Người vợ 18 lần dìu chồng đi cưa tay chân
![]() |
| Chị Tám chăm sóc chồng. |
Gần 23 năm làm vợ, 18 lần dìu chồng vào bệnh viện cưa tay chân, những tưởng không còn đủ sức lực để vượt qua bao nỗi đau mất mát và cơ cảnh khốn cùng của một gia đình. Nhưng bằng tình cảm của một người vợ, người mẹ, chị Tám đã tự thắp sáng lên niềm tin yêu vào cuộc sống mãnh liệt.
Người đàn bà ấy tên là Hoàng Thị Tám ở khóm 3, thị trấn Bến Quan, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị.
Từ thị trấn Cam Lộ, huyện Cam Lộ (Quảng Trị), phải vượt hơn bốn mươi cây số đường Hồ Chí Minh mới đến được căn nhà nhỏ của chị Tám. Về chuyện mười tám lần đưa chồng vào bệnh viện cưa tứ chị, chị buồn buồn nói: “Cuộc đời hai vợ chồng tui biết kể khi mô cho hết!”.
Năm 21 tuổi, chị tốt nghiệp Trường Trung học Quân y, sau khi công tác tại Bệnh viện 268 (Thừa Thiên - Huế) được ít lâu thì chuyển về Nông trường Quyết Thắng (Vĩnh Linh), vừa làm y tá, vừa tăng gia sản xuất với anh chị em trong đơn vị.
Một buổi sớm phun thuốc trừ sâu cho vườn chè, không may bị thuốc đổ vào người, chị phải vào bệnh viện huyện cấp cứu. Lúc này, anh Trần Văn Diên vừa trở về từ chiến trường biên giới Việt - Lào cũng nhập viện do vết thương tái phát. Mặc dù các y, bác sĩ đã nổ lực cứu chữa, song do vết thương trên thân thể anh bị nhiễm trùng quá nặng, phải cưa mất chân phải.
Chị điều trị ở khoa ngoại, còn anh ở khoa nội, nhưng đêm nào cũng nghe anh khóc, đòi chết vì cơn đau. Một lần tình cờ ghé chỗ anh nằm, nhìn thấy anh xanh xao trên giường bệnh, còn người mẹ già tóc đã bạc trắng cứ ôm lấy con dỗ dành. Chị chảy nước mắt mà cảm thấy thương đến lạ. Chị lành bệnh nhưng xin được ở lại để chăm sóc anh liền mấy tháng.
Hôm chia tay, chị để lại địa chỉ và lời hẹn: “Anh cố gắng ăn uống cho mau lành bệnh. Lúc nào có điều kiện lên Nông trường Quyết Thắng sẽ gặp em!” Lời nhắn nhủ ấy như một phép màu, anh đã nhanh chóng khoẻ trở lại và nhất quyết đòi ra viện...
Một buổi chiều thứ bảy, chị đang lúc loanh quanh vườn chè, thấy hai người đàn ông đèo nhau trên chiếc xe đạp, hỏi đường vào Nông trường Quyết Thắng. Người ngồi sau cố ngoái đầu lên phía trước nhưng không thấy bước xuống xe. Thì ra là... anh! Chị xúc động đến nghẹn ngào...
Chị Tám bỏ dở câu chuyện, lấy khăn lau những giọt nước mắt cho anh. Anh sụt sùi như trẻ con: “Từ hôm đó, tui và mẹ nó yêu nhau. Ông trời có cho tui sống thêm một đời nữa cũng không thể trả hết nợ cho mẹ nó!”.
Sau lần ấy, cứ vào chiều thứ bảy, anh lại nhờ bạn đèo lên nông trường thăm chị. Có lần đợi mãi không thấy, chị mượn xe đạp vượt mấy chục cây số về thăm anh.
Biết chuyện, bên gia đình chị ngăn cản, nhưng về sau họ đành chấp thuận... Chị Tám nhớ lại: “Cái ngày mồng 4/6/1985 ấy là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời tui và ba nó. Chỉ có một cái loa của nông trường để mọi người hò hát, nhưng niềm vui thì không sao tả được!”.
Cưới nhau được một năm, chị Tám sinh con, nhưng lúc con vừa tròn ba tháng tuổi, bỗng nhiên anh phát bệnh trở lại. Lần này, anh bị cưa thêm một phần chân phải. Bao đồng tiền ky cóp được bấy lâu đều dành chữa bệnh cho anh, trong khi gia đình nội, ngoại đều nghèo, mình chị nuôi con nhỏ chẳng biết nhờ cậy vào ai.
Vậy mà ông trời chẳng buông tha số phận, ba năm sau, lúc chị vừa sinh thêm đứa nữa, anh lại đổ bệnh phải nhập viện dài ngày. Lần này, các y, bác sĩ phát hiện anh bị chứng bệnh viêm tắc tĩnh mạch máu, phải cưa mất một phần của cánh tay trái.
“Hồi đó thấy hoàn cảnh tui bế tắc nên bác Thanh (người cùng xóm với chị Tám) huy động bà con mỗi người một ít tiền góp lại giúp. Nhưng bà con giàu có chi mà giúp mãi. Hết tiền, tui đưa ba nó về nhà sống trong khổ cực”, chị Tám nhớ lại chuyện cũ, nói trong dòng nước mắt...
Đến nay gần 23 năm làm vợ, người đàn bà ấy đã 18 lần đưa chồng đi khắp các bệnh viện từ Nam chí Bắc để cưa tứ chi. Năm 2002, trong một lần nhập viện để cưa thêm một phần tay phải, anh Diên không sao chịu nổi cơn đau đã nhắm mắt, từ biệt cõi sống.
Bác sĩ động viên thôi thì đưa anh về, nhưng anh cao số hay sao ấy, trong lúc cả nhà làm rạp để tang anh, thì bất ngờ anh sống lại và sống cho đến nay.
Năm 2004, ông Nguyễn Văn Thưởng, Chủ tịch Hội chữ thập đỏ Việt Nam vào công tác tại Quảng Trị thấy gia cảnh anh Diên, chị Tám quá nghèo nên vận động Công ty điện thoại Viettel của quân đội xây cho anh chị một căn nhà tình thương.
Chị Tám nói, hồi đó chị nghĩ xây ở quê nội (Vĩnh Lâm, Vĩnh Linh) để sớm tối có bà con cậy nhờ, nhưng xây xong không thể ở được do không biết làm chi ăn. Anh chị đành quay lại vùng đất đồi núi ở khóm 3, thị trấn Bến Quan để cuốc cày kiếm sống.
Chị Tám nói: "Nghèo đói chị không sợ, nhưng nổi sợ lớn nhất là mỗi lần đưa chồng vào bệnh viện cưa chân, tay làm chị cảm thấy đau đớn đến quặn lòng. Tôi ước chi có được một phép màu, để nổi đau không còn hành hạ họ nữa"...
(Theo Công An Nhân Dân)

