Banbe Facebook Twitter Hot! Email Email

Những 'chiêu' dạy trẻ ngược đời (3)

Nghiên cứu vừa hoàn thành tháng 6 ở Viện Tâm lý học đưa ra bức tranh về cách thức giáo dục con trẻ khiến không mấy người tin. Ở thời đại “tri thức là sức mạnh”, không những bị bạo hành ở lớp, các em còn bị bạo hành ở gia đình.

>> Phần 2
>> Phần 1

L., một cô giáo tiểu học ở thành phố Đồng Hới, tỉnh miền Trung Quảng Bình, nói: “Ở Hà Nội, không biết thế nào, chứ ở chỗ em, phụ huynh mang quà đến nhà thường là để mong cô giáo chú ý đến chuyện học hành. Mấy ai lo con cái bị đánh đâu. Thậm chí, có phụ huynh còn ủng hộ cô giáo đánh đòn cho các cháu nên người ấy chứ”.

Trong môi trường sư phạm bạo hành là tối kỵ.

Vị đại diện phụ huynh trường Tiểu học Hoàng Diệu, Hà Nội, không ít lần gặp cô giáo và phản ánh sự việc mà các phụ huynh khác bức xúc trong cách ứng xử với học sinh của một số cô giáo.

Cho đến một ngày, chính con của chị cũng bị cô cốc đầu, véo tai. “Mẹ không biết đấy. Cô cốc một cái, con hoa cả mắt. Cô véo một cái, con đau mấy ngày”. “Con chỉ đổ oan cho cô. Mẹ có thấy con đau đâu”, chị vặn lại con mình.

Trong một buổi họp đại diện phụ huynh toàn trường, vị đại diện phụ huynh phải lên tiếng về chuyện mà bao lâu nay chị cứ ái ngại. Chị rụt rè đặt vấn đề. Vừa hết câu, một phụ huynh khác gay gắt: “Tôi đề nghị không bàn. Chuyện nhỏ! Chúng ta không ủng hộ các thầy cô trừng phạt có mức độ các cháu thì làm sao dạy bảo được một lớp tới bốn năm mươi học sinh”.

Từ hiệu trưởng, hiệu phó điều khiển cuộc họp cho đến các phụ huynh khác, không ai phản bác lý lẽ của phụ huynh kia. Kiến nghị chống bạo hành trẻ nhỏ thành đơn độc.

Trong các cuộc họp phụ huynh tiếp theo, tịnh không thấy bất cứ ai phàn nàn về chuyện cốc đầu, véo tai, gõ thước kẻ vào tay, vào đầu trẻ nhỏ nữa.

Nghiên cứu vừa hoàn thành tháng 6 ở Viện Tâm lý học đưa ra bức tranh về cách thức giáo dục con trẻ khiến không mấy người tin. Ở thời đại “tri thức là sức mạnh”, không những bị bạo hành ở lớp, các em còn bị bạo hành ở gia đình.

Khảo sát 350 phụ huynh (trong đó có 100 nam và 250 nữ) từ 23 đến 55 tuổi, ở hai huyện Tam Nông và Cẩm Khê (Phú Thọ) từ tháng 6/2006 đến hết tháng 5/2007, các nhà khoa học thuộc Trung tâm Ứng dụng Tâm lý đi đến nhận định, bạo hành với con cái rơi nhiều vào người trẻ, những người sinh ra và lớn lên trong một môi trường giáo dục được cho là mới và hiện đại.

Có thể thấy tỷ lệ phụ huynh sử dụng các hình phạt đối với con rất lớn. Nữ hầu như không thua kém nam. Thậm chí, nhóm phụ huynh trẻ sử dụng các hình phạt nhiều hơn các bậc phụ huynh tuổi cao hơn, tiến sĩ Nguyễn Thị Hoa, Giám đốc Trung tâm Ứng dụng Tâm lý, nhận xét.

Các hình thức phạt rất đa dạng, như mắng, chửi, sỉ nhục, đánh và các hình phạt khác như: đứng ôm cột, đứng trong vòng tròn nhỏ vừa khít hai chân, không được cử động, không được đi chơi. Không ít biện pháp trừng phạt của phụ huynh giống với cách mà thầy cô trừng phạt các em nhỏ ở lớp.

Qua phỏng vấn sâu và thảo luận nhóm, các nhà khoa học còn thấy, ở các địa phương tiến hành khảo sát, có một số hình thức phạt trẻ em rất hà khắc như đội vật nặng đứng ngoài trời nắng, đứng cạnh ổ kiến lửa, dìm nước, phạt không cho ăn cơm.

Dựa trên cách thức tiến hành nghiên cứu trên của các nhà khoa học, PV làm một cuộc điều tra. Phát hiện từ cuộc điều tra với 7 cô giáo cho kết quả khá trùng hợp với điều tra của các nhà khoa học đối với các bậc phụ huynh.

