Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Bạn, tôi và những thứ hơn lòng tự ái

Nếu chúng ta từng làm bạn rất nhiều năm thì tại sao vẫn không thể hiểu nhau?

Hiếu Hiền

Gần một năm về lại Việt Nam, tôi thấy mình cứng cỏi hơn nhiều. Vì không thể ngoảnh mặt với những lo toan, phải nghĩ một chút cho cha mẹ, một chút cho anh chị, cho các cháu, một chút cho cái tính nóng và lông bông của mình. Người nhạy cảm như tôi thì vui, buồn bất chợt. Có lúc xem khó khăn như bài tập vượt khó, lúc thì chỉ muốn bỏ hết cho xong. Lúc bất hòa với ai thì muốn cãi tay đôi, xử nhau cho bõ ghét, lúc thì ngẫm lại mới thấy mình "hâm". Tôi thường tự nhắc lòng, dẫu thiên hạ có gán ghép cho tôi muôn ngàn điều kỳ quặc nhưng hãy để lòng thoải mái mà cho qua. Nhưng liệu chúng ta có thể dẹp bỏ lòng tự ái, ghen ghét hay không khi một trăm người thì đã có chín mươi chín người rơi vào trường hợp bị lòng đố kỵ che mắt?

Không hiểu sao, càng chạm dần đến cột mốc của tuổi ba mươi, tôi càng trở nên đa sầu, đa cảm. Có lẽ ngày xưa được sống tự do tự tại, bay nhảy khắp nơi nên chỉ thấy "có mình" trên vũ trụ mà không còn biết ai nữa. Chính vì thế, mỗi lần có xung đột với bất cứ ai, dù đúng dù sai, tôi cũng phải gân cổ lên cãi cho hả lòng hả dạ mới thôi.

Đến bây giờ vẫn còn nhiều điều canh cánh trong lòng mà có lẽ "bớt chút tự ái" hay sĩ diện thì mới đối mặt được. Tôi thỉnh thoảng vẫn hay nhớ đến bạn bởi cái sự canh cánh cho những lần tranh cãi không đâu vào đâu của chúng ta. Chúng ta cứ thảy mọi cảm xúc vô thưởng vô phạt lên facebook, người ngoài đọc cứ nghĩ chúng ta "chửi chó mắng mèo" nhưng kẻ trong cuộc thì biết ngay chúng ta đang nhắm đến ai.

Nhìn lại câu chuyện, chúng ta dường như rất giống nhau khi hành xử thiếu suy nghĩ hoặc giả bản thân chúng ta đều làm sai, đều có những vấn đề mà cả hai cảm thấy xấu hổ. Vì thế, cả bạn và tôi đều xét nét nhau, đều không muốn mình bị xem thường. Để rồi ghim trong lòng, suy diễn trong lòng từng câu chữ. "Nếu chúng ta từng làm bạn rất nhiều năm thì tại sao vẫn không thể hiểu nhau?", đó là câu hỏi bạn đặt ra cho tôi. Nhưng bạn ạ, chúng ta cũng từng có khoảng thời gian mất liên lạc, những gì chúng ta biết về nhau cũng chỉ qua các câu chuyện mà chúng ta trao đổi. Nhưng cái chúng ta kể không phải toàn bộ câu chuyện mà là một phần, một tiểu tiết mà thôi. Bạn trách tôi sao không hiểu cho bạn, thế còn bạn, bạn có nghĩ cho tôi không?

Khi tôi quyết định nhắn cho bạn vài dòng tin, tôi cũng trăn trở dữ lắm! Vốn dĩ chúng ta từng thẳng thừng tuyên bố "nước sông không phạm nước giếng", giờ tôi lại tìm bạn giảng hòa, chẳng khác nào thừa nhận tôi sai. Cũng chỉ vì ranh giới giữa "đúng" hay "sai" mà chúng ta chuyển bạn thành thù trong một thời gian dài. Những kỷ niệm vui ngày nào, hình ảnh chụp chung khi du lịch đều trở thành thứ chướng tai gai mắt. Tuy nhiên, thỉnh thoảng tôi vẫn lôi hình cũ ra xem rồi phì cười cho sự trẻ con của chính mình.

