Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Em sẽ quên anh

20/10 lãng xẹt hơn những gì nó tưởng tượng...

Thu Hà

Sáng thì bận tít mù với công việc và duyệt chương trình. Chiều ngồi cafe cùng mấy người bạn, sau đó về nhà ôm máy tính cả tối. Bông hoa hồng của mấy anh em cùng cơ quan là quà tặng duy nhất nó nhận được nhưng nó cũng để luôn tại bàn làm việc. Tự nhiên thấy chạnh lòng, thấy buồn một chút.

Cả tuần nó mệt mỏi và và căng thẳng với việc phải hoàn thiện gấp một chương trình để kịp phát sóng. 4 ngày cho một chương trình 30 phút. Từ khâu lên ý tưởng, liên hệ, đi quay, sản xuất hậu kỳ... tất cả khiến nó quay cuồng trong mớ hỗn độn, trong đống tài liệu và miên man trong những đêm thức trắng. Mấy "đồng chí vệ tinh" rủ đi chơi đều nhận được một câu trả lời chung "em bận lắm, có gì sau thứ năm, anh gọi lại".

Thứ 5 là ngày phát sóng chương trình của nó. Đáng lẽ sẽ phải là ngày đầu óc nó được thoải mái. Nhưng đó là ngày 20/10 và nó buồn vì người nó mong đợi sẽ nhắn tin hoặc gọi điện lại không làm thế. Đúng rồi, người ấy đâu còn yêu nó như ngày xưa nữa, đâu còn nhớ đến nó trong những ngày đặc biệt, chỉ có nó là luôn dại khờ, luôn sống và làm theo bản năng thôi.

Một quyết định khó khăn nhưng nó đã quyết rồi, nó sẽ quên, sẽ cất tất cả những gì thuộc về anh vào một ngăn bí mật. Sao phải vương vấn một người không còn là của mình nữa, đúng không? Nó sẽ đi trên một con đường mới, con đường không có anh đồng hành và hy vọng sẽ không gặp anh ở đó. Vì nếu gặp anh thì có lẽ một lần nữa nó phải bắt đầu lại trên một con đường mới. Đúng là cuộc sống không bao giờ như mình muốn, nó thừa hiểu điều đó.

Ngay từ đầu, khi lựa chọn anh, nó đã biết mình đang đi sai đường nhưng nó không thể dừng lại bởi nó yêu anh như chưa bao giờ được yêu. Nó ngưỡng mộ sự thành đạt của anh bởi nó đã tìm được một người đàn ông hơn nó một cái đầu và có thể nói để nó phải nghe lời, để nó không cãi lại... Bởi thế mà nó yêu anh. Nó yêu anh nhiều lắm nhưng anh cũng làm nó đau nhiều.

Tự nhiên nó thấy câu nói của đứa bạn thân cách đây vài năm đã bắt đầu linh ứng "mày đá chúng nó không thương tiếc như thế thì sau này sẽ có người làm mày đau như thế đấy". Nhưng ngày đó, nó trẻ con, cứ nghĩ là mình đủ thông minh để biết bản thân phải làm gì và hơn cả. Nó cứ nghĩ rằng sẽ chẳng ai có thể làm cho một đứa sống cá tính như nó phải buồn. Đến bây giờ, nó biết mình không đúng, mình chẳng mạnh mẽ như mình tưởng.

Ngày đến với anh, nó thường nghêu ngao câu hát "Cứ ngỡ sẽ mãi mãi là một trò chơi thoáng qua thế thôi, cứ ngỡ những lúc buồn rầu tìm nhau cho quên nỗi đau. Cứ ngỡ những lúc đắm đuối vụng dại rồi ta cũng sẽ quên mau...". Nhưng đến tận bây giờ, qua bao nhiêu năm, qua bao nhiêu lần nói bỏ mà nó vẫn cứ yêu anh như thế, càng ngày càng yêu.

Ngay từ khi gặp anh, nó đã có cảm giác quen thuộc và linh tính mách bảo rằng anh sẽ xin số của nó, sẽ điện thoại và sẽ tán tỉnh nó. Nó đã đúng, tất cả như những gì tiên đoán. Lúc đầu, với nó, anh chỉ là một cơn gió lạ, một cuộc dạo chơi vui vẻ để nó thêm xúc cảm làm việc. Nhưng dần dần, nó bị hấp dẫn bởi sự thông minh và hóm hỉnh của anh, bởi chất nghệ sĩ trong anh giống nó. Và nó lao vào anh, yêu như ngày mai sẽ chết và anh cũng vậy.

