Chồng kiểm soát chặt chẽ tôi vì hiếm muộn
Mỗi ngày đi làm về, anh đều kiểm tra điện thoại, mail, blog... để nắm hết chuyện riêng tư của tôi.
Cuộc sống thật muôn màu và cũng nhiều đau buồn. Chúng tôi đã cưới nhau được bốn năm nhưng đến giờ vẫn chưa có con. Cuộc sống của chúng tôi đang dần mất đi niềm tin, có lẽ điều đó bắt nguồn từ tôi, chính tôi đã thấy nản với cuộc sống hiện tại. Chồng tôi không thể có con, đó là điều làm cả tôi và chồng đều đau lòng.
Nhưng tồi tệ hơn tất cả là chính anh không cố gắng để điều trị bệnh tật. Anh không quan tâm nhiều đến tâm lý của tôi. Anh chẳng cần biết việc không có con thì sẽ ảnh hưởng ra sao tới cuộc sống. Uống thuốc điều trị với anh đó chỉ là một điều kiện bắt buộc mà thôi. Nếu tôi bảo uống thì anh uống, không thì thôi. Anh không chú tâm trong việc điều trị bệnh mà lúc nào cũng bắt tôi phải hiểu tâm lý không có con của anh khó chịu như thế nào. Vậy mà anh không chịu hiểu rằng tôi cũng chỉ là một người con gái bình thường, tôi cũng có ham muốn làm mẹ chứ?

Nỗi khát khao của tôi thường đối lập với cách điều trị bệnh của anh. Mỗi lần đi khám về, cầm trên tay kết quả, tôi như muốn gào thét thật lớn rằng sao ông trời lại bất công với tôi đến vậy? Tôi đã bỏ lại tất cả ở Hà Nội để theo chồng vào đất Nha Trang và giờ là Sài Gòn...Với tôi tay trắng vẫn là tay trắng.
Đi theo anh mỗi lần anh chuyển công tác, đến giờ trong tay tôi chẳng có gì, kể cả thiên chức làm mẹ cũng chưa. Tôi có thể làm được tất cả nhưng sao lại không thể thắng nổi lý trí của anh. Tại sao anh không hiểu tôi muốn làm mẹ như thế nào? Tại sao anh không điều trị bệnh, tại sao anh và gia đình không cho tôi sử dụng biện pháp khoa học... Tại sao? Tất cả chỉ có câu hỏi mà không có câu trả lời.
Tôi cần ai đó nói cho tôi biết phải làm gì giờ này? Tôi vẫn yêu chồng nhưng chính sự nhu nhược và không quyết đoán của anh đã làm tình yêu của tôi nản dần. Anh chưa bao giờ hiểu được suy nghĩ và nỗi khổ tâm của tôi. Bốn năm trôi qua, tôi là người nhận tất cả lời trỉ trích từ phía mọi người về chuyện chưa có con để anh an tâm công tác và không bị mang tiếng thế này thế kia. Vậy mà khi mọi chuyện lỡ ra, anh trách tôi là chính tôi không cố gắng.
Tôi khổ tâm vô cùng khi anh và cả gia đình anh không ai chịu dùng biện pháp khoa học để chúng tôi có con, có hạnh phúc như bao gia đình khác. Ai đó cho tôi lời khuyên đi... Tôi phải làm sao đây? Cuộc sống của chúng tôi đang dần mất đi màu hồng. Giờ anh không muốn tôi đi đâu, không muốn tôi có bạn. Mỗi lần có bạn gọi điện nói chuyện là anh tỏ ra khó chịu. Anh kiểm soát tất cả những chuyện riêng tư của tôi, điện thoại, mail, blog... A đi làm về là kiểm tra tất cả.
Thật sự tôi cần lời khuyên cho cuộc sống hiện tại này.
Trân Anh
Bạn nghĩ gì?
