Tôi muốn quên những dại khờ ngày ấy
Khi đã tự mình vượt qua nỗi đau khổ chia tay, tôi tự hỏi lòng sao ngày ấy mình dại khờ, thơ ngây quá.
Tôi và anh quen nhau hơn 5 tháng. Từ lúc yêu anh, tôi vì anh nhiều. Những chuyện có thể làm cho anh tôi đều ra sức làm, lo lắng cho anh từng chút. Khi đó, tôi nghĩ thôi thì cứ giúp đỡ anh lúc ban đầu, đến khi anh xin việc được rồi thì mọi thứ sẽ khá hơn, tôi sẽ được bù đắp xứng đáng hay ít ra tôi sẽ không cần phải lo cho anh nữa. Yêu anh, tôi không giữ lại gì cho riêng mình, để rồi khi chán chê anh lạnh lùng biến mất.
Tôi chênh vênh vô cùng, những đêm dài nằm ngủ bàn tay tôi thỉnh thoảng lại giật siết lại như gồng mình hứng chịu mọi đớn đau. Anh đã cho tôi biết hết những cung bậc của cảm xúc. Anh đưa nó lên cao bằng tất cả niềm hân hoan, hạnh phúc rồi nhẫn tâm vùi dập nó xuống tận đáy sâu sầu thảm.

Tôi của trước đây không đến nỗi thơ ngây nhưng ít ra cũng chưa một lần nhìn lại mà cảm thấy mình như khuyết. Anh chưa bao giờ nói yêu tôi, chưa bao giờ vì tôi mà làm bất cứ chuyện gì. Vậy mà tôi cứ đâm đầu vào nơi mà tôi đã biết trước đó là vực sâu. Anh ở bên tôi chỉ để lợi dụng như những gì anh đã nói với một người bạn của hai chúng tôi, đến khi thấy ở tôi không còn giá trị nữa thì anh quơ tay rũ bỏ.
Người ta nói ngọt ngào là giả tạo thật đúng với anh. Anh tống khứ tôi ra khỏi cuộc sống của anh. Anh nhanh chóng có bạn gái mới, anh cho mọi người xung quanh biết anh đang rất hạnh phúc, rất quấn quít với người mới. Và cũng chính lúc đó, mọi nỗi đau trong tôi về anh cũng là nỗi đau cuối cùng.
Cho đến hôm nay, cuộc sống của anh không được như anh mong muốn, tình yêu mới của anh cũng ra đi nhanh chóng. Tính đến nay tôi và anh đã chia tay được hơn ba tháng. Mọi thứ trong tôi đã dần ổn, một ngày tôi đã không còn nhớ đến anh nhiều hơn một lần thì anh lại quay sang gián tiếp chạm vào cuộc sống của tôi. Anh than vãn với người bạn chung của chúng tôi nhiều thứ, rằng anh bây giờ khó khăn ra sao. Người bạn tôi nghe xong đã nhắn cho tôi như thế này: "Tuổi trẻ ai không có sai lầm, nếu đã yêu thương thì nên cho anh một cơ hội, nên gặp một lần để biết anh ta suy sụp như thế nào".
Tự nhiên tôi cảm thấy mối quan hệ giữa người và người sao mà mong manh, xảo trá quá. Khi bỏ rơi tôi, một cuộc điện thoại để nói rõ anh còn không thiết mà giờ lại nhờ bạn đánh tiếng cho tôi biết. Trời ơi, sao tôi của lúc ấy lại mụ mị đến vậy, mù quáng yêu một người mà người đó chỉ coi tôi như một thứ để phục vụ một quãng của cuộc đời anh ta. Đến bao giờ, tôi mới tha thứ cho những dại khờ, thơ ngây của chính tôi?
Nhót chua
Bạn nghĩ gì?
0/100010:26 10/2/2012
Mình thích sự cương quyết của bạn, nhận ra sai lầm và sửa chữa sai lầm. Cố lên nha bạn.
17:30 7/2/2012
Đọc bài viết của bạn, tôi thấy có tôi ở trong đó...anh yêu tôi và rồi cũng bỏ rơi tôi vì bản tính sở khanh của anh, đã 3 tháng rồi nổi đau của tôi cũng đã vơi dần rồi. tôi hi vọng chúng ta sẽ tìm được người xứng đáng hơn anh ta gấp ngàn lần. chúc bạn vui vẻ nhé...
17:29 7/2/2012
Cuộc sống tình yêu khó ai có thể khuyên nhau làm thế này và không làm thế kia được. Nhưng với trải nghiệm của bản thân minh cũng như bản thì mình mong bạn hãy lắng nghe 1 chút trải nghiệm của mình. Ngày trước mình cũng như bạn đã tha thứ cho người ta, và có thể tự viễn hoặc mình rằng họ quay trở lại với mình họ sẽ thay đổi nhưng cuối cùng mình tự thất vọng vi chính bản thân mình quá tự tin rằng họ vì mình họ lắng nghe mình để họ thay đổi. Nhưng không đó chỉ là lớp nguỵ biện bên ngoài bạn àh. Xem thêm
10:20 7/2/2012
Khi bạn viết ra bài này thì bạn đã tha thứ cho bản thân bạn rồi. Bạn cũng suy ra được đời người có nhiều chông gai nên không thể tự trách mà là chấp nhận. Hoạn nạn mới biết được chân tình, khi mà bạn gục ngã người quan tâm và lo lắng cho bạn trong lúc bạn không còn gì, đó mới thật sự là tình yêu thương. Chúc bạn một ngày tốt đẹp và đừng vì quá khứ mà dầy vò trái tim vô tội của mình.
11:25 3/2/2012
Mình cũng từng rất khờ dại như bạn nhưng ít ra người mình từng yêu cũng không đểu cáng như vậy. Chúng mình chia tay do nhiều lí do nhưng mình cũng đã chịu rất nhìu đau khổ và bây giờ khi nhìn lại mình và người đó vẫn giữ quan hệ tình bạn. Mình phải sống tốt và cho người đó thấy rằng không có người đó mình vẫn sống tốt, trẻ trung xinh đẹp và tràn đầy sức sống, đó lá cách của mình thôi vì mình nghĩ mình và người đó đã từng yêu nhau thì mình cũng không muốn xem là người xa lạ nếu làm bạn được thì Xem thêm
9:43 3/2/2012
Tình cảm chỉ có thế thôi thì sẽ quên ngay được rồi bạn à vì có ai dại khờ mãi đến 2 lần đâu... Bạn chỉ thực sự hạnh phúc khi được yêu thật lòng chứ không phải để lấp chỗ trống như vậy. Người ta chỉ nghĩ tới bạn khi nào rảnh rang, không còn ai để chơi cùng... thì không thể gọi đó là bạn, chứ chưa nói là yêu nhé. Tốt nhất là... forget him right away!
16:24 31/1/2012
Không nên vị tha với những con người vô đạo đức, cho dù bạn có cho họ cơ hội thì sau này họ cũng chạy theo con đường cũ mà thôi. Chúc bạn vui vẻ, yêu đời, yêu người!
16:45 8/2/2012
nguoidung123 trả lời Trần Thị Cẩm Vân
Đúng đấy ban ạ! Tôi thì chẳng bao giờ nhìn mặt nữa là...