Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao News Daily Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2008 Vietnam Ngoisao
CÁC SẢN PHẨM NGÂN HÀNG

Bạn có thể đặt câu hỏi tại đây
Các bài liên quan
Có được tính lãi thời gian quá hạn
Có được gửi vào tài khoản cá nhân
Thông tin về lãi suất tiết kiệm
TƯ VẤN ĐỒ GIA DỤNG
Bạn có thể đặt câu hỏi tại đây
Người mẹ đẩy xe cho con tới giảng đường.
 
Một sinh viên bị điện giật chết khi lội qua đường.
 
Đòi đền mới ôtô vì xe bị ngập.
Cháy xưởng sản xuất đèn ở đường Võ Thị Sáu.
Những chủ nhân bé nhỏ của Nhà Trắng.
Giảm thêm 1.000 đồng mỗi lít xăng.
 
Thứ tư, 14/5/2008, 14:12 GMT+7

Dự cảm bất an của 2 nhà báo trước ngày bị bắt

Chị Phùng Thị Bích Ngọc, vợ nhà báo Việt Chiến ngỡ ngàng khi thấy chồng bước xuống từ xe ôtô, có công an đi kèm. Chị chỉ kịp chạy đi mua 15 gói thuốc chữa bệnh trĩ, 10 hộp đại não hoàn, đó là thứ thuốc chồng chị phải dùng hàng ngày.
>> Khởi tố tướng Phạm Xuân Quắc
>>Đồng nghiệp nói về nhà báo Nguyễn Văn Hải

Chị Ngọc kể lại: "Hơn một năm nay, rất nhiều lần anh Chiến dặn dò tôi về tình huống nếu anh bị bắt thì xử trí ra sao, chiều tối 12/5 thì tôi không thể lường trước sự việc xảy ra nhanh như vậy. Anh còn dặn nếu bị bắt thì nhất định phải đưa hai đứa con đi nơi khác, không để chúng nó chứng kiến. Tối hôm sau ngày anh Chiến bị bắt, đứa con lớn 11 tuổi hỏi bố đi đâu. Tôi bảo với con là bố đi công tác, nhưng đến sáng hôm sau cháu thấy tờ báo Thanh Niên ở nhà, mà không có bố, đoán có việc gì khó hiểu nên cháu vớ lấy định đọc thì bị tôi giằng lấy. Cháu chạy một mạch lên phòng rồi vào mạng đọc. Sau đó cháu khóa kín cửa khóc một mình trong phòng. Cháu bảo với tôi: Sau 4 tháng nữa bố mới được về, sao lâu thế hả mẹ?".

Chị cho biết thêm, sức khỏe nhà báo Việt Chiến dạo này sa sút nghiêm trọng, nếu không được chăm sóc cẩn thận sẽ ngày càng tệ hơn. Đặc biệt, chứng suy nhược thần kinh của anh Chiến ngày càng nặng, mà hôm bị bắt, cuống quá nên chị quên mua thuốc an thần cho anh.

Nhà báo Việt Chiến đi chơi cùng gia đình trước ngày bị bắt một tuần.

Còn tại văn phòng báo Thanh Niên, ông Nguyễn Quốc Phong, Phó tổng biên tập cũng đã chia sẻ về ngày làm việc cuối cùng của nhà báo Nguyễn Việt Chiến. Ông Phong kể, thứ sáu tuần trước, anh Chiến nhận được giấy mời của cơ quan an ninh điều tra, nhưng vì sức khỏe không tốt nên hẹn sang thứ hai tuần tới. Nhưng từ tối chủ nhật, ông Phong đã không ngủ được, cứ lo lắng mơ hồ về một việc xấu sắp xảy ra. Sáng thứ hai, ông và nhà báo Việt Chiến tới cơ quan điều tra để trình bày mọi chuyện, nhưng tại đây, một điều tra viên đã khuyên ông nên về viết tường trình và gửi qua đường văn thư cho khách quan.

Nghe lời vị điều tra viên này, nhà báo Quốc Phong đã về viết liền 3 trang giấy đề nghị cơ quan điều tra cân nhắc thật kỹ trước khi đưa ra một quyết định nào đó. Viết xong, ông đến gửi tại trụ sở cơ quan điều tra trên đường Âu Cơ. Nhưng tại đây, họ không nhận và hướng dẫn ông về trụ sở trực ban hình sự ở số 7 Nguyễn Đình Chiểu. Trưa hôm đó, nhà báo Việt Chiến về tòa soạn ăn cơm như thường lệ và có bảo chiều sẽ lên. Ông Phong nhớ lại: "Nhưng khoảng hơn 2h chiều, anh Chiến gọi điện về báo tin là tình hình xấu rồi. Khi tôi gọi lại thì máy anh Chiến đã không còn liên lạc được nữa. Cử phóng viên đến trụ sở Nguyễn Đình Chiểu thì anh ấy cùng các điều tra viên vừa rời khỏi".

