Hủy hôn vì bạn gái 'bắt cá 3 tay'
Tôi quá đau đớn khi biết trong lúc sống với tôi như vợ chồng, em vẫn qua lại với người cũ và một người đàn ông gần bằng tuổi cha em.
Bốn năm sống thử, tôi luôn chiều chuộng và dành cho em những tình cảm chân thành nhất. Vậy mà ngay phút quan trọng nhất, tôi đã phát hiện ra một sự thật có thể đã quá đủ cho cuộc đời tôi.
Tôi và em quen nhau rồi chung sống cũng đã bốn năm rồi. Có thể xã hội đã lên án từ "sống thử" nhưng thật sự cả hai chúng tôi đều rất yêu nhau và tự nguyện đến với nhau. Em là người con gái của một gia đình ở miền Tây Nam Bộ. Nhắc đến miền Tây ai cũng nói con gái dễ thương, biết chiều chuộng và thương yêu chồng. Và tất nhiên người tôi yêu cũng có những đức tính đó.
Trước khi quen em, tôi biết em đã trải qua nhiều cuộc tình. Nhưng vì tình cảm của tôi có thể quá sâu đậm nên em chấp nhận và sống cùng tôi. Cả hai đều có việc làm, yêu thương nhau và cho nhau nhiều kỷ niệm. Đó là tất cả đối với tôi.
Hai năm đầu, em đi làm và sống cùng tôi. Bỗng nhiên qua năm thứ ba, sau khi về thăm gia đình vào dịp Tết, em nói với tôi là ba mẹ em không cho lên Sài Gòn nữa. Tôi nghe và hiểu, cũng an ủi em. Một năm đó, em về sống cùng gia đình nhưng chúng tôi vẫn giữ liên lạc. Và tất nhiên cả hai gia đình đều biết chúng tôi yêu nhau.
|
| Ảnh minh họa. |
Năm thứ tư, tôi quyết định nói cha mẹ tôi xuống ra mắt và xin hỏi cưới em. Gia đình em cũng đồng ý và cho em lên Sài Gòn học giáo lý bên đạo Thiên chúa. Tình cảm của chúng tôi vẫn yên ấm trong ba tháng học giáo lý. Nhưng rồi tôi bắt đầu cảm thấy em không còn như xưa, tình cảm dần xa cách. Qua những mẩu tin nhắn vô tình đọc được và hành động của em, tôi đâm ra nghi ngờ. Tôi thì không xem hay điều tra các tin nhắn trong điện thoại của em vì tôi tôn trọng quyền riêng tư của em.
Tôi thì đi làm, em thì vừa trở lại Sài Gòn sau một năm sống ở nhà với ba mẹ. Tôi xin cho em công việc bán hàng trong siêu thị nhưng làm được một ngày thì em rút hồ sơ xin nghỉ. Tôi hỏi thì em nói do ở nhà giờ lâu, giờ đi làm nên cảm thấy khó và mệt mỏi. Tôi cũng thông cảm bởi vì tôi cũng từng như thế. Tôi để cho em một thời gian chỉ ở nhà học giáo lý hôn nhân để thích nghi lại với nhịp sống.
Trong một lần copy nhạc từ máy tính vào điện thoại cho em, tôi nhìn thấy những tấm hình em chụp chung cùng một người lạ ở khu du lịch quê em. Tôi hỏi thì em nói anh họ. Nhưng anh họ tại sao lại đi chơi riêng? Những tấm hình chỉ có hai người, tại sao anh em họ mà không có người thứ ba? Em không giải thích, chỉ trả lời cho qua. Tôi cũng bỏ qua vì tôi đã quyết định yêu em. Với lại người lớn hai bên gia đình đã nói chuyện với nhau. Tôi nghĩ em sẽ hiểu và từ bỏ nó.
Trong thời gian học giáo lý hôn nhân để kết hôn, em vẫn có những biểu hiện khác thường. Tôi hay đi uống cafe với bạn ở công viên vào buổi tối. Tôi rủ em đi cùng thì em nói mệt, không muốn đi hoặc giả vờ giận hờn, trách móc tôi hay đi uống cafe tối.
Ba tháng dần trôi qua, tôi cũng không biết như thế nào nữa nhưng sự thật là những cái ôm, nụ hôn của chúng tôi không còn mặn nồng như xưa. Tôi phải làm thế nào, bỏ em sao? Cha mẹ tôi rất quý em, cha mẹ em cũng rất thương tôi. Đồng thời tôi vẫn còn yêu em nhiều. Đã có những lúc quá hoang mang, tôi cầu xin Chúa sắp xếp tình cảm và vun vén cho tôi nếu em yêu tôi thật lòng. Còn không, xin Chúa hãy cho em rời xa tôi.
