|
Lục địa đen rung chuyển
Châu Phi đã rung chuyển khi Cameroon, Nam Phi, Nigeria và Senegal vắng mặt tại nước Đức năm sau mà thay vào đó là Angola, Ghana, Bờ Biển Ngà và Togo . Đế chế cũ tan rã. Trật tự mới xuất hiện. Bản đồ châu Phi đã được vẽ lại.
 |
| Angola chào đón giấc mơ. | Kể từ khi Roger Milla gây chấn động tại Italy 90, Cameroon luôn là thành viên thường trực trong ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. ”Đại bàng xanh” Nigeria có mặt cả 3 VCK World Cup gần đây. Với Nam Phi là các năm 1998, 2002 và tới đây là 2010 trong tư cách chủ nhà. 3 năm trước, Senegal của Aliou Cisse, El Hadji Diouf, Papa Bouba Diop... từng sỉ nhục Pháp, ĐKVĐ Thế giới và châu Âu lúc bấy giờ, và có mặt trong nhóm bát cường.
Riêng bộ tứ này từng 7 lần đăng quang tại CAN (Cúp các quốc gia châu Phi) trong tổng số 14 lần lọt vào CK. Bao thập kỷ qua, họ thống trị Lục địa đen, bằng sức mạnh đáng gờm của gã khổng lồ và hàng loạt ngôi sao lớn thành danh ở trời Âu. Nhưng mùa hè tới đây, họ sẽ vắng bóng trên các sân cỏ nước Đức. Thay vào đó là Angola, Ghana, Bờ Biển Ngà và Togo, những danh tính quá mới và hiếm ai ngờ đến khi vòng loại khu vực châu Phi khởi tranh hồi 5/6/2004.
Trong 4 “tân binh”, chiến tích của Angola và Togo đáng lưu vào sử sách, có thể sánh ngang với sự kiện Haiti xuất hiện tại VCK World Cup 1974. Ghana từng 4 lần trở thành nhà VĐ châu Phi, là nơi sản sinh ra “Pele châu Phi” (Abedi Pele); tiền vệ Essien, “Cầu thủ xuất sắc nhất Ligue 1” và chữ ký đắt giá nhất của Chelsea. Bờ Biển Ngà VĐ CAN 1992, là quê hương của chân sút Drogba, đồng đội của Essien tại Stamford Bridge. Nhưng Angola và Togo chẳng có gì. Lịch sử túc cầu của 2 đất nước này là tờ giấy trắng tinh, không danh hiệu, không ngôi sao. Chỉ có giấc mơ.
Khi tiền đạo Fabrice Akwa sút tung lưới Rwanda, ghi bàn duy nhất của trận, biến chiến thắng tưng bừng 5-1 của Nigeria trước Zimbabwe trở nên vô nghĩa, đồng thời đưa Angola đoạt vé đến Đức, 11 triệu người ở đất nước thuộc Tây Nam châu Phi vỡ oà trong niềm sung sướng tột độ. Kể từ ngày 11/11/1975 khi họ thoát khỏi sự thống trị của Bồ Đào Nha và giành độc lập, chưa bao giờ người Angola hạnh phúc đến thế. Suốt 30 năm qua, họ luôn sống cùng với bóng tối của sự hỗn loạn về chính trị (chỉ mới ổn định từ năm 2002), hàng loạt tệ nạn xã hội, bệnh tật (nhất là bệnh sởi) và đói nghèo. Nơi đây nổi tiếng về về trữ lượng lớn dầu mỏ, kim cương nhưng 2/3 dân số có thu dập dưới 1,7 đôla/ngày; trường học vắng bóng trẻ em, bệnh viện không thuốc men. Về thể thao, Angola chỉ thành công trong môn bóng ném nữ và bóng rổ. Cách đây không lâu, ĐTQG bóng rổ nước này vừa đoạt chức vô địch châu Phi lần thứ 8. Nhưng trái tim của người Angola chỉ dành cho bóng đá. “Chúng tôi có dầu mỏ, kim cương. Nhưng thành tích của ngày hôm nay quí giá hơn tất cả. Lịch sử bóng đá Angola đã sang trang”, Tổng thống Jose Eduardo dos Santos, một fan cuồng nhiệt của túc cầu, ca ngợi chiến công của đội bóng quê nhà.
Angola tạo nên kỳ tích còn Togo là tác giả của câu chuyện thần thoại. Người Togo chỉ có ruộng, thu hút đến 65% lực lượng lao động, sống nhờ vào tiền vay từ Ngân hàng Thế giới (WB) và Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF), thu nhập của người dân vẻn vẹn 1.500 đôla/năm, tuổi thọ trung bình chỉ dừng lại ở con số 53 trong khi sự bất ổn trên chính trường vẫn là câu chuyện nhiều tập chưa có hồi kết (cuộc bẩu cử Tổng Thống năm nay đã khiến hơn 40 nghìn người chạy trốn ra nước ngoài). Những gì người ta biết về Togo là một công dân của họ, Nicole Coste, có con trai với Thái tử Albert II (Monaco). Một người khác, Yaka-Garonfin Koptigan trở thành tay vợt già nhất (59 tuổi) từng tham dự Davis Cup. Còn bóng đá? Chỉ là một chấm nhỏ trên bản đồ. Cầu thủ của họ hoàn toàn vô danh. Người nổi tiếng nhất lại là HLV Stephen Keshi, thủ quân của ĐT Nigeria tại World Cup 1994. Tháng 5 năm trước, Togo còn xếp thứ 99 trên bảng xếp hạng FIFA. Nhưng đến tháng 9 vừa qua, sau chuỗi trận bất bại liên tiếp, họ nhảy lên vị trí 54, xếp trên Scotland 20 bậc. Còn đêm 8/10/2005, họ giành vé đến Đức.
(Theo baobongda.com.vn)
|