Ông Phong còn cho biết thêm, dạo này sức khỏe anh Chiến kém đi nhiều, đi đâu cũng kèm theo mấy lọ thuốc và chiếc mũ bảo hiểm, anh ấy bị căn bệnh trĩ khá nặng và anh dự định đi phẫu thuật trong tuần này vì bác sĩ cảnh báo phải đi mổ càng sớm càng tốt.

Ông cũng nhớ một kỷ niệm về nhà báo Việt Chiến, năm 1995 trong một lần đi điều tra về vụ án Năm Cam, anh bị xô xe trên đường Phan Đình Phùng, nghi ngờ có kẻ xấu theo mình, nên để chắc ăn, từ đó đến nay, lúc nào anh Chiến cũng đội mũ bảo hiểm nghiêm chỉnh khi ra đường.

Nhà báo Nguyễn Việt Chiến chia tay trước khi đến trại tạm giam.

Nhà báo Nguyễn Việt Chiến chia tay trước khi đến trại tạm giam.

Cũng khoảng hơn 1 năm gần đây, khi liên tục lên cơ quan điều tra theo triệu tập, nên sức khỏe của nhà báo Việt Chiến lại càng sa sút hơn, nhưng đây cũng là thời điểm anh làm rất nhiều thơ. Anh giải thích rằng, khi bị căng thẳng quá, cách giải khuây duy nhất là làm thơ. Ông Phong kể thêm, không hiểu sao, dạo này, anh Chiến toàn đòi đăng thơ trên báo Thanh Niên và bài thơ anh đăng cuối cùng trước khi bị bắt trên báo Thanh Niên trong tuần vừa rồi là Để nhớ về em. "Hình như anh ấy linh cảm có điều xấu sắp đến với mình, nên cứ đòi tôi cho đăng thơ nhiều và phần lớn các bài thơ anh Chiến làm gần đây đều rất tâm trạng", ông Phong nói.

Hơn 20h tối 12/5, khi công việc khám xét hoàn tất tại tòa soạn Báo Thanh Niên, chuẩn bị lên xe, nhà báo Việt Chiến chào các đồng nghiệp, dặn mọi người giữ gìn sức khỏe và không quên dặn mọi người nhớ quan tâm đến gia đình mình. Các đồng nghiệp nữ đã không thể giấu được nước mắt, còn các nam phóng viên cũng đã quay đi để giấu đôi mắt đỏ hoe. 

Hôm qua, tòa soạn báo Thanh Niên đã có đơn gửi cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an, xin bảo lãnh cho nhà báo Việt Chiến được tại ngoại vì lý do: bị suy nhược thần kinh nặng, bị bệnh co thắt tim, bệnh trĩ chảy máu niều và bệnh áp huyết thấp... Cũng ngày hôm nay, luật sư Hà Đăng cùng nhiều luật sư khác ở Hà Nội đã nhận lời làm luật sư bào chữa miễn phí đối với nhà báo Nguyễn Việt Chiến.

Với nhà báo Nguyễn Văn Hải, báo Tuổi Trẻ, hôm anh bị bắt, gia đình cùng người vợ trẻ cũng đã có những dự cảm trước. Lúc 4h chiều hôm anh bị bắt, bà Hiên mẹ anh xách giỏ đi chợ, đi được gần chục bước bà thấy chiếc ô tô đỗ xịch trước cồng nhà. Quay lại định hỏi xem họ đi vào nhà ai thì thấy con trai bà bước xuống cùng với một số người mặc quân phục công an.

"Rồi họ đọc quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can, lệnh bắt và khám xét. Tất cả diễn ra trong vòng 30 phút từ đọc lệnh đến khám nhà, vậy nhưng 30 phút ấy sao mà lâu đến vậy. Tài liệu thì hình như người ta chẳng thu gì nhiều, chiếc máy tính xách tay và 2 chiếc điện thoại của vợ chồng nó bị người ta thu giữ", bà Hiên nhớ lại.

Ông bà Hiên vẫn luôn mong cho con mình mạnh khỏe.

Ông Mạc, bà Hiên vẫn luôn mong cho con mình mạnh khỏe.

Hải, con trai bà vốn là người trầm tính nên chẳng nói gì nhiều. Chỉ đến giờ chuẩn bị lên xe về chỗ tạm giam, anh ôm lấy cả bố và mẹ rồi dặn: "Bố mẹ cố giữ gìn sức khỏe".