Cái khác duy nhất có lẽ chỉ là ở ngôn từ. Trong khi các nhà khoa học ở Viện Tâm lý dùng từ trừng phạt thì ở đây dùng cụm từ bạo hành bao gồm cả bạo hành thể xác và bạo hành tinh thần.

Khi hỏi các cô giáo mẫu giáo và tiểu học trên địa bàn Hà Nội, phần lớn các cô cho rằng họ bạo hành với các em như là một hình thức kỷ luật để giáo dục chúng.

Quan niệm của họ đúng như quan niệm truyền thống, các biện pháp trừng phạt giúp trẻ biết lỗi của mình và lần sau không mắc nữa.

Nhưng qua trao đổi, một vài trong số các cô nhận ra rằng bạo hành thể xác và tinh thần không mang lại hiệu quả như họ nghĩ. “Chị có thường xuyên trừng phạt học sinh không?”. Một cô dũng cảm: “Hầu như ngày nào em cũng phạt ít nhất một học sinh”.

Một nhà khoa học lý giải căn nguyên dễ nhận thấy hơn cả của hành vi trừng phạt có lẽ là các thầy cô vẫn dạy các em theo tập quán, truyền thống văn hóa của thế hệ trước để lại.

Một cô giáo cởi lòng: “Trước đây thầy cô mắng mình, bây giờ, mình mắng học sinh và sau này chúng lại mắng học trò của chúng...”.

Nguyên nhân khác cũng được phát hiện là khả năng kiềm chế thấp sự tức giận của cô giáo khi học sinh mắc lỗi hoặc khi họ không hài lòng với chúng. “Chị cảm thấy thế nào khi thấy các cháu có lỗi hoặc khi chúng không làm chị hài lòng?”. “Tôi cảm thấy rất tức giận, bực bội, khó chịu. Không thể kìm chế được”.

Một cô giáo trẻ thừa nhận, trong một số trường hợp, cô đánh, mắng học sinh, chủ yếu do không kiềm chế được tức giận chứ không phải với mục đích giáo dục.

Đặc biệt, hầu như không có cô giáo nào được hỏi chờ đến thời điểm và tìm địa điểm thích hợp để sử dụng các hình thức kỷ luật các em. Một cô giáo nhận ra rằng, nếu nghĩ được như vậy thì không cần phải trừng phạt các em nữa.

Cô cũng thừa nhận, quyền làm thày của mình, sự thuận lợi của môi trường xã hội, thiếu vai trò kiểm soát của dư luận xã hội đối với hành vi đó, cũng là những nguyên nhân quan trọng dẫn đến hành vi trừng phạt các em.

Khi được hỏi “Khi dùng hình phạt đối với học sinh, chị có sợ nếu các đồng nghiệp xung quanh biết và chê trách không?”, vẫn cô giáo nọ trả lời: “Chuyện đó quá bình thường. Lớp nào, thầy cô nào chả mắng, phạt học sinh. Chả ai quan tâm, để ý đến điều đó”.

Về nghiên cứu của các nhà khoa học đối với hành vi bạo hành của phụ huynh, họ còn phát hiện nhiều bậc phụ huynh rất có bản lĩnh trong việc kìm chế cảm xúc. Trong cuộc sống hàng ngày, họ không tránh khỏi sự tức giận, bực bội với nhiều người khác (bạn bè, chồng/vợ). Rất may, chuẩn mực đạo đức xã hội, giúp họ kiềm chế trong hầu hết trường hợp. “Vì thế, họ ít gây sự với người thân đó kể cả khi họ cảm thấy tức giận, không hài lòng”, tiến sĩ Hoa nói.

Nhưng đối với con cái, phụ huynh lại có cách phản ứng khác hẳn. “Họ nghĩ họ là người sinh ra chúng, có nghĩa vụ và trách nhiệm nuôi dạy chúng nên có quyền với chúng. Hơn nữa, ở địa phương họ, việc trừng phạt con trẻ là chuyện bình thường. Có lẽ ở đây, những người đánh, mắng, chửi con cái chiếm gần trăm phần trăm”, tiến sĩ Hoa nói tiếp.

(Theo Tiền Phong)

Bạn nghĩ gì?

0/1000
Chúng tôi đã nhận được bình luận của bạn. Xin cảm ơn!

Bạn cần lựa chọn một tài khoản để gửi ý kiến

Email của bạn:

Nhập họ tên:

Gửi ý kiến thành công

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.
 
Thông báo sẽ tự đóng sau: 2 giây
Để sử dụng đầy đủ tính năng ý kiến, bạn hãy đăng ký tài khoản Fpt ID đăng ký
Gửi ý kiến thành công

Ngoisao.net