Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Chuyện tình yêu.
Kinh nghiệm phỏng vấn.
Làm sếp giỏi.
   
Thứ sáu, 17/3/2006, 10:28 GMT+7

Trí thức tuổi mẫu giáo

Đừng tưởng trẻ con không biết gì!

Rất nhiều người lớn cứ tưởng chỉ mình mới... trí thức, và cứ ngỡ trẻ con thì... sá gì. Nhưng, có quá nhiều cái đầu người lớn chứa toàn những suy nghĩ nông cạn kiểu trẻ con, và cũng có nhiều cái đầu trẻ con lại tư duy rất đường hoàng, thậm chí... trí thức.

Phim King Kong khiến rạp đông nghẹt khán giả trẻ con. Cậu bé ngồi hàng ghế phía trước chừng 5 tuổi, suốt thời gian xem phim cứ bám chặt lấy cha. Lúc thì tay cậu bíu chặt cánh tay cha, lúc thì cả người cậu dụi sâu vào lòng cha, như tìm sự che chở, nhất là ở những đoạn bày khủng long rượt săn lũ người tí hon khốn khổ, như chúng ta vẫn đuổi vịt. Người lớn còn phải hét lên vì sợ, huống chi con trẻ!

Thế nhưng phim vừa ngưng, cái giọng thỏ thẻ đã khẩn thiết vang lên: “Ba ơi, tại sao King Kong cao nhất, mạnh nhất, con gì dữ mấy King Kong cũng đánh thắng, vậy mà người ta lại bắn chết nó hả ba?”. Tôi không nghe được câu trả lời của người cha, nhưng rõ ràng anh không thể giải đáp chỉ trong vài câu đơn giản. Cậu bé đã hiểu được đúng thông điệp mà bộ phim muốn gửi gắm: Vì sao King Kong lại phải chết? Cậu đã đi thẳng từ trái tim “nhân chi sơ tính bản thiện” của mình đến trái tim của những người làm phim, bất chấp tuổi tác, địa giới, trình độ.

Cậu bé Tin hàng xóm tôi thì khác. Cậu lên bốn và mới bị thất sủng khi mẹ cậu vừa sinh cho cậu không phải một mà tới hai em trai. Từ địa vị “cục vàng của má, cục cưng của ba”, cậu bị bỏ quên, phải chạy sang chơi với hàng xóm vì cả má lẫn ba đều bận rộn với hai đứa lau nhau ồn ào đó.

Chỉ sau ba tháng làm anh, trông cậu đã có vẻ nghiền ngẫm ra phết. Cậu hay thơ thẩn một mình ngoài hành lang, thỉnh thoảng chạy sang nhà hàng xóm kể chuyện nhà mình, trong đó đối tượng miêu tả là hai sinh vật mới nhập tịch kia.

Cậu quan sát chúng, quan sát cha mẹ mình và phát kiến nhiều điều không ngờ. Một hôm, cậu thở than: “Mẹ Tin kỳ cục, thằng Lô khóc nhè suốt ngày mà cứ bồng cho bú hoài, còn thằng Rin không khóc thì chẳng được bồng gì hết!”. Tôi phải suy nghĩ hồi lâu mới hiểu được điều cậu định nói. Thằng Lô hay khóc nên mẹ cậu phải thường xuyên bồng lên dỗ dành, còn thằng Rin ít khóc thì lại phải nằm yên ở giường, không được bồng ẵm.

Theo cậu, đó là sự bất công: đứa không quậy lẽ ra phải được thưởng, còn đứa hay quậy lẽ ra phải bị phạt. Không hề xuất phát từ quyền lợi cá nhân, cậu đang đặt vấn đề về sự đối xử công bằng dành cho hai kẻ chiếm đoạt địa vị của mình. Cậu đang trở thành một công dân có cái nhìn phê phán đối với xã hội nhỏ bé mà cậu tham gia.

Ai bảo rằng hai cậu bé trong câu chuyện vừa kể ít hiểu biết, không đủ trình độ, và thiếu chất trí thức? Chẳng phải sự nghĩ ngợi, mối quan tâm của các cậu là đúng mực, trúng vấn đề, nếu không nói là hơn hẳn rất nhiều người lớn chẳng bao giờ quan tâm đến những việc chung quanh, hoặc nếu quan tâm thì lại theo kiểu “có gì lợi cho tôi không?”.

Ai dám bảo rằng tuổi mẫu giáo là thiếu trí thức?

(Theo Thanh Niên)

 
 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp