Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Tiềm năng suốt đời

Phan Như Thuật nổi lên đã được ngót nửa thập kỷ, thậm chí còn được kỳ vọng như một Hồng Sơn mới, vậy mà đến giờ tiền vệ trẻ người Nghệ An vẫn đang chật vật đi tìm một vị trí ở… CLB. Nhưng không chỉ có Thuật, bóng đá VN còn sản sinh ra rất nhiều những cầu thủ ở dạng "tiềm năng suốt đời" như vậy.

Như Thuật vẫn chưa chứng tỏ được những gì giới chuyên môn kỳ vọng vào mình.

Hãy thử ngược dòng quá khứ đôi chút, sẽ thấy trước Như Thuật, bóng đá VN cũng từng có không ít những cầu thủ ở vào cùng cảnh ngộ như anh. Tài năng rất nhiều, được kỳ vọng cũng lắm, nhưng rút cục, tất cả chỉ “lưng lửng” ở một mức độ vừa phải, hoặc thậm chí còn tệ hơn, sớm phải giã từ sân cỏ.

Cách đây gần 10 năm, vào thời điểm Hồng Sơn còn đang tung hoành trên sân cỏ, rất nhiều người đã nhìn thấy ở Thể Công một nhân vật có khả năng kế nhiệm Sơn “Công Chúa”. Người đó là Trương Việt Hoàng. Phóng viên baobongda.com.vn, vẫn còn nhớ như in những ấn tượng đầu tiên về tiền vệ có dáng người thấp, đậm trong màu áo đội bóng lính ở giải Quân đội mở rộng trên sân Cột Cờ năm 1996. Khi đó, có những nhà chuyên môn thậm chí còn khẳng định đã rất lâu rồi bóng đá VN mới sản sinh ra một cầu thủ có khả năng tấn công đa dạng như thế. Mà đúng là Việt Hoàng chơi hay thật. Gần như ở anh có tất cả những kỹ năng cần thiết của 1 cầu thủ tấn công. Sút xa, sút gần, chân trái, chân phải, đánh đầu đều tốt, kỹ thuật hoàn chỉnh, nhãn quan chiến thuật rất tốt, tinh tế với khả năng sáng tạo cao. Sự toàn diện của Việt Hoàng khiến anh chơi tốt ở mọi vị trí trên hàng tiền vệ (công, thủ) và thậm chí cũng làm rất tròn vai mỗi khi được Thể Công đẩy lên chơi tiền đạo. Để minh chứng cho sự đa năng của Việt Hoàng có thể nói tới 1 chi tiết: Năm 1999, tại Dunhill Cup, khi ĐTVN không còn 1 cầu thủ nào có thể chơi vị trí hậu vệ trái, chính Việt Hoàng đã được đẩy về trám vào cánh này và anh đã chơi rất tốt, với những pha băng lên dứt điểm đặc chất Việt Hoàng.

Tài năng vậy, nhưng đỉnh cao của Việt Hoàng chỉ diễn ra trong khoảng thời gian rất ngắn. Giai đoạn 1998/1999 là đỉnh cao của anh nhưng sau đó là… thất vọng. Việt Hoàng từng trả lời phỏng vấn trên một tờ báo thể thao năm 1998 với lời tuyên bố đầy tự tin: “sẽ trở thành Cầu thủ xuất sắc nhất Việt Nam vào năm 2000”. Nhưng rồi khi năm 2000 đã qua từ rất lâu, Việt Hoàng vẫn chưa bao giờ tái hiện lại hình ảnh của chính mình, cũng chưa thể nào có 1 bàn thắng đủ khiến người ta quên đi “Bàn thắng đẹp nhất châu Á tháng 8/1998” mà anh ghi vào lưới Thái Lan tại Tiger Cup 98. Giờ đây khi đã ở những năm cuối của sự nghiệp, Việt Hoàng sẽ không bao giờ trở thành Hồng Sơn mới của bóng đá VN, lại càng chẳng thể là “Cầu thủ xuất sắc nhất Việt Nam”.

Cũng là một tài năng không bao giờ thể hiện tương xứng với sự kỳ vọng là Bùi Đoàn Quang Huy (Bình Định). Bắt đầu được biết tới vào khoảng năm 1996 trong màu áo Bình Định, Quang Huy toả sáng rực rỡ ở Thể Công trong trận Siêu Cúp QG 1999 (lần tổ chức đầu tiên). Bàn thắng của anh vào lưới Công an TP HCM khiến nhiều người tin Quang Huy sẽ là một Huỳnh Đức mới. Thể hình đẹp, đánh đầu rất tốt (điển hình là bàn thắng vào lưới thủ môn Thành Tôn (CAHN) trong trận Derby Thủ đô năm 1999), đặc biệt là bản năng săn bàn trong vòng cấm (năm 2002 trong màu áo CAHN dù chỉ đá dự bị nhưng Quang Huy cũng kịp ghi tới 6 bàn thắng, chỉ kém 3 bàn so với Vua phá lưới Hồ Văn Lợi), Quang Huy rất được kỳ vọng trong màu áo Olympic VN (1999) và ĐTQG. Nhưng thể lực kém, và có thể cả do không được dùng đúng cách (thường bị đẩy về đá tiền vệ trái) khiến Quang Huy cứ lụi tàn dần và đến hết V-League 2003, anh “biến mất” khỏi sân cỏ Việt Nam. Vậy là bao hy vọng về một người kế nhiệm Huỳnh Đức tan thành mây khói. Giờ đây, Quang Huy đã tái khởi động lại sự nghiệp nhưng là trong màu áo Bia Đỏ ở giải hạng 2.

Đó chỉ là 2 trong số những tài năng không bao giờ thể hiện được tối đa tiềm năng trong BĐVN. Nhưng họ mới chỉ là thiểu số ít ỏi, bởi vẫn còn rất nhiều những người tương tự. Hãy nhớ Vũ Dũng, Quốc Trung (Thể Công), Anh Tài (Đà Nẵng), Đức Cường (Hải Phòng), Thanh Tuấn, Thanh Hoàn (Nghệ An), Kim Phụng (Hải Quan) đã từng được ca ngợi đến mức nào khi họ còn trẻ và so sánh trở lại với những gì họ thể hiện ở bóng đá đỉnh cao. Rồi cả một thế hệ trẻ Thể Công từng độc chiếm các giải U những năm 1997-1999 nữa. Bao nhiêu người trong số họ còn trụ lại đỉnh cao, và nếu trụ được cũng thể hiện được bao nhiêu so với những ấn tượng để lại lúc ở tuổi U? Quá ít và đó là điều đáng tiếc của bóng đá Việt Nam.

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net