Đến ngày học giáo lý cuối cùng, ngày thi để lấy bằng giáo lý hôn nhân, vô tình tôi đăng nhập vào tài khoản chat của em và xem nhật ký trò chuyện. Một "tiếng nổ" ngang tai tôi. Hóa ra, trước khi quen tôi, em cũng có tình cảm và quan hệ với người kia. Giờ em mới biết người đó đã có vợ và con 3 tuổi. Lời qua tiếng lại, ngọt chết ruồi, người đó vẫn buông lời tán tỉnh, nói vẫn còn yêu em và có nhiều chuyện khó nói với em. Tôi thật khinh thường người đàn ông đó đã có vợ con rồi mà vẫn còn làm như vậy.
Còn em, em nói nhớ lại những kỷ niệm của hai người. Em còn nói một câu mà tôi có thể chết đứng luôn: "Lúc đó, em rất muốn anh cho em một đứa con nhưng mà không được". Đọc câu đó, tôi lặng người một lúc rồi bình tĩnh đọc tiếp xem như thế nào. Lời qua tiếng lại, em vẫn mong gặp lại người xưa.
Qua tin nhắn tiếp theo của em với chị họ, em kể em mới quen thêm một người ở quê. Người này lái taxi Mai Linh 8 năm rồi, hơn em 13 tuổi. Ông ta 46 tuổi, gần bằng tuổi cha của em. Em khen ông này dễ thương, gia đình khá giả vì chính em cũng đã đến nhà người ta rồi.
Tôi lặng trong giây lát rồi bảo em lại gần máy tính để đọc hết những dòng tin nhắn ấy rồi cho tôi một câu trả lời. Vì chứng cứ rành rành như thế, em không nói được gì. Em chỉ nói là người đàn ông ấy cũng là anh của em. Anh ra ở gần nhà ngoại em nên họ đã tình cờ gặp nhau đợt Tết vừa rồi.
Tôi cho em đọc lại tin nhắn của em với người tình cũ - người mà em muốn cho anh đó một đứa con. Em khóc, em nói đó chỉ là quá khứ, một quá khứ có thể đau lòng vì em nhận ra mình bị lừa. Tôi hỏi, nếu em đã biết như thế, tại sao còn cố tìm ra số điện thoại lẫn nick chat để liên lạc lại với người ta làm gì thì em lại biện luận em giờ coi anh ấy như một người bạn thân.
Tôi có hơi nóng nên nói ra những lời xúc phạm em nhưng khi bình tĩnh lại, tôi nói chúng tôi nên xa nhau một thời gian để cho cả hai có thể suy nghĩ thêm. Và tôi không muốn em ở lại đây nữa. Trưa hôm đó, em bắt xe về quê luôn. Còn tôi, ngay tối đó đã đi thi giáo lý hôn nhân một mình. Tôi làm cả hai bài: cho em và cho tôi.
Thật đau lòng khi tôi phải đưa ra quyết định chia tay em nhưng vì không còn gì nữa. Đó là một vết thương lòng quá đau xót. Em nhắn tin xin lỗi và mong tôi tha thứ. Tôi nói nếu chấp nhận quay lại, em có thể chịu đựng được khi tôi không còn niềm tin với em nữa hay không? Tôi nói em hãy nói với gia đình em mọi chuyện và tôi sẽ gọi về để nói chuyện với cha mẹ em nhưng em không muốn. Em nói để từ từ có cơ hội em nói. Em không muốn gia đình em buồn vì cả họ hàng ai cũng biết chuyện của tôi và em. Giờ xảy ra chuyện như thế thì mặt mũi nào.
Tôi phải suy nghĩ để nói thế nào cho gia đình hai bên hiểu, để bên kia hiểu tôi đã bị đối xử như thế nên tôi mới chia tay. Và đối với cha mẹ tôi, mẹ tôi rất quý em, tất nhiên khi tôi nói sự thật, mẹ tôi sẽ rất buồn. Mẹ tôi ốm lắm, bình thường đã ăn ngủ không được. Đi khám thì bác sĩ nói tính mẹ tôi hay lo, suy nghĩ nhiều dẫn đến mất ăn mất ngủ. Tôi thì không muốn mẹ lại phải mất ngủ, ăn không ngon vì chuyện của tôi nữa.
Tôi cũng đã rớt nước mắt cho mối tình này. Tôi đã quyết định để cả hai được giải thoát. Nhưng làm sao để cho cả hai bên gia đình - những người lớn chấp nhận và không đau buồn nếu chúng tôi không kết hôn với nhau? Nếu tôi nói sự thật, tất nhiên cha mẹ cô ấy sẽ cảm thấy xót xa, day dứt, xấu hổ vì có cô con gái như thế. Tôi cũng không thể nói với cha mẹ tôi sự thật ấy.
TM
* Gửi tâm sự của bạn về changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối.
