Cả gia đình anh phụ bạc tôi
Cho phép chúng tôi chung sống như vợ chồng nhưng giờ mẹ anh bảo chuyện đó không quan trọng và đồng ý để anh cưới cô gái trẻ hơn.
Tôi 26 tuổi và đã có một mối tình kéo dài suốt bốn năm đại học. Khi quen nhau, anh ấy là một người lính đi nghĩa vụ công an, chưa tốt nghiệp lớp 12 và hiện nay anh ấy ở nhà lái máy cày. Bốn năm qua, chúng tôi thương yêu nhau lắm, lo lắng cho nhau đủ thứ và còn dự định cuối năm nay sẽ kết hôn.
Tôi là một cô gái có ngoại hình không đẹp, ngược lại anh ấy lại đẹp trai, cao ráo. Vì thế, tôi hay ghen tuông nhưng thực sự trong lòng thì luôn tin tưởng. Anh ấy đi lái xe máy cày được bao nhiêu tiền đều đưa hết cho mẹ giữ. Tôi hay cằn nhằn anh ấy sao không chịu giữ tiền riêng để dùng khi cần thì anh ấy nói nhà đang thiếu nợ nên anh không cầm tiền.
Tôi thương anh ấy rất nhiều, thương hơn cả bản thân mình. Nhưng không hiểu sao lâu lâu tôi lại dữ dằn với anh và có những hành động mà ngay cả bản thân tôi nhiều khi nghĩ lại cũng không chấp nhận được, như nhéo lỗ tai, tát nhẹ vào mặt anh ấy mỗi khi có chuyện không vừa ý. Mỗi lần như vậy xong tôi biết mình sai nên đều xin lỗi và anh lại bỏ qua.
Suốt thời gian yêu nhau, tôi đã nhiều lần về nhà anh ấy ở và ba mẹ anh ấy cho phép chúng tôi sống chung như vợ chồng. Anh ấy nói đã coi tôi là vợ từ lâu, chỉ chờ tôi học xong là cưới. Nhà anh làm nông nghiệp, tôi về đó cũng hòa nhập vào cuộc sống của gia đình anh. Tôi không hề tỏ ra tính tiểu thư gì hết, ai làm gì thì tôi cũng làm theo. Lội xình, lội bùn, đi trồng dưa leo, xách giỏ đi cắt trái khổ qua cả ngày trời, vào lò thuốc lá phân loại thuốc... tôi làm hết. Mặc dù từ nhỏ tới giờ tôi có biết những việc đó đâu nhưng vì thương anh và nghĩ đến việc sau này về làm vợ anh nên tôi đã tập làm quen. Quãng thời gian đó tôi thật sự hạnh phúc, cho dù cực nhưng được ở gần nhau là hai đứa đều vui.
Giữa tháng 12 vừa rồi, tôi còn về nhà anh ở chơi cả tuần lễ. Tôi nấu cơm, đem cơm ra ruộng cho anh ăn rồi thấy anh đi làm về mệt nên tôi giặt quần áo cho anh. Tình cảm của chúng tôi rất tốt. Anh còn nói tháng 2 này tôi thi tốt nghiệp xong là chúng tôi chính thức được ở gần nhau. Vậy mà khi tôi quay về thành phố chưa được một tuần, tôi cảm thấy anh rất lạ. Bình thường anh hay điện thoại cho tôi lắm nhưng nay thưa dần và hầu như chỉ là tôi gọi.
Học xong, tôi không ở tp nữa mà quyết định về quê luôn vì nghĩ sau này cưới nhau sẽ được ở gần nhau và tiện chăm sóc cha mẹ hai bên. Tôi về nhà cả tuần mà anh không lên gặp tôi một lần. Tôi hỏi anh cứ nói là đi xới đất về đã 6 giờ tối nên không kịp đến. Nhưng anh lại đi ra nhà của một cô gái ở gần đó dể chơi bài. Cô gái ấy mới 20 tuổi và mới dọn từ tành phố về đó ở cách đây 2-3 tháng. Biết tôi giận nên tối đó anh đến và còn mua hoa hồng tặng tôi nữa. Mặc dù vậy, vì giận quá nên tôi đã đuổi anh về. Tôi mong anh năn nỉ nhưng anh chỉ im lặng. Giận quá, tôi đã nhéo tai và tát nhẹ anh một cái. Anh chẳng nói gì và chỉ khóc. Anh bảo tôi phải sửa đổi tính tình, đừng như vậy nữa.

