Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Em sẽ gặp anh nơi cuối đường

Em đã dành cho người ấy cả trái tim, trong khi người ấy luôn im lặng trước em. Em có nên tìm người ấy không?

Hà Yên

Lâu rồi em không còn cảm giác nhớ anh điên cuồng, giằng xé, chẳng phải do em dần lạnh nhạt với anh đâu. Khi tình cảm trong em càng trở lên sâu đậm thì tình yêu càng nồng nàn và đằm thắm hơn. Mấy ngày nay, Hà Nội âm u lắm! Chẳng chẳng biết giữa phố phường đông đúc, bao giờ mới tới ngày ta được gặp lại nhau đây? Trong đầu em luôn hiện hữu câu hỏi ấy.

Nhiều đêm rồi em không ngủ được. Thời gian vẫn quay đều đều nhưng sao khoảng cách ấy không vơi đi hả anh? Em nghĩ về anh trong từng đêm thức trắng. Em mong mỏi lắm tới ngày ta sẽ gặp lại nhau. Liệu ngày đó còn xa nữa không anh? Sao anh không trả lời em, không nói gì với em? Chưa bao giờ em thôi mong đợi cũng như có ý nghĩ ngày ấy sẽ không xảy ra. Nhưng ai có thể nói trước được tương lai khi cuộc gặp gỡ của hai ta lại phụ thuộc quá nhiều vào duyên số.

Anh ra đi, để lại trong em cả phương trời thương nhớ, cô đơn với nỗi niềm khắc khoải, băn khoăn và lo lắng. Anh có biết rằng em từng yêu anh nhiều lắm không? Điều em ân hận nhất là chưa nói điều đó với anh. Em tin anh sẽ hiểu! Chỉ có điều em vẫn muốn nói ngay cả khi không có anh ở đây. Tình yêu em dành cho anh không chỉ gói gọn qua những bức thư, những trang giấy, trang sách hay những lúc em nằm mường tượng ra anh. Tình yêu em dành cho anh có khi bình yên, lúc lại cồn cào như biển cả. Anh cũng biết mà, em là người con gái của biển.

Có lần em đã nói cho anh biết, em thích biển nhiều như thế nào và không bao giờ em từ bỏ sở thích đó. Có lần, em nói với anh là em muốn cùng anh tới một nơi. Đó là nơi đất trời hòa hợp, hai trái tim chỉ cùng một nhịp đập thôi. Anh bảo anh cũng muốn tới đó cùng em. Chỉ ngặt một nỗi thôi, bây giờ anh chưa thể. Anh đã để em chờ đợi bốn năm để theo đuổi những ước mơ của một thời nông nổi. Anh bảo khi nào đi mòn chân, mỏi gối sẽ tìm về bên em.

Em đã rất sợ những ngày cô đơn giằng xé khi phải xẻ đôi trái tim để sống. Em sống ở một phương trời mà chưa bao giờ thôi hướng về nơi anh. Anh biết không, có những khi em đau khổ vì khoảng cách lắm! Em ước gì có được một đôi cánh để bay thẳng về nơi anh. Nhưng em chỉ là một người con gái bình thường, em không có sức mạnh phi thường của một con người vĩ đại. Em cứ ở nhà và ngồi chờ anh mãi. Bao mùa mưa, mùa nắng đã đi qua. Bao mùa xuân những khóm hoa trong vườn nhà đã nở và bao mùa đông gió lạnh làm em đau nhói con tim. Em vẫn đi tìm anh trong vô vọng.

Em luôn nghĩ mình là người con gái mạnh mẽ. Em sẽ chờ anh đến tận cuối đời nhưng không phải đâu anh ơi! Em chỉ là một cây cỏ mỏng manh và yếu đuối, có thể đổ bất cứ khi nào trời nổi giông. Bao nhiêu đêm em khóc thầm trong lặng lẽ. Em chẳng thể quên khi bị những nỗi nhớ triền miên giằng xé. Bao nhiêu đêm... có lẽ anh không hiểu? Nếu anh hiểu, liệu anh có quay trở lại sớm hơn không? Liệu anh có để em cô độc trong những đêm giông tố? Trong những đêm khủng khiếp ấy, em vẫn thao thức đợi anh về.

