Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Tôi phải làm một điều gì đó

25 tuổi... tôi nhận ra mình né tránh nhiều thứ.

Cappuccino sáng

Rất, rất nhiều thứ mà tuổi 20 tôi đã mơ và lần lượt thực hiện nó vào lúc 22, 23, 24 tuổi. Một sự nghiệp riêng. Những cung đường bụi bặm và mê hoặc. Những sở thích trải dài dọc miền đất nước và đi khắp thế giới. Những háo hức khám phá con người và cuộc sống. Đọc sách ngấu nghiến suốt đêm. Viết suy nghĩ mình thành truyện.

25 tuổi, tôi né tránh cuộc sống bằng cách thu mình. Tôi cảm thấy việc ra khỏi nhà để giải quyết các rắc rối là một điều đầy ngần ngại. Tôi không hứng thú với việc tiếp xúc thêm nhiều người mới để có thể góp nhặt sự hay ho từ họ. Tôi đình chỉ mọi bước đi cho sự nghiệp, hài lòng với việc quẩn quanh một vài điều (một vài con người).

Tôi cũng chưa nghĩ đến việc lập gia đình và lười biếng yêu đương. Tôi thấy việc tìm hiểu một người đàn ông thật khó khăn và đầy thất vọng hơn mình tưởng. Tôi an phận với việc sẽ có một phép màu đến khi mình bế tắc. Hay đôi khi, phép màu đó là sự chây lười của chính bản thân rồi quên đi cả núi việc cần đến sự giải quyết của mình. Như vậy cũng đủ cho bản thân tôi có thể nhắm mắt mà sống.

Từ bao giờ của tuổi 25, đổ vỡ và thất bại khiến tôi trở thành đáng sợ như thế này ư? Có người đang ở đâu đó rất xa, ngày ngày vùi đầu vào học hành. Người đó đã thực hiện được ước mơ của tôi - du học.
Có người đang ngày ngày làm việc chăm chỉ, có thể quên hết mọi điều trên thế gian, mọi sợi dây tình cảm. Người đó đã thực hiện được ước mơ của tôi - kiếm tiền thật nhiều.

Có người đang ở đâu đó trong một hội thảo toàn cầu. Người đó đã thực hiện được ước mơ của tôi - đến gần với thế giới.
Có người đang ở đâu đó, rơi mồ hôi để tổ chức event về triển lãm. Người đó đã thực hiện ước mơ của tôi - sống cho một phần đam mê nghệ thuật.
Có người đang ở đâu đó, mở một quán cafe đầy cá tính và được mọi người ưa thích. Người đó đã thực hiện được ước mơ của tôi - có một nơi chốn của riêng mình.
Có người đang ở đâu đó, gò lưng đánh máy tiếp những trang bản thảo. Người đó đã thực hiện ước mơ của tôi - viết những cuốn tiểu thuyết.

Bạn bảo tôi: "Đừng thấy người đời làm này làm nọ mà cuồng điên lên. Phải biết cậu muốn làm gì, cứ ngồi đó nhìn đời rồi ghen tị là sao?". Bạn cũng bảo tôi: "Đừng mạo hiểm rời bỏ một sự ổn định đế đuổi theo những điều xa vời".

Bạn ơi! Tôi đang nhìn những ước mơ của chính mình nhưng do người khác viết lên. Sao tôi không đau cho được? Sao tôi phải im lặng nhắm mắt tiếp mà bước qua rồi ngủ yên trong thứ thuốc độc của cuộc sống dịu êm này? Sao tôi phải ngồi buồn lặng lẽ, yếu đuối, dịu dàng và thanh tao như vạn người con gái khác ngồi chờ đợi cho mình một người đàn ông, một cuộc sống ổn định, trước khi tôi có thể cháy lên một lần hay nhiều lần nữa?

Bạn ơi, tôi cần làm một điều gì đó...

Vài nét về tác giả:

Bạn nghĩ gì?

