Muốn giành giật anh để con có cha
Nếu tôi chẳng làm gì đó để níu kéo bây giờ thì con tôi sẽ không có cha và anh thành chồng người khác.
Tôi quen anh trong một ngày giao mùa mát mẻ, trên con đường đông đúc náo nhiệt. Ấn tượng ban đầu về anh không nhiều: anh có vẻ ngoài ưa nhìn, ít nói và hay cười. Sau hôm đó, chúng tôi đi chơi với nhau một vài lần. Từ đó, tôi cảm thấy hiểu được con người anh nên chúng tôi đi chơi với nhau nhiều hơn. Rồi chúng tôi đã dành cho nhau nhiều hơn cả nụ cười, chúng tôi đã qua đêm cùng nhau.
Ban đầu, tôi còn e dè nhưng những đêm nóng bỏng đã thiêu đốt tôi, làm tôi không thể không nghĩ về anh
được. Vì vậy chúng tôi ngày càng có nhiều đêm như thế. Tôi đã không còn nhớ được tôi đã hạnh phúc
bên anh như thế nào. Tôi và anh cứ thế bên nhau khoảng bốn tháng thì tôi phát hiện mình có thai. Đầu óc tôi choáng váng, tôi không biết phải làm sao!
Khoảng thời gian đó dường như làm tôi sụp đổ. Nhưng điều khiến tôi sụp đổ hoàn toàn là khi thông báo điều đó với anh thì anh chỉ im lặng. Sự im lặng chết người. Tôi buồn rầu ra về và để cho anh một tuần suy nghĩ. Sau đó, anh nói rằng: "Anh không thể cưới". Tôi đã khóc, khóc trong tiếng nấc, nghẹn ngào và trả lời anh: "Nếu vậy thì không cưới cũng được" bởi khi đó tôi đã có suy nghĩ rằng sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa.

Từ ngày hôm sau, tôi không trả lời tin nhắn, không nghe bất cứ cuộc gọi nào từ anh. Tôi giam mình trong phòng và dằn vặt với hai sự lựa chọn: bỏ hay không bỏ đứa bé. Cả hai lựa chọn ấy đối với tôi lúc đó đều khó khăn. Nhưng cuối cùng, tôi đã quyết định giữ lại đứa bé tội nghiệp và bỏ đi thật xa.
Tôi chuyển nhà, cắt đứt liên lạc với anh, tìm kiếm công việc và đi làm bình thường. Nhưng đêm về, tôi lại khóc và khóc mỗi lần tôi bị nghén. Cái suy nghĩ bị bỏ rơi cứ bám lấy tôi trong suốt chín tháng mang thai. Tôi hận anh - người đàn ông tồi tệ. Dù vậy, trong lòng tôi lại luôn mong nhớ về anh.
Còn anh, ngày nào cũng gọi, nhắn tin cho tôi hơn chục lần. Thậm chí đến tìm tôi nhưng tôi thì vẫn luôn lẩn trốn. Anh biết tôi vẫn giữ đứa con nên càng không dám làm tôi tổn thương. Anh hỏi han, mua sữa đến thăm tôi. Nhưng điều tôi cần đâu phải là những lời hỏi han đó. Tôi cần gia đình và tương lai cho con. Anh quá ích kỷ. Có lẽ chính sự nóng nảy của người phụ nữ khi mang bầu đã khiến tôi dùng những lời chua chát để mắng mỏ anh. Tôi dặt vặt anh qua điện thoại hằng ngày và không gặp mặt suốt thời gian đó.
Sau khi tôi sinh con, anh van xin tôi cho anh gặp con. Sau nhiều lần như thế, tôi đã đồng ý. Tôi vẫn giữ thái độ và khuôn mặt lạnh lùng bởi tôi sợ bị tổn thương thêm lần nữa. Nhưng thật ra, trong lòng tôi nhớ và mong được nhìn thấy anh biết nhường nào.
Rồi một ngày, tôi phát hiện anh có người khác. Tôi cố giữ lòng bình tĩnh để hỏi anh: "Anh và cô bé kia yêu nhau à?". Anh vẫn không trả lời. Chỉ đến khi cô bé đó tới nói chuyện với tôi thì tôi mới biết rằng họ yêu nhau đã lâu lắm rồi. Tôi ngậm ngùi nhận ra chính tôi đã đẩy anh khỏi vòng tay mình và con.