Em sẽ để cửa trái tim luôn mở, để anh biết rằng em luôn chờ đợi anh, chưa bao giờ thôi chờ đợi anh và sẽ không bao giờ thôi làm điều đó. Em chỉ mở chờ đón mình anh thôi - người con trai giá trị hơn mọi thứ ở trên đời em có. Em đã không đánh đổi anh lấy bất kỳ thứ gì trên đời em cần và khao khát có nó.

Em vẫn luôn đi qua những ngày tháng cô đơn, sóng gió bằng việc mường tượng luôn có anh bên cạnh. Nhưng anh chỉ là một cái bóng không hồn. Anh không biểu lộ cảm xúc trước em. Anh không điện thoại, mail hay nhắn tin cho em. Thậm chí, em quen cả việc anh ở xa em hơn là tới gần. Em thích yêu anh trong khoảng cách bất tận ấy, khoảng cách của hai đường thẳng song song vô tận cùng song hành.

Nhưng rồi sau một giấc mơ, em tỉnh dậy thì người con trai ấy đã biến mất hoàn toàn. Trước mặt em là vô vàn khoảng trống, những con đường tấp nập đông vui. Em hỏi nhiều người nhưng không một ai thấy anh cả. Bóng anh ngày một nhạt nhòa trong tâm khảm em. Em đứng giữa ngã rẽ con đường mà chới với khi không tìm được hướng đi.

Đôi khi em nghĩ cuộc sống thật bất công khi ban cho em một người đàn ông nhưng không cho em nhận bất cứ điều gì từ người ấy. Em đã dành cho người ấy cả trái tim, trong khi người ấy luôn im lặng trước em. Em có nên tìm người ấy không? Không ai có thể trả lời em bởi em là người duy nhất biết thứ em cần là gì. Em luôn sống bằng lý trí của một con người quyết đoán nhưng không bao giờ lý chí em chiến thắng nổi con tim. Vì thế, một lần nữa em quyết định đi tìm anh.

Khi em chủ động tìm anh, em sẽ tránh được những cơn mưa, cơn giông và cả cơn bão. Em sẽ tự bảo bọc lấy thân, sẽ chuẩn bị cho mình những hành trang cần thiết trên con đường đầy chông gai phía trước. Em sẽ mang theo một ít thuốc, bông tai và gạc để khi cần sẽ dùng đến. Em đã quen với cả việc có thể tự chăm sóc cho bản thân ngay cả khi em bệnh nặng. Thế nên, em tin rằng mình có thể vượt qua những khó khăn trước mắt để đi hết con đường.

Em muốn dành tất cả sự tập trung vào con đường ấy. Vậy nên, tạm thời em phải quên anh. Em mong sẽ được gặp anh ở phía cuối con đường...

Bạn nghĩ gì?

0/1000

Hiển thị 1 - 10 trên 11 ý kiến

7:34 16/6/2012

langle30_12

''Anh có biết rằng em từng yêu anh nhiều lắm không? Điều em ân hận nhất là chưa nói điều đó với anh. Em tin anh sẽ hiểu! ''. Sao mà giống cảnh mình quá bạn ơi, người đó biết tình cảm của mình và mình cũng biết người đó có tình cảm với mình nhưng mình không hiểu lý do vì sao người đó lại im lặng?

Trả lời ý kiến của langle30_12

0/1000

19:12 15/6/2012

Trần Thị Phương Mai

Thật là đồng cảm với bạn, mình cũng có một tình yêu như thế cách đây đã 15 năm, ngay cả đến bây giờ hai người đi trên hai con đường nhưng mình vẫn chưa quên được anh ấy... nỗi nhớ vẫn cồn cào như thể mới ngay hom qua vậy...

