Nếu không cưới, tôi sẽ mất anh
Anh bảo kiểu gì năm nay cũng phải cưới, không sẽ chia tay vì không muốn mọi người dị nghị về việc anh 'ít học' hơn tôi.
Tôi không có ba, đúng hơn là một đứa con hoang. Vì thế, tôi lớn lên trong tình thương của mẹ, ông bà ngoại, các dì và các cậu. Tôi có mọi thứ mà các bạn có (tôi nghĩ do mẹ muốn bù đắp cho tôi), mặc dù gia đình tôi bình thường chứ không giàu có gì.
Mọi người xung quanh tôi thường tránh nhắc về ba trước mặt tôi. Tôi biết họ sợ tôi buồn. Nhưng trong thâm tâm tôi từ lâu không để bụng chuyện đó vì tôi có biết "ông ấy" là ai đâu. Có đôi khi người ta hỏi về ba, tôi cũng hơi chạnh lòng và lúc đó tôi nghĩ tới mẹ mình - người đã tảo tần mưa nắng "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời" để nuôi tôi ăn học.
Do hoàn cảnh của mình nên trong suy nghĩ, tôi sẽ cố gắng học để làm mẹ vui, sẽ không có bạn trai như các bạn khác. Vào cao đẳng, tôi chọn một trường gần nhà vì không muốn xa mẹ và cuối tuần có cơ hội phụ giúp mẹ nhiều hơn. Và như thế ba năm học cao đẳng trôi qua êm đềm.
Sang đến năm thứ ba, tôi bắt đầu yêu. Anh là người hiền lành, rất thương tôi, thương một cách chân thành, trong sáng. Anh quan tâm tôi ở mọi mặt và luôn lo lắng cho tôi khi tôi có chuyện buồn. Anh lo tôi nhịn đói khi tôi học ôn thi... Những lúc đó, anh luôn gọi điện nhắc nhở tôi ăn uống. Đôi lúc anh bực mình mắng tôi vì lo học chưa ăn cơm, bệnh mà không uống thuốc... Những cử chỉ đó của anh làm tôi thương anh lúc nào chẳng hay. Mặc dù trước đó tôi không thèm để ý gì tới anh. Vì anh cũng bình thường như bao nhiêu người khác.

Tôi ra trường, trải qua nhiều công việc và bây giờ tôi đã đi làm ở một cơ quan nhà nước. Anh cũng luôn sát cánh bên tôi, cũng quan tâm tôi như ngày trước. Có thể nói anh là một người mẫu mực. Quen nhau gần một năm rưỡi nhưng anh chưa một lần nói lớn tiếng với tôi, không rượu chè, thuốc lá, biết làm ăn, là người lanh lẹ biết tính toán chứ không phải là khù khờ gì. Ai cũng nói gặp anh là phúc của tôi. Mẹ tôi các cậu và dì của tôi cũng rất quý anh. Tôi cũng đã lên nhà anh chơi một lần hôm Tết và gia đình anh cũng rất quý tôi. Họ luôn muốn anh và tôi được với nhau.
Nhưng bây giờ cản trở của chúng tôi là sự mặc cảm trong anh. Mọi người xầm xì bảo tôi rằng: "Sao mày lại đi yêu một thằng ít học như thế (anh chỉ học hết lớp 9)? Công việc mày ngon lành, mày tìm một thằng ngon hơn yêu không sướng à? Sau này cưới về lỡ nó không cho mày đi làm nữa thì sao?". Nghe mọi người nói, tôi chỉ cười.
Còn anh, không biết anh nghe thấy gì mà dạo này anh có thái độ khác với tôi. Anh ít nói chuyện với tôi, ít quan tâm tôi. Anh bảo tôi rằng: "Tương lai em còn dài lắm, em hãy đi tìm hạnh phúc của mình, đừng quen một người ít học như anh nữa, chắc anh em mình có duyên mà không có nợ". Tôi biết anh đau khổ, tôi cũng đã khuyên anh nhưng anh không nghe.
Chúng tôi tạm chia tay được nửa tháng thì anh nói không thể quên tôi được vì anh rất yêu tôi, anh luôn nhớ và nghĩ tới tôi. Tôi cũng đâu khác gì anh. Tôi cũng đã khóc rất nhiều, cố quên anh nhưng tôi cũng không thể. Thế là tôi lại gặp anh. Anh lại quan tâm tôi như ngày xưa. Lần này, anh đòi cưới tôi, cưới càng nhanh càng tốt, vì anh không muốn mất tôi lần nữa.
Nhưng tôi còn biết bao việc phải làm: phải học liên thông (mặc dù anh nói vẫn cho tôi đi học, đi làm bình thường do nhà anh cũng khá giả, ba mẹ anh cũng rất hiền), phải thi biên chế và vấn đề là tôi mới vào làm được mấy tháng nên tôi cũng không muốn cưới chồng sớm... Anh bảo nếu không cưới lần này, tôi sẽ mất anh mãi mãi. Anh nói anh không ép tôi nhưng trong năm nay phải cưới dù có giữa năm hay cuối năm vì anh không muốn nghe người ta dị nghị nữa.
