy thương chị quá. Thực ra con không giống cha là chuyện thường thôi mà. Con trai tôi cũng gần như chẳng giống bố nó mà giống tôi là chủ yếu. Nhưng chồng tôi chẳng nói gì cả mà cũng không chán vì như thế anh vẫn chăm sóc con. Chồng bạn là người đàn ông nhỏ nhen quá. Theo tôi cuộc sống bây giờ khó khăn lắm, tình cảm vợ chồng phải dựa trên kinh tế nhiều bạn ạ, suy từ gia đình tôi là tôi hiểu mà. Bạn lại có cái khó là đang không có việc làm giống tôi (thực ra không phải Xem thêm
17:36 14/6/2012
Thật tội nghiệp cho chị quá. Tôi cũng đã có gia đình nên tôi hiểu nỗi đau chị đang phải gánh chịu. Chị thân mến, cuộc sống bây giờ khác ngày xưa, phụ nữ có quyền bình đẳng, và phụ nữ bây giờ rất giỏi, nên tôi mong chị sẽ sáng suốt để quyết định cuộc sống của mình. Nếu là tôi thì tôi sẽ chia tay và sẽ sống thật tốt để cho chồng và gia đình chồng thấy ân hận. Thứ nhất xung đột xảy ra do chị không có việc làm, không có tiền nên cha mẹ chồng chị sợ chồng chị vất vả. Thứ hai là do ghen tỵ. Thứ ba là Xem thêm
9:46 14/6/2012
Bạn đã cố gắng chịu dựng và cố gắng níu kéo gia đình bằng mọi cách rồi mà không hiệu quả. Giải pháp tốt nhất là ly hôn. Bởi vì nếu mãi sống trong 1 ngôi nhà luôn bị chao đảo vì chính người cha và những người bên nhà nội thì làm sao mình có thể có được thăng bằng. Sức chịu đựng là có giới hạn. Nhung bạn ơi, hãy cố chịu đựng thêm 1 thời gian nữa, để làm gì? Để tìm được 1 công việc và thu nhập ổn định trước đã để có thể lo cho bọn trẻ. Sau đó nên nhờ tư vấn luật hôn nhân gia đình để khi ly hôn bạn Xem thêm
9:22 14/6/2012
Đồng cảm cùng chị, cố gắng vượt qua nhé chị