Từ khi Hải bị bắt, bà không đêm nào ngủ được, việc lo ăn uống trong gia đình lại càng chểnh mảng hơn. Hải là con trai cả, lo toan mọi việc trong nhà, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ anh tâm sự chuyện cơ quan với gia đình. Kể cả với bố mình, Hải cũng ít khi tâm sự, bố anh là cũng là người rất trầm tính và kiệm lời.

Thời gian gần đây, thấy con trai có vẻ mệt mỏi, nhưng bà Hiên không dám hỏi vì sợ làm phiền con. Nhưng trong thâm tâm, bà biết Hải cố giấu điều gì đó nghiêm trọng, nếu nói ra, Hải sợ bệnh mẹ sẽ nặng hơn. Nhiều hôm đi làm về muộn, ăn ít cơm, bà Hiên có hỏi thì Hải trả lời cho qua quýt rồi lại đùa với cô em bị bệnh đao 25 tuổi ngồi cạnh mẹ. Bà biết, những lúc đó, Hải đang cố pha trò để cho cả nhà vui, cũng là xua bớt nỗi lo trong mình.

Tại blog một đồng nghiệp của nhà báo Nguyễn Văn Hải đã trích những dòng thư của nhà báo này gửi người chú của mình vào khoảng tháng 10/2007: "Cháu không ngại tù đầy, nhưng điều mà cháu buồn, lo và có cả nỗi thất vọng cay đắng là gia đình và công việc sau này. Sau bản án đó, đối với cháu, sẽ không còn cơ hội là một nhà báo, một đảng viên để thực hiện những ước mơ, kỳ vọng về xây dựng một xã hội tốt đẹp và tươi sáng, và cũng sẽ là uổng phí hơn 10 năm giữ gìn phẩm cách người cách mạng, tranh đấu không mệt mỏi trước cái xấu, cái tiêu cực. Cháu rất hiểu anh chị em đồng nghiệp ở báo Tuổi Trẻ và trong làng báo sẽ không bỏ rơi cháu, nhưng điều cháu lo sợ nhất, đó là cháu không vượt qua được khó khăn này và sẽ tự bỏ rơi mình". (Trích Blog Chàng Đa)

"Rồi thứ năm tuần trước, vợ thằng Hải có vẻ buồn buồn thông báo công an lại gọi anh Hải lên. Tôi là người quê, chẳng đi dâu xa bao giờ, nên cũng không hiểu chuyện gì sắp xảy ra với con mình, nhưng tôi tin, Hải không làm điều gì khuất tất. Đã bao lần, tôi biết nó bị công an gọi lên, nhưng mà sao lần này tôi có cảm giác rất khác. Trước đó vài hôm, nó chở tôi đi khám bệnh, ngồi sau lưng nó cả quãng đường dài, tôi phân vân có nên hỏi nó có chuyện gì không vì thấy nó dạo này gầy hẳn đi, ăn uống thất thường, hay có biểu hiện mệt mỏi. Vậy nhưng rồi tôi lại không dám hỏi vì biết nó khó trả lời, và sợ tôi lo lắng nên nó sẽ không nói gì. Đến sáng thứ hai, vợ nó lại thông báo anh Hải lên công an và có vẻ như không tốt lắm, và đến 4h chiều thì các anh công an đã đưa nó về nhà", bà Hiên kể.

Còn chị Minh, vợ anh Hải là giáo viên một trường THCS ở Hà Nội cũng nghỉ dạy mấy ngày nay. Bà Hiên bảo: "Nhìn con Minh mà tôi thắt cả ruột, nó buồn lắm, mấy ngày nay chẳng thiết ăn uống gì nên sinh ốm. Thời gian này, hai vợ chồng nó đang cấp tập chữa bệnh để chuẩn bị sinh con. Nhưng không ngờ mọi việc xảy ra như vậy, tôi cũng không biết rồi sẽ ra sao nữa. Mọi tối vợ chồng nó ríu rít đèo nhau đi làm về, rồi quấn quýt bên nhau. Nhưng bây giờ cứ đến tối, cái Minh lại thui thủi về phòng một mình".

Ông Mạc, bố anh Hải, một cán bộ quân đội nghỉ hưu cho biết thêm, từ ngày anh bị bắt, hàng xóm vẫn thường xuyên sang hỏi han và động viên vợ chồng ông bà, họ bảo thằng Hải là người tốt, sớm muộn cũng sẽ trở về sớm thôi.

Khánh Ngọc

 
 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Buôn chuyện Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Phim mới Nhà đẹp