Trong khi đó ông ngoại tôi, một số cậu dì lại không cho tôi quen anh. Họ nói nếu cưới anh tôi sẽ khổ vì anh không có việc làm ổn định. Anh sẽ không cho tôi đi làm sau khi cưới. Còn mẹ, bà ngoại và một số cậu dì ruột lại chấp nhận anh. Giờ tôi phải làm gì đây? Tôi đang rất bối rối.
Bạn gái giấu tên
Bạn nghĩ gì?
0/100016:7 20/6/2012
Chào bạn! Như bạn nói nếu không cưới ngay sẽ mất anh ấy. Vậy thì sao bạn không làm theo trái tim mình. Mình đã từng như bạn, gia đình mình còn rất rất khó hơn gia đình bạn như bây giờ và còn coi thường anh ấy hơn nữa. Nhưng bạn à, quan trọng là con tim bạn như thế nào? Có thật sự yêu anh ấy không? Có vì anh ấy mà chấp nhận mọi thứ không cho dù anh ấy không bằng ai đi nữa. Khi yêu, mình phải tin tưởng nhau, tin tưởng tình cảm mà bấy lâu nay anh ấy dành cho bạn, đối xử với bạn ra sao? Có thật lòng Xem thêm
14:26 11/6/2012
Tôi hoàn toàn có thể hiểu được chuyên của bạn, vì câu chuyện cũ của tôi cũng giống như bạn. Bạn đừng vội quyết định chuyện kết hôn, vì thử thách nào cũng có cái giá của nó. Hiện tại thì bạn cũng chẳng muốn kết hôn sớm, mặt khác sự mặc cảm trong người yêu của bạn không thể dùng hôn nhân để giải quyết được. Sự mặc cảm đó sẽ đi theo anh ta cả đời, nếu như bản thân anh ta không cố gắng tìm cho mình một lối thoát. Bạn cứ tiếp tục, bên cạnh và động viên người yêu của mình nhé, đừng làm chuyện gì dại Xem thêm
10:25 8/5/2012
Thật sự bạn ạ, mình nghĩ nếu chỉ vì lí do sợ dị nghị như vậy mà anh ấy bảo bạn cưới nếu không sẽ mất anh mãi mãi thì không ổn lắm. Bây giờ chưa cưới đã vậy, liệu sau này khi cưới rồi, không may có chuyện này chuyện kia, hoặc lại bi một ai đó nói vào nối ra liệu anh ấy sẽ lấy cái gì để dọa bạn đây. Mình khó có thể nghĩ anh ấy có thể thực sự làm cho bạn hanh phúc. Và nếu anh ấy mang trong mình cái mặc cảm như vậy mà không thể thoát ra thì nó sẽ theo anh ấy mãi và sẽ dày vò cả anh ấy và cả bạn Xem thêm
11:5 7/5/2012
Cơ hội chỉ đến với ta một lần thôi bạn ạ. Hãy nắm giữ lấy hạnh phúc của mình. Vật chất cũng quan trọng nhưng có những cái còn quan trọng hơn vật chất nhiều. Nếu 2 bạn yêu thương nhau thực sự lại còn trẻ khỏe nữa lo gì không làm giàu được. Hãy làm theo lời con tim mách bảo nhé, đừng để mất đi hạnh phúc của mình kẻo sau hối hận cũng không kịp đâu bạn à. Chúc 2 bạn mãi yêu nhau và hạnh phúc
11:44 5/5/2012
Bạn à, cuộc sống có nhiều điều khó nói lắm. Khi yêu 1 ai đó cái quan trọng là bạn có cùng người ấy vượt qua hết khó khăn không hay thôi. Tiền tài, vật chất có thể tìm ra nhưng để tìm 1 người yêu mình thật lòng rất khó. Chẳng phải 2 bạn đã thử xa nhau nhưng vẫn không được đó thôi. Hãy nắm giữ tình yêu của mình nha Bạn. Đừng để phải hối hận như mình. Chúc bạn hạnh phúc.
18:6 4/5/2012
Nghe câu chuyện của bạn giống hoàn cảnh của tôi bây giờ, có khác 1 chút là tôi học hết 12 còn người đó học đại học, tôi sinh ra lớn lên ở nông thôn còn người đó thì ở 1 thành phố lớn. Hoàn cảnh của chúng tôi như vậy nhưng đã yêu nhau được 5 năm rồi, rất nhiều khó khăn , nhiều lời bàn tán của người nhà bạn bè 2 bên nhưng chúng tôi vẫn quyết tâm yêu nhau, đã có những lúc tưởng chừng như ko thể vượt qua được. Bạn hãy tin vào tình yêu và cuộc sống hp đang đợi 2 bạn phía trước, chỉ cần cố gắng thì Xem thêm
18:6 4/5/2012
đơn giản thôi bạn cuộc sống đến với nhau để chia sẻ, giúp đỡ quan tâm lẫn nhau thôi bạn à. nếu 2 bạn yêu nhau thật sự thì người ngoài cản các bạn thì có ích gì. thứ nhất họ chỉ đưa ra ý kiến thôi chứ có sống giúp 2 bạn đâu. thứ 2 các bạn lớn rùi thì nối tiếp người lớn chứ họ đâu có sống đời để ý kiến phản đối với các bạn. thứ 3 ý kiến xã hội là điều tất nhiên dù đẹp dù xấu thì họ đều ý kiến hết nhưng mình phải biết sống cho chính mình và đừng lừa đối chính lương tâm suy nghĩ của mình là được. Xem thêm