Bạn nghĩ gì?
0/100010:35 12/6/2012
Anh này có nhiều cái vô tình thế nhỉ. "vô tình đọc tin nhắn" rùi lại "vô tình đăng nhập yaho". thật là cao thủ.
9:26 18/5/2012
Tôi đồng cảm với bạn. Tôi cũng rơi vào hoàn cảnh gần giống với bạn, chúng tôi yêu nhau đươc 1 năm thì tôi phải đi Anh tu nghiệp 1 nãm, trong thời gian tôi đi Anh, cô ấy đã phạm sai lầm. Sau khi trở về tôi đã tha thứ cho cô ấy để mọi thứ được bắt đầu lại chỉ vì chúng tôi đã đính hôn và vì 2 gia đình rất thân thiết với nhau. Tôi xem đó như là 1 cơn say nắng bất chợt và lỗi 1 phần thuộc về tôi vì đã ko thể bên cạnh cô ấy những lúc cô ấy cần tôi nhất.
Nhưng, giờ đây mọi thứ chỉ là quá khứ khi cô Xem thêm
8:10 14/5/2012
Có lẽ anh đã rất đau khổ khi phải đưa ra quyết định này. Chỉ có những người yêu sâu sắc và chân thành mới có tình cảm đó. Tuy nhiên, anh hãy suy nghĩ thật kĩ, nếu anh tiếp tục lấy cô gái đó vì thương hay vì gia đình hai bên thì liệu rằng sau khi lấy nhau anh có bị chuyện này ám ảnh không? Liệu anh có thực sự tha thứ và không nhắc lại sau khi kết hôn ko? Có thể cô gái đó cũng yêu anh và có thể khi ng ta sắp mất đi thứ mình đang có họ mới biết họ yêu thứ đã mất nhiều hơn họ tưởng. Nhưng cái gì Xem thêm
10:12 13/5/2012
Bạn nên mừng vì ban đã biết được sự thật trước khi đám cưới. Còn riêng trường hợp của tui, sau khi đám cưới được vài tháng tui phải quay lại Mỹ (vì tui mới có thẻ xanh không xuất cảnh quá 6 tháng). Tui và vợ tui đã trải qua mối tình hơn 10 năm, chia tay rồi lại quay về với nhau nhiều lần. Khi tui tin tưởng hạnh phúc đã đến với tui thật sự thì tui biết được 1 bí mật động trời, trước khi đám cưới với tui vài tháng (lúc đó tui đang ở Mỹ) em đã quen và có quan hệ với 1 người khác. Sau khi tui biết Xem thêm
10:10 13/5/2012
Khi không nào niềm tin với nhau thì khó mà sống cùng nhau, vì phía trước còn nhiều khó khăn phải vượt qua, không còn yêu nhau nữa nhưng đừng làm tổn thương nhau, như anh huỷ hôn, nói sao cho 2 gia đình hiểu như: 2 người không còn yêu nhau, cảm thấy không hợp, vì mẹ bạn cũng hay bệnh mà mẹ bạn rất quý người con gái đó nói ra như thật thì mẹ bạn đau lòng và bệnh hơn. Hãy buông tay như vậy sẽ tốt cho cả 2. Chúc mọi điều tốt đẹp sẽ đến với bạn
10:3 13/5/2012
Bỏ là đúng tốt nhất đàn bà đó cưới về coi chừng bị đót đấy bạn a. Nói cho bố mẹ bạn biết lý do bạn bỏ tôi chắc các cụ ủng hộ bạn ngàn lần.
10:44 12/5/2012
Nếu trong giai đoạn tìm hiểu muốn quen bao nhiêu để chọn lựa cũng được càng nhiều càng tốt TRƯỚC khi bạn sống thử với người nào trong số đó . Khi quyết định sống thử là thử làm vợ chồng thì cũng đã coi như là vợ chồng chỉ thiếu giấy tờ pháp lý thôi. Khi bạn muốn quen một người khác hãy chấm dứt mối tình hiện tại cũng như ly dị để đỡ phiền toái sau này
10:41 12/5/2012
Cuộc đời không bao giờ được như ý nguyện anh à. Anh đã dành hết tình thương cho chị ấy mà chị ấy không biết trân trọng nó. Ai ai cũng có quá khứ hết nhưng mà chị ấy đã sai, đã làm cho quá khứ sống lại trong con tim của chị ấy và đồng thời còn qua lại với thêm 1 người đàn ông nữa. Có được người chồng chung thủy là niềm ước mơ lớn lao của tôi và tất cả những người phụ nữ nhưng thật sự chị ấy đã không biết gìn giữ. Chị ấy cố nhớ về quá khứ, nghĩ đến tương lai rồi vô tình đánh mất cái hiện tại. Anh Xem thêm








