Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Nắm lấy thần khí

Tôi nghe nói trong nghệ thuật nhiếp ảnh, để có một bức ảnh đẹp, ngoài những điều cơ bản như kỹ thuật, ánh sáng, bố cục, cảm xúc và óc thẩm mỹ của người cầm máy... thì một điều không kém phần quan trọng là phải nhanh tay bấm, kịp thời bắt lấy cái "thần khí" đang diễn ra ở khung hình trong tích tắc.

Đông Duy

Sớm hơn một giây hay trễ hơn một giây cũng có thể sẽ cho ra những bức hình không đẹp. Cái thần khí đó, đâu phải chỉ trong nhiếp ảnh mới có,mà cuộc sống đời thường cũng vậy.

Trên sân khấu.
Một người diễn viên có lúc diễn một cách xuất thần, có khi lại diễn quá tệ.
Một người ca sĩ có lúc truyền tải bài hát một cách đầy cảm xúc. Có khi lại hát như đang nhép miệng trả bài.

Một nhà văn có khi ý tứ tuôn ra dào dạt mà có khi cũng tịt ngòi, không biết phải bắt đầu câu chữ từ đâu.
Một họa sĩ có lúc vẽ liền vài bức tranh rất đẹp, có khi lại chẳng thể cầm nổi cọ.

Một bà nội trợ thường ngày nấu rất ngon, có lúc bỗng dưng nêm thức ăn nghe lạt nhách.

Một người bạn bình thường rất vui vẻ, bỗng nhiên lại trở thành đăm chiêu.

Một người rất thích để tóc dài, tự nhiên bực mình cắt ngắn luôn mái tóc.

Còn nhiều cái tương tự như vậy trong cuộc sống thường ngày. Nhưng tôi nghĩ tất cả đều là do cảm xúc chi phối. Vấn đề là, có những cảm xúc làm cho chúng ta thăng hoa, làm cho chúng ta hạnh phúc. Nhưng bên cạnh đó lại có những cảm xúc làm cho bản thân suy sụp, mất hết tinh thần.

Tôi nghĩ, đã làm người thì đều phải cần đến hai thứ cảm giác trái chiều: hạnh phúc và khổ đau.
Phải có khổ đau thì mới biết trân trọng những giá trị mà hạnh phúc mang lại. Tuy nhiên, đừng để bản thân đau khổ quá nhiều vì sẽ làm giảm đi sự nhìn nhận về cái đẹp trong cuộc sống.

Nói đúng hơn, nên tìm cách nhìn thấy hạnh phúc trong đau khổ, tìm cách có niềm vui trong nỗi buồn thì cuộc sống sẽ thanh thản và nhẹ nhàng hơn. Tôi rất thích câu nói này mà tôi từng đọc trong một quyển sách: "Người đau khổ không được quyền bi quan". Câu này thoạt nghe rất trái tai, đã đau khổ mà còn không được phép buồn, sao lại kỳ lạ vậy? Thật ra, nếu ngẫm kỹ thì câu nói này làm cho người ta có một hướng suy nghĩ rất tích cực.

Người đau khổ thì tinh thần thường có phần giảm sút. Nhưng nếu cứ mãi chìm đắm trong bóng tối của nỗi buồn, không nhìn ra hướng ánh sáng lạc quan mà bước tới, thì có khi sẽ không bao giờ có thể gượng dậy nổi mà đứng vững trong cuộc đời. Bởi vậy, để đứng vững trong đời thì cần phải mang một tinh thần lạc quan, phấn chấn. Dù có té ngã thì cũng phải... xoa đít, phủi phủi bụi trần mà đứng dậy. Nhe răng cười cười với mọi người rồi te te đi tiếp.

Chỉ cần giống như một nhiếp ảnh gia. Dù là đối với một thứ tưởng chừng như bình thường, không có gì thu hút, thậm chí là rất xấu xí... nhưng qua ống kính, nhà nhiếp ảnh có thể nhìn ra được những góc độ đẹp, kịp thời bấm máy, lưu lại những khoảnh khắc tuyệt diệu.

Và nếu như mỗi người chúng ta đều trở nên là một nhiếp ảnh gia của đời mình, tích luỹ được càng nhiều cái đẹp trong vô vàn cái bình thường, nắm bắt càng nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống và con người xung quanh bao nhiêu, thì chẳng phải cuộc sống của bản thân mình càng thêm ý nghĩa bấy nhiêu sao?

Vài nét về blogger:

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net