Trai Hà Nội, mưa và nỗi nhớ
Một "trai Hà Nội" lê từng bước mệt mỏi và u buồn trên những con đường quen thuộc thường ngày chàng vẫn đi qua. Những bản tình ca mọi khi chàng vốn rất thích nghe rộn rã vang lên trong không trung cũng không thể xoa dịu nỗi buồn hiện hữu trên khuôn mặt chàng lúc này.
Cao Khiêm
Không ai biết chàng đang nghĩ gì, những quán cà phê quen thuộc cũng không thể cắt nghĩa được những gì đang diễn ra...

"Trai Hà Nội" "cảm" cô nàng tình yêu dịu hiền. Cô không xinh đẹp, long lanh như những nàng công chúa nhưng luôn mang đến sự ấm áp và tình cảm nhẹ nhàng nhưng hạnh phúc cho chàng.
Thường ngày, những con đường quen thuộc luôn thấy cô nàng tình yêu tay trong tay sánh bước cùng "trai Hà Nội", nhưng giờ đây chúng tự hỏi sao hôm nay chỉ có mình chàng cô đơn, trống vắng đến mệt mỏi thế kia. Và chúng cũng thấy buồn...
Mưa đang rong chơi trên khắp các nẻo đường, mưa đi khắp nơi để thu gom những giọt sương, giọt nước mắt mà nỗi buồn, sự khổ đau đã đến và để lại trong những trái tim yếu đuối. Còn mưa dùng sức mạnh để tạo ra sự tươi mát cho những trái tim ấy, xua tan sự khó chịu của cái nóng đầu hè...
Nỗi nhớ nghịch ngợm và hiếu thắng luôn len lỏi vào từng ngóc ngách trên khắp những con đường để tìm đến những trái tim đang yêu, mách bảo cho họ biết họ đang hạnh phúc và phải trân trọng hạnh phúc đó...
Không hiểu vì vô tình hay đã có hẹn từ trước mà mưa và nỗi nhớ cùng xuất hiện ngay trước mặt "trai Hà Nội". Nỗi nhớ lên tiếng:
- Bằng linh cảm của mình, tôi biết chàng trai kia đang rất buồn. Chuyện tình của chàng và cô nàng tình yêu đang gặp những hiểu lầm và hờn trách, tôi sẽ vào tận sâu trong trái tim để chàng trai hiểu được mình đang có điều gì và phải làm gì.
- Được rồi, anh hãy làm điều đó, hãy mang hết những giọt nước mắt, nỗi buồn và nỗi đau đang ngự trị trong trái tim chàng ra ngoài. Tôi sẽ giữ chúng lại bên mình và trả cho chàng trái tim yêu thương như trước lúc nỗi buồn và sự đau khổ đến, Mưa nói.
Nỗi nhớ mỉm cười rồi dùng sức mạnh, len lỏi vào trong trái tim "trai Hà Nội". Nỗi nhớ gồng mình để ngày càng lớn hơn trong trái tim chàng trai, khiến chàng thấy nhớ cô nàng tình yêu đến nao lòng. Chàng bắt đầu nghĩ lại tất cả, nghĩ với một sự bao dung, một tình cảm chân thành nhất và bỗng nhiên, chàng nhìn ra sự ích kỷ, những hành động nông nổi của mình. Chàng cũng đã sai...
Khi Nỗi nhớ gần như chiếm trọn trái tim chàng, những giọt nước mắt nhớ nhung, đầy yêu thương và ân hận đã tuôn rơi. Mưa chỉ chờ có vậy, ào đến bên chàng trai, dùng từng giọt mát mẻ tưới lên khuôn mặt, lên con người và cả những nỗi buồn, đau khổ của chàng.
"Trai Hà Nội" thấy một sự thanh thản, thanh thản đến lạnh người, chàng bỗng thèm một cái ôm thật ấm áp của tình yêu...
Và dường như con đường quen thuộc cũng nhìn ra những sự biến đổi trong lòng và trên khuôn mặt "trai Hà Nội". Nó liền mở rộng lối để chàng, Mưa, và Nỗi nhớ bước đi thật nhanh tới cuối con đường, nơi tình yêu, sự bao dung và cả hạnh phúc đang đợi chàng với một vòng tay ấm cúng và cái ôm thật chặt...
Và đó là lý do tại sao Mưa Hà Nội luôn mang trong mình một nỗi nhớ và sự cô đơn...
cao khiem [bantinhcakhongloiket_3112@yahoo.com]
Bạn nghĩ gì?
0/1000| Cách viết, gửi blog trên báo Ngôi Sao |
![]() |
| Vitamin cho tâm hồn |
![]() |
| Người nổi tiếng viết blog |
![]() |
| Khi các ông chồng đảm đang |
![]() |
| Cuộc thi 'Phút nhìn lại mình' |
![]() |
| Câu chuyện tình yêu |
![]() |
| Gia đình thương yêu |
![]() |
| Đọc sách cùng Ngôi Sao - Sách hay |
![]() |
| Những cảm xúc đẹp |
![]() |
| Cuộc thi 'Khoảnh khắc đám cưới khó quên' |
![]() |
| Độc giả góp ý cho giao diện của báo |
![]() |










