Lãng đãng

Thứ tư, 21/12/2011 16:22 GMT+7
0 0 chia sẻ

Đã bao lâu rồi ta không gặp lại mình, trong ánh mắt ai vẫn còn vời vợi...

Bao mùa trăng tròn rồi trăng khuyết
Lá xanh màu rồi giận hờn đỏ hoe.

Khang Tú Nhi
(Tôi làm thơ)

Mùa đông thì muôn đời vẫn thế
Chỉ còn mình đã thôi hết ngác ngơ
Biết nhắc lại chuyện xưa là có tội
Tháng mười hai đến cuối cùng để rồi đi.

langdang-882991-1368118270_500x0.jpg

Có một buổi chiều cũng giống buổi chiều nay
Em vẫn ngỡ mình một thời con gái
Thả những cọng buồn vào chơi vơi con gió
Ừ, rồi mai nắng sẽ lại hồng môi.

Đã lâu rồi em chẳng nhắc về ngày xưa
Không phải bởi lòng không còn nhớ
Giấu riêng mình vào những ngăn kỷ niệm
Tháng mười hai... mây lãng đãng cuối trời.

Vài nét về tác giả:

Ý kiến bạn đọc ()