"Cuối con đường đơn chiếc em tin/Anh vẫn chờ em sâu đáy mắt/ Em vẫn chờ, câu thơ biết khóc/ Xao xác lá vàng rơi em nhặt giữ riêng em"
Chúc bạn có một kết thúc cổ tích nhé!

Trả lời ý kiến của Trần Thị Phương Mai

0/1000

17:11 15/6/2012

S.F

Có nhiều người đồng cảnh ngộ như vậy. Dù kết cục thế nào bạn cũng đừng hối tiếc nhé vì bạn đã sống cho tình yêu của mình. Mong hạnh phúc sẽ mỉm cười với bạn!

Trả lời ý kiến của S.F

0/1000

16:42 15/6/2012

fairytale136

Cảm ơn bài viết của bạn.

Trả lời ý kiến của fairytale136

0/1000

16:27 15/6/2012

EmilyLe

Lâu lắm rồi mình mới đọc được những dòng cảm xúc thật và hay đến như vậy. Cầu chúc bạn sẽ đi đến cuối con đường, mạnh mẽ lên bạn nhé.

Trả lời ý kiến của EmilyLe

0/1000

16:25 15/6/2012

bhnguyen

Đọc lại nhớ đến tôi của một thời yêu anh nông nổi. Nhưng khi quyết định buông thì anh lại thuộc về tôi. Vậy đó, để có được anh, tôi thức trắng bao đêm không ngủ, vừa nuốt nước mắt, vừa ăn cơm, bỏ cả việc để tìm anh, đau dạ dày. Anh giờ đã là chồng tôi, vậy mà khi đọc đến những dòng tâm sự này, tôi rùng mình quá, tôi sợ quá những ngày cô đơn đến héo hắt mà mình đã phải hứng chịu. Nhưng có được anh, là điều hạnh phúc nhất thế Xem thêm

Trả lời ý kiến của bhnguyen

0/1000

14:55 15/6/2012

thanhthusky

Mình thông cảm với bạn vì mình cũng đang trong hoàn cảnh như bạn thậm chí còn buồn hơn vì anh đột nhiên không liên lạc với tôi đã hai tháng nay rồi. Không biết cách nào khác để liên lạc với anh vì từ khi anh về quê từ lúc tết tôi và anh chỉ liên lạc với nhau qua điện thoại di dộng, mất liên lạc với anh mình hoang mang sợ hãi liệu không biết anh có bị tai nạn gì không? Giờ đây dù anh hết yêu mình cũng được mình chỉ cần anh trả lời mình là anh vẫn sống khỏe mạnh rồi anh có muốn chia tay hay gì Xem thêm

Trả lời ý kiến của thanhthusky

0/1000

14:22 15/6/2012

mua thang sau

Mình cũng đang ở hoàn cảnh giống bạn, mình cũng luôn luôn chờ đợi, luôn nhớ mong da diết người con trai đó, nhưng người đó lâu lâu lại xuất hiện và rồi lại lặng im. Anh đi triền miên với những chuyến công tác, mình mòn mỏi chờ đợi rồi lại chờ đợi, chẳng biết đến bao giờ.... Ôi tình yêu!!!

Trả lời ý kiến của mua thang sau

0/1000

14:22 15/6/2012

Mèo

Đồng cảm !

Trả lời ý kiến của Mèo

0/1000

14:22 15/6/2012

Trương Thị Ái Vân

Bài viết làm tôi rơi nước mắt. Tôi đã khóc cho bạn và khóc cho chính nỗi đau của tôi. Tâm trạng của tôi cũng giống như bạn vậy nhưng chúng ta phải cố gắng vượt qua thôi bạn ạ. Tôi tin vào duyên số. Tôi tin mình sống tốt và chân thành thì sẽ có kết quả tốt. "Cánh cửa này đóng lại thì sẽ có cánh cửa khác mở ra", hãy tin vào điều đó và cố lên bạn nhé. Cám ơn bài viết của bạn. Chúc cho bạn có một ngày mới khỏe và nhiều niềm vui.

Trả lời ý kiến của Trương Thị Ái Vân

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net