Bạn đã nói: "có những thứ xảy ra thì không thể xem như không tồn tại" và tôi đồng ý với bạn. Khi chúng ta đã không ngần ngại thốt ra những lời gây tổn thương cho nhau, chúng ta đã cắt đứt sợi dây thâm tình của tình bạn gần mười năm qua. Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ những gì tôi nói với bạn hay bạn đáp trả lại tôi, chỉ có điều thời gian cũng khiến nó mờ nhạt đi thôi.

Vào phút này, tôi đang tự hỏi, lý do gì để tôi và bạn nói chuyện lại với nhau? Lý do gì để bạn muốn trò chuyện với tôi lại? Rồi tôi nghĩ thế này, có những thứ còn hơn cả lòng tự ái của chúng ta, đó là tình bạn thân thiết. Bạn với tôi không hề chơi xấu nhau, không phải thù cha hận nước mà phải mang mối thù truyền kiếp. Dẫu có thể khi quay lại, chúng ta vẫn còn chút hoài nghi dè dặt nhưng ít nhiều gì cũng thấy nhẹ nhõm hơn.

"Nếu là bạn thì muôn đời là bạn, đừng như sông lúc cạn lúc đầy", tôi cũng hy vọng chúng ta vẫn coi nhau là bạn như thủa xa xưa.

Vài nét về blogger:

Bạn nghĩ gì?

0/1000

Hiển thị 1 - 4 trên 4 ý kiến

9:44 26/6/2012

lananh889

Cảm ơn bài viết của bạn. Hiện tại tôi cũng gặp trường hơp như vậy. Tình bạn 5 năm coi như không còn gì nữa. Nếu có gặp lại nhau chắc cũng chỉ là người xa lạ vì cái tôi quá cao.

Trả lời ý kiến của lananh889

0/1000

13:56 25/6/2012

saobacdau109

Bài viết rất hay . Cảm ơn bạn rất nhiều. Tình bạn của mình cũng giống vậy. Nhưng giờ thỉ bọn mình thi thoảng mới liên lạc và hỏi mấy câu hỏi xã giao thôi. Buồn cho một tình bạn mười mấy năm gắn bó. "Bạn bè gặp nhau không một câu chào hỏi. Đi bên nhau sao xa lạ quá chừng. Cũng ánh mắt, cũng nụ cười xưa ấy. Bây giờ nhìn sao bỗng hóa dửng dưng".

Trả lời ý kiến của saobacdau109

0/1000

10:8 25/6/2012

goldandsilver82

Cảm ơn bạn! "Nếu chúng ta từng làm bạn rất nhiều năm thì tại sao vẫn không thể hiểu nhau?" và "Bạn trách tôi sao không hiểu cho bạn, thế còn bạn, bạn có nghĩ cho tôi không?" - Một lần nữa cảm ơn bạn.

Bài viết rất tâm trạng!

Trả lời ý kiến của goldandsilver82

0/1000

10:7 25/6/2012

thutrang_ktt3k4

Đọc bài viết của bạn, mà tội cứ có cảm nhận như chính mình đang nói với người bạn của mình vậy. Tôi cũng không hiểu vì sao, đã là bạn thân 13 năm, nhưng dường như chúng tôi chẳng hiểu nhau, chẳng thể bỏ qua cho nhau những lời nói hớ hênh, nhưng hành động trái ý, những suy nghĩ ngược chiều.

Có lẽ như bạn nói vì lòng tự ái, và hơn thế nữa có lẽ chúng tôi đã để cái tôi của mình lên cao hơn mức giới hạn. Mà cái gì đã đi quá giới hạn thì...

Vậy nên cả 2 chúng tôi mất đi một ng bạn tốt. Xem thêm

Trả lời ý kiến của thutrang_ktt3k4

0/1000

11:54 25/6/2012

Allysa trả lời thutrang_ktt3k4

Cảm ơn bạn vì bài viết của bạn giống với tâm trạng của tôi bây giờ.

Trả lời ý kiến của Allysa

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net