Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Hà Nội và 1726km

Ngày trước, anh vẫn ghét nó nói nhiều, giờ nó ít nói, anh có trở về?

Nguyễn Quý

Ngày không anh, nó dậy sớm hơn thường lệ. Nó bắt đầu trang điểm - việc mà chưa bao giờ nó làm nếu đó chỉ là một ngày bình thường. Nó trang điểm hay đúng hơn là che khuyết điểm. Che đi vẻ mặt ủ rũ và nét buồn trong khóe mắt. Nó không muốn các chị trong cơ quan lôi nó vào một chỗ và mắng xối xả vì cái tội "không biết yêu bản thân". Nó đi làm sớm hơn thay vì nấn ná chờ nhìn thấy anh mở cửa như mọi khi.

Ngày không anh, nó đến trường, mở cửa bước nhanh lên lớp, ôm hôn từng đứa trẻ thay vì bắt chúng xếp hàng và chào thật to: "Cô Q xinh đẹp" như mọi khi. Những cái ôm từ đôi tay nhỏ xíu của các con như vỗ về con tim đang nhức nhối của nó. Nó không cười toe toét khi các con nói yêu nó bằng cả trái tim như mọi ngày nữa. Câu nói ấy bỗng nhiên làm trái tim nó vụn vỡ. Người nó yêu không ở bên nữa. Câu nói ấy dường như làm sóng lòng nó trào dâng. Nó khẽ lau nơi khóe mắt.

Ngày không anh, con đường đi làm dường như dài vô tận. Hà Nội tắc đường, chẳng còn là vấn đề với nó. Nó đi thong dong, vô định. Nó không hối hả để về sớm như mọi khi bởi ở nhà không có người nó ngóng trông. Anh ở xa nó lắm!

Ngày không anh, nó viết lách nhiều hơn. Nó viết ra những cảm xúc và suy nghĩ bởi nó không có ai để sẻ chia. Nó không thể kể chuyện hay nỗi lòng của mình với bất cứ ai. Lòng nó nặng trĩu. Bốn năm, căn phòng trọ là ngôi nhà thứ hai của nó. Nó yêu căn phòng này nhưng thấy sợ khi phải về phòng, sợ phải đối diện với cái yên ắng này từ ngày anh xa nó.

Ngày không anh, nó ít nói và nặng lòng hơn. Nó chẳng thể kể chuyện huyên thuyên không đầu không cuối nữa. Ngày không anh, ngày dài như vô tận. Thời gian kéo lê thê. Tâm hồn nó trĩu nặng, nước mắt rớt rơi vô định, nỗi nhớ cào xé.

Đêm... nhắm mắt lại, những kỷ niệm ùa về như những thước phim quay chậm, giấc ngủ của nó cứ chập chờn, mộng mị. 1726 km... đến khi nào có một vòng tay?

Bạn nghĩ gì?

0/1000

Hiển thị 1 - 6 trên 6 ý kiến

11:23 17/2/2012

vu thi phuong

Một ngày này đó, khoảng cách 1726km sẽ không còn nữa, hạnh phúc sẽ đến với bạn. Hãy kiên nhẫn chờ đợi bạn nhé! Trong khi chờ đợi người ấy, bạn hãy cố gắng làm tốt công việc của mình trước. Chúc bạn thành công.

Trả lời ý kiến của vu thi phuong

0/1000

9:48 17/2/2012

Có bao giờ anh biết rằng nó nhớ anh thề nào không? Anh cũng hay kêu rằng lúc nào nó cũng nói nhiều thế, rối lúc nào cũng ăn cả! Bây giờ không anh, nó làm gì có tâm trạng để nói, để ăn nữa...

Trả lời ý kiến của

0/1000

9:44 17/2/2012

Sài Gòn

Hơn 1700km không phải là trở ngại (2 giờ đồng hồ thôi mà).

Trả lời ý kiến của Sài Gòn

0/1000

9:44 17/2/2012

ngoc nga

Bạn trai mình cách mình 2000km trong gần một năm trời. Mình cũng ở trong tâm trạng như bạn vậy. Mình rất yêu Hà Nội nhưng cuối cùng mình thấy rằng anh ấy quan trọng hơn, và mình đã vượt qua chừng đó km chỉ 2 tháng trước đây để bây giờ được ở cạnh người ấy. Tất cả bạn bè của mình đều nói rằng mình đã hy sinh quá lớn. Nhưng với mình, đó không phải là hy sinh. Có đôi khi ta nghĩ rằng hạnh phúc đã vượt quá tầm tay nhưng thật ra tất cả vẫn nằm trong tay ta, chỉ cần ta biết suy nghĩ rằng điều gì là Xem thêm

Trả lời ý kiến của ngoc nga

0/1000

18:13 16/2/2012

Tôi cũng đang làm ở Hà Nội, còn bạn trai cũ của tôi lại đang làm tại thành phố Hồ Chí Minh. Khoảng cách hơn 1700km đã khiến chúng tôi không đến được với nhau. Đọc bài của bạn mà tôi thấy rất buồn.

Trả lời ý kiến của

0/1000

18:12 16/2/2012

boconganh

Đọc bài này dường như có mình ở trong đó. Mình cũng đang trong tâm trạng y như bạn, buồ,n chán nản, bế tắc khi anh đã không còn ở bên mình.

Trả lời ý kiến của boconganh

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net