Những ngày sau đó, anh lại tiếp tục ra nhà cô gái kia chơi bài. Tôi gọi điện thoại, anh không nghe. Tôi rất bực và đòi chia tay. Tôi chỉ giận mà nói vậy thôi chứ tôi thương anh lắm, không chia tay được. Sáng hôm sau, tôi gọi cho anh và anh đã chủ động nói chia tay với tôi. Anh bảo tôi không mang lại tình cảm anh cần. Anh còn nói cô bé kia dễ thương hơn em nhiều và ba mẹ cô bé cũng tốt với anh.
Tôi kể chuyện cho mẹ tôi biết. Me đã gọi cho anh để khuyên giải. Mẹ bảo: "Ở đời ai không có lỗi lầm. Em nó sai, nó biết lỗi và bác cũng đã la rầy nó rồi. Nếu con còn thương em thì bỏ qua cho em". Mẹ tôi còn hỏi anh có người khác không thì anh trả lời là không. Sau lần nói chuyện này, anh lảng tránh điện thoại của tôi, thậm chí cả của mẹ tôi nữa. Mỗi lần gọi, anh đều không nghe hoặc tắt máy.
Tôi nhắn cho anh rất nhiều. Tôi bảo anh chúng ta đã ăn ở với nhau như vợ chồng suốt bốn năm qua, chẳng nhẽ không bằng tình cảm của một người mới gặp chưa đầy một tháng? Nhưng anh không trả lời. Trước đó, khi còn liên lạc được với anh, tôi cũng đã nói điều này nhưng anh và mẹ anh nói chuyện đó không quan trọng. Giờ 10 đứa con gái thì đến 9 đứa như vậy rồi. Tôi nghe mà đau lòng lắm. Tại sao anh và cả gia đình anh lại phủi bỏ trách nhiệm như vậy chứ?
Còn về phía gia đình cô bé kia, biết anh có bạn gái và sắp cưới nhưng họ nói trai 5 thê 7 thiếp, mới là bạn gái thôi lo gì, có vợ còn li dị được. Họ hối thúc gia đình anh và chủ động kêu ba mẹ anh đi coi ngày để làm đám cưới. Tình cảm mới chưa đầy một tháng, cô bé đó mới 20 tuổi thôi mà tại sao họ lại sẵn sàng cho con nghỉ học để lấy chồng. Liệu tình cảm đó có thật lòng không?
Tôi đã tin tưởng và đã cho anh cả cuội đời con gái của mình. Tôi cứ nghĩ tình cảm đã chắc chắn và mình sẽ là vợ anh nhưng sao giờ lại như vậy? Đất trời như sụp đổ. Giờ tôi không biết làm sao. Tương lai của tôi sẽ như thế nào? Liệu có người đàn ông rộng lượng nào chấp nhận tôi không? Tôi vẫn còn yêu anh nhiều lắm, vẫn điện thoại cho mẹ anh để biết tin về anh. Tôi thầm mong một ngày anh quay lại.
Giờ anh ở suốt ngoài nhà cô bé kia, tối cũng ngủ ngoài đó. Mẹ anh nói mẹ anh thấy anh cũng muốn cưới cô bé đó rồi. Tại sao anh ấy lại quên nhanh vậy. Mới 25 ngày thôi mà trong lòng anh đã không còn chút gì của cả 4 năm qua. Yêu anh, biết anh thua kém tôi về học thức, tôi cũng không quan tâm. Tôi chấp nhận tất cả khổ cực, miễn anh vui. Yêu anh tôi luôn dặn lòng phải chung thủy không được ham giàu, ham danh lợi mà phụ anh làm anh khổ nhưng giờ đây người đau khổ lại là tôi.
Giờ tôi phải làm sao? Nhìn anh giờ hạnh phúc bên cô gái trẻ đẹp đó mà tôi đau lòng. Liệu sau này tôi có tìm được hạnh phúc không?
Kim Kim
Bạn nghĩ gì?