0/10009:37 17/10/2012
chúc bạn có sự lựa chọn sáng suốt
14:48 5/9/2012
Ông xã tôi hiếm muộn không có phần trăm nào chạy nhanh, chạy chậm chỉ có 4, còn lại chết queo hết. nhưng điều trị ở bệnh viện bình dân khoa nam học chữa vô sinh nam được hơn 1 năm tôi có con tự nhiên 1 bé gái, bây giờ con tôi được 19 tháng tôi có bầu được 1 bé trai hoàn toàn tự nhiên. lúc đi chữa trị cùng nhiều người không có tinh trùng 1 con nhưng bác sĩ mổ nuôi tinh tử sau 6 tháng tôi hỏi thì kết quả có tinh trùng yếu và nuôi dần dần. ban có thể gặp bsi Như trưởng khoa nam học trị. bạn hãy lac Xem thêm
10:42 18/6/2012
Với những cái đầu bảo thủ như thế thì chẳng còn cách gì để cứu vãn tình thế cả! người ta khi vào trường hợp đó đều cố gắng tìm mọi biện pháp có thể được để giúp cho người vợ có thể có thai, để được làm mẹ, thế mà ông này thì hoàn toàn ngược lại. Thôi thì mới có 4 năm , vẫn còn kịp chán, ly dị trrong trường hợp này là tốt nhất ! thà một lần đau còn hơn chôn vùi tuổi thanh xuân trong cõi địa ngục trần gian không lối thoát, càng lớn tuổi người đàn ông càng khó tính, đó là thực tế!Hãy mạnh dạn lên! Xem thêm
14:49 5/6/2012
Mình nghĩ, một gia đình cần 2 người gây dựng và tạo nên hạnh phúc chứ không phải cần riêng người vợ. Quan niệm xưa cũ luôn cho rằng "người phụ nữ phải giữ lửa" mình cho là sai lầm. Nếu cả 2 người không cố gắng, thì sao có thể có cùng hưởng 1 hạnh phúc. Ông trời rất công bằng, bạn cho đi gì thì được nhận cái đó. Nếu lúc nào bạn không thể cố gắng thêm được nữa và chọn con đường ra đi thì bạn hãy nghĩ: bạn đáng được như vậy và chồng bạn cũng đáng như vậy. Chúc bạn hạnh phúc
11:38 5/6/2012
Sao dạo này nhiều gia đình hiếm muộn quá. Vợ chồng mình cũng thế, yêu mhau 10 năm mới cưới. Tưởng sẽ hạnh phúc mãi thôi vì trải qua bao nhiêu sóng gió mới tái hợp thế mà giờ đây gần 2 năm rồi mong chờ mãi chẳng có tin vui. Buồn thế.
9:25 7/6/2012
Khánh Linh trả lời chaule_09
Sao giống mình quá vậy. Vợ chồng mình đang uống thuốc bắc đó
10:11 7/6/2012
Vợ chồng tôi cưới nhau muộn sau hai năm yêu nhau. Vì lớn tuổi nên chúng tôi rất mong có con. Cưới nhau hơn nửa năm chưa có con chúng tôi đã đi khám hiếm muộn ở BV Từ Dũ thì phát hiện chồng tôi bị tinh trùng yếu, bất thường 80%. Người yếu 40% còn có hy vọng có con, đằng này chồng tôi đến 80%. Hỏi bác sĩ có thể uống thuốc gì để mạnh lên không, bác sĩ nói không, chỉ có thuốc "tiên" và bảo chúng tôi nên thụ tinh nhân tạo. Nghe nói Xem thêm
7:57 5/6/2012
Bạn giống tôi đã cưới hơn 4 năm mà chưa có em bé. Nhưng tôi thì tốt hơn bạn ở chỗ là tôi vẫn kiểm soát được cuôc sống của mình. Tuy nhiên, bạn nên nói với anh ấy suy nghĩ của bạn "anh nè, em cũng rất buồn và mệt mỏi, anh không nên tạo áp lực cho em, nếu em không yêu anh thì đâu có đi cùng anh khắp nơi như thế này" và bạn nên nhờ người thân của anh ấy như cha mẹ, anh, em, chị, bạn thân giúp sức cùng bạn. Biết đâu anh ấy hiểu và yêu bạn hơn thì sao. Nếu cuối cùng không được thì bạn hãy Xem thêm
16:26 4/6/2012
Mình cũng có cùng hoàn cảnh với bạn mong được chia sẻ cùng bạn. Đàn ông vốn ích kỷ vậy đó, không chấp nhận sự thật để cố gắng để vươn lên, khắc phục bản thân mà chỉ biết chấp nhận hiện thực. Nếu buồn hãy tâm sự cùng mình qua yahoo kissyou_love91@yahoo.com. Rất vui được trò chuyện cùng bạn
16:23 4/6/2012
Chào chị, tôi nhận ra trong gia đình chị có sự yêu thương, bày tỏ. Chia sẻ cảm xúc theo cách riêng của mình mà thiếu đi sự tinh tế, nhạy cảm và đồng cảm, chính cái cách không được đối phương cảm nhận đã đẩy hai người ra càng lúc càng xa nhau. Chị có nghĩ chồng chị cũng rất khổ không? cái tôi và hình ảnh bản thân, sự tự ti làm anh ấy kiểm soát chị thay vì nói ra "anh biết em buồn và anh sợ mất em", chị cho mình đang cư xử rất hết lòng, đúng mực, bất mãn vì anh ấy và người nhà không đồng Xem thêm







