Chồng kiểm soát chặt chẽ tôi vì hiếm muộn
Mỗi ngày đi làm về, anh đều kiểm tra điện thoại, mail, blog... để nắm hết chuyện riêng tư của tôi.
Cuộc sống thật muôn màu và cũng nhiều đau buồn. Chúng tôi đã cưới nhau được bốn năm nhưng đến giờ vẫn chưa có con. Cuộc sống của chúng tôi đang dần mất đi niềm tin, có lẽ điều đó bắt nguồn từ tôi, chính tôi đã thấy nản với cuộc sống hiện tại. Chồng tôi không thể có con, đó là điều làm cả tôi và chồng đều đau lòng.
Nhưng tồi tệ hơn tất cả là chính anh không cố gắng để điều trị bệnh tật. Anh không quan tâm nhiều đến tâm lý của tôi. Anh chẳng cần biết việc không có con thì sẽ ảnh hưởng ra sao tới cuộc sống. Uống thuốc điều trị với anh đó chỉ là một điều kiện bắt buộc mà thôi. Nếu tôi bảo uống thì anh uống, không thì thôi. Anh không chú tâm trong việc điều trị bệnh mà lúc nào cũng bắt tôi phải hiểu tâm lý không có con của anh khó chịu như thế nào. Vậy mà anh không chịu hiểu rằng tôi cũng chỉ là một người con gái bình thường, tôi cũng có ham muốn làm mẹ chứ?

Nỗi khát khao của tôi thường đối lập với cách điều trị bệnh của anh. Mỗi lần đi khám về, cầm trên tay kết quả, tôi như muốn gào thét thật lớn rằng sao ông trời lại bất công với tôi đến vậy? Tôi đã bỏ lại tất cả ở Hà Nội để theo chồng vào đất Nha Trang và giờ là Sài Gòn...Với tôi tay trắng vẫn là tay trắng.
Đi theo anh mỗi lần anh chuyển công tác, đến giờ trong tay tôi chẳng có gì, kể cả thiên chức làm mẹ cũng chưa. Tôi có thể làm được tất cả nhưng sao lại không thể thắng nổi lý trí của anh. Tại sao anh không hiểu tôi muốn làm mẹ như thế nào? Tại sao anh không điều trị bệnh, tại sao anh và gia đình không cho tôi sử dụng biện pháp khoa học... Tại sao? Tất cả chỉ có câu hỏi mà không có câu trả lời.
Tôi cần ai đó nói cho tôi biết phải làm gì giờ này? Tôi vẫn yêu chồng nhưng chính sự nhu nhược và không quyết đoán của anh đã làm tình yêu của tôi nản dần. Anh chưa bao giờ hiểu được suy nghĩ và nỗi khổ tâm của tôi. Bốn năm trôi qua, tôi là người nhận tất cả lời trỉ trích từ phía mọi người về chuyện chưa có con để anh an tâm công tác và không bị mang tiếng thế này thế kia. Vậy mà khi mọi chuyện lỡ ra, anh trách tôi là chính tôi không cố gắng.
Tôi khổ tâm vô cùng khi anh và cả gia đình anh không ai chịu dùng biện pháp khoa học để chúng tôi có con, có hạnh phúc như bao gia đình khác. Ai đó cho tôi lời khuyên đi... Tôi phải làm sao đây? Cuộc sống của chúng tôi đang dần mất đi màu hồng. Giờ anh không muốn tôi đi đâu, không muốn tôi có bạn. Mỗi lần có bạn gọi điện nói chuyện là anh tỏ ra khó chịu. Anh kiểm soát tất cả những chuyện riêng tư của tôi, điện thoại, mail, blog... A đi làm về là kiểm tra tất cả.
Thật sự tôi cần lời khuyên cho cuộc sống hiện tại này.
Trân Anh
Bạn nghĩ gì?
0/10009:30 4/6/2012
Chồng của bạn vì quá suy nghĩ về bản thân mà suy nghĩ như vậy. Bạn cần tỉnh táo để giải quyết chuyện này. Chúc bạn thành công. Đàn ông hay ích kỷ như vậy.
9:15 4/6/2012
Kết thúc mọi chuyện, bắt đầu lại từ đầu.