0/100010:42 6/3/2012
Những con người trong gia đình đó không xứng đáng với những gì bạn đã hy sinh. Hãy coi đó là cái giá phải trả cho sự nhìn nhầm người. Hạnh phúc của bạn là đã không làm vợ con người ấy. Hãy cố gắng ông trời không tuyệt đường sống của ai bao giờ. Chúc bạn nhanh lấy lại thăng bằng
14:28 22/2/2012
Chị thấy em thật là ngốc đó. Còn biết bao nhiêu người tốt tại sao em lại cố níu giữ người như vậy. Em cũng sai nữa, đàn ông họ không thích người quá quỵ luỵ mình như vậy đâu. Hãy để cho mình cái quyền làm phụ nữ chứ em
10:15 21/2/2012
Mình rất hiểu nỗi lòng của bạn giờ này vì mình cũng đang trong tình cảnh như bạn. Mình cũng đã nghĩ rất nhiều, khóc rất nhiều nhưng sau một thời gian nhìn lại cứ tiếp tục vậy mình sẽ mất tất cả không còn lại 1 cơ hội nào tốt đẹp cho cuộc đời mình. Mình sẽ bị hủy hoại cả về tinh thần, sức khoẻ và công việc. Mình đang cố tập trung vào làm việc thật nhiều và mình thấy cũng ổn. Bạn thử làm vậy đi nhé. Chúc bạn sớm vượt qua.
10:5 21/2/2012
Một phần lỗi là ở bạn, không trách khi 2 bạn đã đi quá giới hạn vì đó là thăng hoa của tình yêu. Nhưng tôi trách bạn quá xuồng xã với anh ta. Chưa là gì mà bạn quỵ lụy vì anh ta. Bạn nói bạn có học thực nhưng cách cư xử của bạn thì không được đẹp lắm nên gia đình anh ta mới không tôn trọng bạn như vây. Thôi chuyện đã qua bạn không nên buồn nữa, bạn còn trẻ còn tương lai phía trước mà. Mạnh mẽ để vượt qua.
10:1 21/2/2012
Bạn ơi, gắng lên. Mình cũng từng gặp 1 kẻ như vậy. 5 năm với bao nhiêu sự hi sinh cả tiền bạc, tình cảm. Cuối cùng anh ta cũng đi lấy một con bé ít hơn hắn 7 tuổi. Cũng nói hệt câu "cô gái đó rất tốt với anh và bố mẹ cô ấy thích anh"! Cả nhà anh ta nữa. Anh chị anh ta cũng chủ động vun vén cho anh ta và cô gái kia. Ngày đó mình cũng rất đau đớn & phẫn nộ. Mình đã từng ốm liệt giường. Nhưng bạn ơi. Hãy giữ niềm tin. Sau 3 năm, giờ mình đã gặp được người tốt yêu thương mình & Xem thêm
9:56 21/2/2012
Tôi thấy bạn đã yêu, yêu đến mù quáng. Một người đàn ông không xứng đáng với mình về học thức đã đành, ngược lại tư cách và đạo đức phải có chứ đằng này những cái tối thiểu đó anh ta cũng không có thì bạn còn luyến tiếc anh ta mà làm gì. Tôi biết bạn muốn níu giữ vì những khoảnh khắc 2 người đã chung sống với nhau nhưng bạn thân mến, ở đời này không ai là không phạm sai lầm, sai lầm của bạn là đã yêu nhầm người, và điều quan trọng nhất là phải biết sửa sai, hãy từ bỏ anh ta không hối tiếc. Tôi Xem thêm
9:53 21/2/2012
Đàn ông là vậy đó bạn ơi, khi họ đã không còn yêu thì có là mấy năm quen nhau đi nữa, họ cũng đều vô tình hết. Nếu người ta không yêu nữa thì bạn không níu kéo được đâu. Đừng mong gì ở con người đó nữa cả, vì anh ta đâu có xứng với tình yêu và sự hy sinh của bạn. Hãy chúc cho người đó hạnh phúc và ra đi thật thanh thản. Đừng oán hận gì cả bạn ạ, càng hận thì càng không thể quên thôi. Đó là cách tốt nhất để tìm lại sự bình yên nơi con tim bạn đó. Chúc bạn cố gắng vượt qua.