Bây giờ, tôi hối hận vì đã không làm nhiều hơn để níu giữ anh ở lại với tôi, với mẹ con tôi. Tôi không bao biện cho anh nhưng tôi biết những gì đang xảy ra cũng một phần do lỗi của tôi. Và hiện tại tôi vẫn đang rất đau khổ vì điều đó.
Giờ đây, tôi không biết phải làm gì nữa. Khi anh vẫn chưa có ý định lập gia đình với người con gái kia và còn dành nhiều tình cảm cho con trai thì tôi có nên níu kéo anh không? Hãy cho tôi lời khuyên để tôi tìm lại được hạnh phúc mà tôi đã đánh mất.
Hương Ngọc Lan
Bạn nghĩ gì?
0/100015:44 8/6/2012
Mình nghĩ có lẽ bạn đã đặt tự tôn của mình quá cao, với mình đứa bé cần cha biết bao nhiêu, cũng vì bạn đã đẩy anh ấy đi qá xa trong khi anh ấy vẫn cố liên lạc và gặp bạn. Mình nghĩ bạn nên tự tạo cơ hội cho mình và cho cả anh ấy, hay hơn hết là cho con của bạn...chúc bạn may mắn!
11:4 5/6/2012
Hãy tha thứ cho anh ấy. Đứa bé cần có cha. Mọi tủi nhục bạn đã chịu được. Vậy thì không có lý do gì mà bạn muốn con bạn không có bố
10:42 4/6/2012
Nếu là mình: Khi đã có đủ nghị lực để sinh em bé thì mình cương quyết sẽ nuôi dưỡng con và tìm cho bé một người cha thật tốt. Hãy can đảm bỏ hắn ta đi - hắn chỉ yêu bản thân hắn thôi. "Đàn ông vượt biển có đôi, đàn bà vượt cạn mồ côi một mình". Hắn đã bỏ bạn những lúc sóng gió nhất của cuộc đời. Vậy trong thời bình yên - cần chi thêm những cơn bão lớn...
14:5 5/6/2012
b.xanh trả lời thaibinh0478
Bạn chỉ giỏi hô hào nguỵ biện. Vậy bạn tìm giúp cho bạn ấy 1 người chồng mới đi, để người chồng đó sẽ làm cha cho đứa bé kia. Bây giờ tìm đâu ra người đàn ông khác chịu cưới cô gái đã có con? Hoạ may người đàn ông đó cũng đã một lần đời vợ rồi thì may ra, nhưng cũng ít lắm không có nhiều đâu.
11:23 31/5/2012
Bỏ đi bạn àh, anh ấy ko yêu bạn, chỉ yêu đứa con trai của anh ấy mà thôi, thời gian qua anh ấy cố liên lạc với bạn cũng chỉ vì anh ấy ko muốn con anh ấy khổ khi sống thiếu thốn vật chất. Hãy can đảm chấp nhận bạn àh, tôi cũng từng có 1 người bạn có hoàn cảnh giống bạn, dù cô ấy dằn vặt như muốn điên lên, nhưng cuối cùng cô ấy thấy sinh ra đứa con mà thiếu thốn cả tình thương lẫn vật chất thì cô ấy thấy đó lại là ích kỹ của bản thân mình, cô ấy đã bỏ đi cái thai, và anh chàng kia cũng đã đc thấy Xem thêm
11:23 31/5/2012
Mình cũng từng trong hoàn cảnh của bạn,mình cũng đã có con với anh,nhưng mình đã quyết định bỏ đứa con đó đi,vì mình biết rõ là anh không yêu mình,và cũng không muốn sống với mình,anh ta đã im lặng khi bạn nói có con với anh ấy,thì đủ lý do để pik anh ta k muốn đến với bạn...tại sao bạn lại cứ cố gắng giữ 1 người không yêu mình bên cạnh,liệu bạn có hạnh phúc,có đủ can đảm để sống 1 cuộc sống mà không có tình yêu không.....đó là lựa chọn của bạn,mình đã từng nghĩ như bạn,cố gắng chấp Xem thêm
11:23 31/5/2012
chị yêu anh ý k? Nếu yêu thì chị hãy giữ anh ý lại! Cho dù k vì chị thì hãy vì đứa con đi. Đứa bé vô tội mà. CHị và con chị hãy cho anh ý cảm giác gia đình, nếu anh ý là 1 ng ba tốt thì sẽ k để 2 mẹ con chị chịu khổ đâu. Là 1 ng đàn ông thì cần phải có trách nhiệm đối với việc mình làm, còn nếu k được thì ng đấy k phải là ng chị có thể dựa dẫm được.