Nó thừa biết rằng anh và nó mãi mãi chỉ là hai đường thẳng song song mà không có điểm kết. Anh là lựa chọn sai lầm của nó và mối quan hệ này sẽ chẳng bao giờ có thể thành được bởi vì nó không phải là người phụ nữ duy nhất đi bên cạnh cuộc đời anh. Đã rất nhiều lần nó "giãn" anh ra, không gọi điện, không nhắn tin, không trả lời điện thoại và không gặp. Có lẽ, anh cũng hiểu nó. Anh luôn nói rằng anh không muốn nó thiệt thòi. Đúng rồi. Nó thiệt thòi thật đấy, thế mà bấy lâu nay nó chẳng thể nhận ra.

Nó và anh đã giãn nhau ra từng ngày, từng ngày... và 20/10, anh đã không gọi điện hay nhắn tin. Nó thật sự hụt hẫng và cảm thấy trống trải vô cùng. Nhưng cũng tốt thôi, nó thầm cảm ơn anh vì điều đó. Anh cứ làm như thế đi, cứ đối xử với nó như thế đi, rồi nó sẽ quên được anh. Thật đấy!

Nó đang cố ngăn cho cho những giọt nước mắt không trào ra và trong thâm tâm nó đang thầm cầu chúc cho anh hạnh phúc.

Vài nét về blogger:

Bạn nghĩ gì?

0/1000

Hiển thị 1 - 10 trên 12 ý kiến

10:1 11/1/2012

Mặc dù rất khó những em sẽ cố quên anh. Chúc anh hạnh phúc bên người yêu mới nhé! Tạm biệt anh, tạm biệt thành phố Hà Đông nếu sau này có gặp lại thì cũng gắng cười lên nhé!

Trả lời ý kiến của

0/1000

9:57 11/1/2012

kieungoctuyetquynh

Mình cũng có những ngày tháng như bạn. Và ngày hôm nay cũng là ngày cuối cùng mình quyết tâm rời xa người đàn ông mình yêu như chưa bao giờ được yêu như thế! Nhưng, bạn quay về công việc để quên. Còn mình, mình sẽ nương nhờ cửa phật để quên anh. Cầu chúc cho anh được hạnh phúc!

Trả lời ý kiến của kieungoctuyetquynh

0/1000

9:56 11/1/2012

nguyenthanhxoan

Bài viết rất hay, có một phần tâm trạng của mình trong đó. Thật buồn!

Trả lời ý kiến của nguyenthanhxoan

0/1000

16:8 10/1/2012

xuongrongtb9x

Em rất thích bài viết của chị. Con gái cá tính, mạnh mẽ nhưng cũng rất yếu mềm, chị nhỉ? Em chúc chị sớm tìm được hạnh phúc.

Trả lời ý kiến của xuongrongtb9x

0/1000

14:54 5/1/2012

phi_nga08

Mình thích bài của bạn, đọc xong, mình thấy có mình trong đó.

Trả lời ý kiến của phi_nga08

0/1000

17:9 3/1/2012

hoahongbattu153

Hay thật đó. Mình rất thích bài viết của bạn. Hãy mạnh mẽ lên bạn nhé. Rồi hạnh phúc mới sẽ mỉm cười cùng bạn, không gì là không thể đúng không nào?

Trả lời ý kiến của hoahongbattu153

0/1000

17:6 3/1/2012

happylifenh

Cảm ơn, giống mình quá

Trả lời ý kiến của happylifenh

0/1000

15:58 28/12/2011

Nhu Nguyen

Hình như thấp thoáng đâu đó trong bài viết của bạn, cám ơn nhiều nhé :)

Trả lời ý kiến của Nhu Nguyen

0/1000

15:58 28/12/2011

trangttt1

Nội dung blog đến 95 nội dung giống như mình đang phải trải qua. Ngày 20.10 mình cũng bỏ qua tất cả cuộc điện thoại của fan rồi đợi một sms của anh thôi nhưng không thấy, mình thật buồn và tự khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc. Buồn quá!

Trả lời ý kiến của trangttt1

0/1000

15:53 28/12/2011

lê thị túy trang

Bạn viết bài này rất giống tâm trạng của mình. Mình cũng vậy, mình sẽ quên người ấy thôi... phải quên thôi...

Trả lời ý kiến của lê thị túy trang

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net