0/1000

Hiển thị 1 - 10 trên 27 ý kiến

8:2 9/1/2012

camtien.qn

Chỉ cần theo duổi một ước mơ thôi, bạn sẽ đạt được điều mình muốn, sẽ vui và hạnh phúc. Đừng ngồi một chỗ và mơ ước quá nhiều bạn nhé vì một người không thể làm được tất cả những điều mình mơ ước, thế nên mới cần triệu triệu người.

Trả lời ý kiến của camtien.qn

0/1000

17:9 6/1/2012

Đồng cảm.

Trả lời ý kiến của

0/1000

17:47 5/1/2012

anhthao.nguyen913

Có lẽ tất cả chúng ta khi đọc bài viết này đều nhận ra hình ảnh của mình trong đó. Những tâm hồn nhạy cảm, đã hơn một lần va vấp trong cuộc sống, đang cố vùng dậy để tạo dựng điều gì đó cho riêng mình nhưng lại bị níu giữ bởi sợi dây vô hình. Nếu ai từng đọc nhật ký của Liệt sỹ, Bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm hay Liệt sỹ Nguyễn Văn Thạc cũng sẽ bắt gặp đâu đó hình ảnh của mình trong hình ảnh của những con người đựơc sinh ra trong giai đoạn khó khăn của lịch sử.. Dẫu họ đang sống vì lý tưởng, cháy hết Xem thêm

Trả lời ý kiến của anhthao.nguyen913

0/1000

8:59 4/1/2012

Lan Phương

Bạn còn biết cảm nhận và nhận ra ước mơ của mình đang được người khác thực hiện, vậy là vẫn tồn tại. Giờ thì hãy thổi hồn vào nó, gắn lấy cái mô tơ, nạp năng lượng để F5 chính mình. Ngã cũng là một cách để rèn luyện bản lĩnh đấy. Hãy học cách đứng lên để tiếp tục hành trình của mình. 25 chưa phải là hết và 25 không quá muộn để yêu thương. Chiến đấu tiếp với đời bạn nhé!

Trả lời ý kiến của Lan Phương

0/1000

16:42 3/1/2012

chuot_nhat

Cuộc sống luôn là vậy mà bạn. Đôi khi những điều mình muốn lại khó mà những điều mình không muốn lại đến với mình. Hãy mở lòng chấp nhận và đón lấy điều tốt đẹp đang đến bạn nhé! Goodluck!

Trả lời ý kiến của chuot_nhat

0/1000

16:38 3/1/2012

hoabattu_131

Khi bạn phải lựa chọn giữa đam mê và ổn định, giữa sự nghiệp và gia đình, giữa sóng gió và bình yên, giữa tình yêu tự do và bồn phận, trách nhiệm... Bạn như một con ruồi nằm giữa một cái mạng nhện, vo ve đôi cánh mà không thể thoát ra, cũng không thể đi theo bất cứ hướng nào, chỉ nằm đó suy nghĩ, suy nghĩ và bế tắc.

Trả lời ý kiến của hoabattu_131

0/1000

16:38 3/1/2012

Chào Bạn! Bạn hãy nói cho mình những ước mơ của bạn! mình sẽ giúp bạn!


Trả lời ý kiến của

0/1000

14:4 3/1/2012

Happy queen

Cảm ơn bài viết, rất giống tâm trạng mình.

Trả lời ý kiến của Happy queen

0/1000

13:24 3/1/2012

LINH

KHI ĐỌC CÂU CHUYỆN NÀY CỦA BẠN, MÌNH THẤY RẤT GIỐNG HÌNH ẢNH CỦA MÌNH VÀ MÌNH NGHĨ MÌNH CŨNG CẦN LÀM MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ

Trả lời ý kiến của LINH

0/1000

9:54 3/1/2012

Nguyễn Diễm Ly I.E

Hình ảnh của mình. Quá giống.

Trả lời ý kiến của Nguyễn Diễm Ly I.E

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net