Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Viết cho 'Cục Gạch'

Tôi thường gọi nó là Cục Gạch. Cái kiểu tôi nói với bạn tôi: "đưa cho tao cái Cục Gạch", "cái Cục Gạch của tao nó bị điên rồi", "ủa chết, cái Cục Gạch của tao đâu rồi"...

Ring

Chiếc điện thoại di động của tôi, giống như những đồ vật khác mà tôi yêu quý, cũng được đặt cho một cái tên. Ngoài Cục Gạch, tôi đôi lúc còn gọi nó là Celly, cùng với một lô lốc những Lappy, CammyDreammy của tôi nữa. Đồ vật dùng càng lâu càng có nhiều tình cảm, và đó cũng là lý do tôi cảm thấy thật hụt hẫng khi Cục Gạch của tôi bị trộm mất sáng qua.

Cục Gạch là quà tặng của papa nhân ngày tôi đỗ đại học. Đối với gia đình, việc vượt qua các kỳ thi, các kỳ học sinh giỏi từ nhỏ đến lớn đều trở thành một việc nghiễm nhiên, cố nhiên, tất nhiên, dĩ nhiên mà tôi phải hoàn thành. Tôi cũng mặc nhiên công nhận điều đó nên đều vượt qua chúng một cách hết sức nhẹ nhàng. Dây thần kinh thi cử của tôi lúc nào cũng to bằng cái dây thừng, chính vì điểm hơn người ấy nên có lẽ các kỳ thi không bao giờ làm khó tôi được.

Để khích lệ con cái, các bậc cha mẹ thường đặt ra phần thưởng này nọ, và bọn bạn tôi cứ thế lấy đó làm cái đích phấn đấu. Đôi lúc cũng hơi tủi thân khi thấy bọn bạn khoe là nếu đậu Đại học tụi nó sẽ có động cơ, có điện thoại "hot" nhất... nhưng tôi vốn là thằng không suy nghĩ nhiều lại mau quên nên "ăn bánh bơ, đội mũ phớt" hết. Dù sao thì tôi cũng không dám đòi hỏi những cái đó và nếu có đòi hỏi thì ba mẹ cũng sẽ tìm một lý do chính đáng mà từ chối thôi.

Trở lại với chuyện Cục Gạch, thế nên đây là một món quà bất ngờ, khi ba bảo sẽ tặng tôi một chiếc di động, điều kiện kèm theo là trị giá dưới 2 triệu. Tôi cân đối, tôi đắn đo và cuối cùng tôi quyết định sẽ tìm cho ra một chiếc điện thoại chỉ cần gọi, nhắn tin, nghe nhạc hay và đẹp. Không cần hệ điều hành, không cần chụp ảnh linh tinh... vì nhu cầu sử dụng điện thoại của tôi chỉ có thế, và tất cả đã dẫn đến chiếc Nokia 3300, giá 1 triệu sáu ("2nd hand", tất nhiên), mua thêm thẻ nhớ và phụ kiện khác thì vừa đúng 2 triệu. Khỏi phải nói tôi đã vui mừng thế nào khi cầm trên tay Cục Gạch yêu quý, mặc dù hơi tì vết vì là máy cũ.

Có nhiều người dùng điện thoại không lâu đã thấy chán, tôi càng dùng Cục Gạch, lại càng thấy yêu. Tôi nghĩ về mặt tạo dáng nó là một chiếc điện thoại cực kỳ thành công. Trong thế giới của những L’amour, những Hi-tech, những minimalism với cả maximalism, siêu mỏng, siêu hiện đại cùng với các quan điểm, xu hướng, thiết kế thời trang khác thì Cục Gạch của tôi trông lại càng khác biệt. Chỉ đơn giản là khác biệt, thế thôi. Màu sắc đẹp, những đường cong rất đẹp, tỷ lệ rất đẹp. Cảm giác cứ như mình đang cầm một chiếc Vespa của thế giới điện thoại di động trong tay vậy. Không nhiều tính năng và không "hitech" như những chiếc điện thoại tôi từng mơ ước, nhưng tôi nghĩ thế là quá đủ với khả năng chơi nhạc tuyệt vời của Cục Gạch.

Thầm nghĩ sẽ chẳng bao giờ bán Cục Gạch đi, ngay cả khi tìm được chiếc điện thoại ưng ý hơn, lúc mục đích sử dụng điện thoại của tôi thay đổi. Không chỉ thế, hơn 1 năm qua, tôi đã nhận được hàng nghìn tin nhắn, hơn một trăm tin nhắn tôi giữ lại trong máy: Những tin nhắn đầu tiên của những người bạn mới, những tin nhắn trách móc, những tin nhắn chúc mừng, một vài tin nhắn yêu đương vờn qua vờn lại, một số ít hơn nữa tin nhắn làm quen. Tiếc nhất là những lời chúc sinh nhật, tin nhắn của em gái đòi quà sinh nhật, của bè bạn chia sẻ, động viên, tin nhắn của mẹ ở trên tàu về nhà sau khi vào thăm tôi... Quý lắm... vì đều là kỷ niệm.

Điện thoại vô tri, nhưng tin nhắn có hồn. Thỉnh thoảng, khi stress, khi gặp những chuyện không hay, đọc lại, lại thấy được động viên rất nhiều. Cả cú sốc lớn của tôi khi mới vào năm nhất, cũng được chia sẻ... từ rất xa. Số điện thoại mất hết, có thể xin lại được, những tin nhắn ấy, chắc chẳng bao giờ... Và giờ đã mất cục gạch rồi, tôi lại càng thấy tôi yêu quý nó hơn tôi tưởng rất nhiều lần.

Tôi hận cái thằng trộm ấy, vừa hận vừa chửi nó ngu. Nó leo vào ban công tầng 2 căn nhà tôi đang ở, lấy mấy Cục Gạch và cái N72 mua chưa trả tiền của thằng bạn. Nó chỉ cần mở tủ, sẽ thấy máy ảnh của tôi, chỉ cần đi xuống cầu thang, laptop của bạn tôi, máy ảnh pro bạn tôi vừa mua sẽ nằm trong túi nó. Lappy của tôi mang đi bảo hành, không thì cũng lọt vào túi nó rồi. Hichic, may hay rủi? Phúc họa khôn lường. Thôi thì đành tự an ủi, của đi thay người vậy. Của đi thay người, cho cả tôi và thằng bạn tôi.

Một sự khởi đầu mới với một chiếc điện thoại mới chưa biết khi nào sẽ có, tôi hy vọng thế. Nhưng số thì vẫn là số cũ, ngày mồng 4 tháng 1 năm một chín tám tám, bạn nhé...

Vài nét về blogger:

"I'm a loony rebel, a freak of nature, a dare-devil, a nothing-but-trouble. I'll... shock you!!!" Ring, 19 tuổi, sinh viên Đại học Kiến trúc TP HCM.

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net