Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao News Daily Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2008 Vietnam Ngoisao
Dương Trương Thiên Lý tham dự Miss World 2008
Lịch trình cuộc thi
Bình chọn cho Thiên Lý
Giai điệu bất hủ

Bạn cần cài Flash Player để xem được Clip này.

Bạn đang nghe ca khúc Goodbye do Mary Hopkin thể hiện.  
Theo yêu cầu của độc giả ở email: mienkim2002@yahoo.com cùng lời nhắn: "Có một bài hát tôi rất thích, chất chứa nhiều kỷ niệm của một thời áo trắng, một thời tuổi mới lớn đã qua và không bao giờ trở lại. Tôi đã thử tìm trong các trang nhạc trên Internet nhưng không thấy có bài này. Tôi hy vọng ngoisao.net cho tôi và mọi người được cùng nghe. Đó là bài Goodbye do Mary Hopkin trình bày cách đây đã mấy thập kỷ. Xin chân thành cảm ơn...".

Gửi yêu cầu của bạn tại đây
Gửi câu trả lời (theo thứ tự hình) và khai thông tin cá nhân, số CMND về địa chỉ: quiz@ngoisao.net
10 độc giả trả lời đúng và nhanh nhất sẽ nhận được quà tặng cốc và áo mưa xinh xắn in logo của Ngôi Sao
- Kết quả trúng thưởng quiz các kỳ trước.
Đan Trường bị cưa đôi
Thứ hai, 27/8/2007, 08:33 GMT+7

Sợ bị 'đánh đập'

Một chân dung Tùng Dương khác bộc lộ ra hết bên cạnh bố mẹ. Bên họ, Dương không quái đản như những gì mọi người nghĩ. Chính họ, không ai khác, là ngọn lửa duy trì độ nóng yêu nghề của Tùng Dương không giống ai.

- Nhiều người nói rằng may mắn nhất của anh là có bố mẹ quá tuyệt vời, anh thấy sao?

- Có thể nói bố mẹ tôi góp vào sự thành công của tôi rất nhiều. Tôi vẫn là một đứa trẻ thích nũng nịu, thích được chiều chuộng. Bố mẹ hiểu và dành hết tình yêu thương cho tôi không hề nghĩ rằng tôi đã lớn. Thật là quá may mắn vì tôi đã được sinh ra và sống trong một gia đình hạnh phúc. Và nói như bố tôi thì "trong vắt bầu khí quyển giáo dục" vì cả bố mẹ và các bác đều là giáo viên.

Ca sĩ Tùng Dương.

Ca sĩ Tùng Dương.

- Với cá tính của Tùng Dương như thế mà tôi thấy Dương không hề lạc lõng giữa gia đình, không giống như Dương giữa đời sống khá đơn lẻ?

- Bố mẹ hiểu tôi quá rõ, hiểu từng thói quen và tính nết. Vì thế trong gia đình thì tôi là người hết sức bình thường, tự do hoà nhập. Bố mẹ thông cảm, luôn tạo điều kiện và giúp đỡ cho tôi.

Họ chịu được cái sự "điên"" của tôi. Vì không gian âm nhạc hoàn toàn là của riêng tôi, không ai chi phối được cả. Tôi không bị hà khắc như những gia đình con nhà nòi khác. Quan trọng là họ hiểu được những gì mình muốn đạt được trong cuộc sống.

- Nhưng theo anh, bố mẹ có nỗi buồn gì lớn về anh?

- Buồn thì chắc là không vì bố mẹ tôi thoáng lắm. Họ chẳng màng đến những đồn thổi về giới tính. Mà điều đó họ còn bỏ qua được thì tôi nghĩ họ hoàn toàn tin vào tôi. Nhưng có điều, bố mẹ luôn luôn mong muốn tôi cứng cáp và bản lĩnh hơn. Có thể đôi khi họ buồn nhưng thất vọng về tôi thì có lẽ không. Bố mẹ sinh con trời sinh tính mà. Tôi thừa nhận mình chẳng bằng một phần của bố, nhất là về tri thức khó mà so sánh được với ông. Có lẽ đó là nỗi buồn của tôi thì đúng hơn.

- Những cuộc nói chuyện của hai người đàn ông trong gia đình thường về vấn đề gì?

- Nhiều lắm, thường bị lồng vào những gì thực tế nhất của cuộc sống. Những câu chuyện thường ngày, có khi ngay trong cả bữa cơm gia đình. Bố hay nói những chuyện mà khiến tôi hiểu ra phải suy nghĩ coi như một bài học sống vậy. Ông cũng làm tôi phục, tôi sợ nên ít khi phải bị mắng chuyện gì lần thứ hai.

- Con một thường bị giám sát từ bạn bè, yêu đương, tiền bạc, còn anh thì sao?

- Cũng như những gia đình khác thôi, vẫn phải chịu sự quản lý theo những quy định riêng chứ. Gia đình không quá khắt khe nên tôi nghĩ vẫn có thể thực hiện nghiệm túc được. Chẳng hạn không được đi quá khuya. Nhà chỉ có một đứa con thì cũng phải biết nó đang làm gì, ở đâu. 12h đêm chưa về là phải điện thoại. Còn những chuyện khác, tôi cũng thoải mái. Tiền bạc, bạn bè là của riêng tôi, bố mẹ chỉ đưa ra lời khuyên, tôn trọng những quyết định của mình.

- Sống cá tính như anh khó hay dễ tìm những người bạn?

- Tôi không tự nhận mình là cá tính đâu vì bản thân cũng sống rất hoà nhập. Trong môi trường nào tôi cũng cố bộc lộ thật nhất con người của mình. Mà bạn nghĩ sao về cá tính. Đâu phải cứ lên sân khấu trợn mắt trợn mũi là cá tính đâu. Tôi có nhiều bạn bè, tính cách tôi so với họ còn nhạt nhòa lắm. Nhưng đấy, sống hòa nhập thì dễ có nhiều bạn, mà bạn của tôi thì đặc biệt, thật sự hiểu, chia sẻ và đồng cảm được với tôi.

Tôi may mắn là có bạn tốt xung quanh dù không nhiều lắm. Họ có thể giúp đỡ mình. Nhưng bạn xả thân vì mình thì chắc là không có.

- Họ thích kết bạn vì anh nổi tiếng, anh thấy nhận xét này như thế nào?

- Gớm, Tùng Dương thì nổi tiếng vừa vừa, chắc chả có chuyện đó đâu. Nổi tiếng không có nghĩa là tôi sẽ có tất cả. Bạn bè chơi với nhau thì không thể đem sức ép ra làm mất đi sự cân bằng, thế không bền. Sự thực là mấy người nổi tiếng ít bạn bè là vì thế.

- Trong số bạn bè, anh từng yêu được ai?

- Khó khăn lắm mới giữ được bạn và có được những người bạn thân. Mà đã thân thì chẳng yêu nhau được nữa. Tôi không thích mập mờ giữa bạn và người yêu.

- Có người dám đánh đổi sự nghiệp bằng sự cô đơn suốt đời, còn anh thì sao?

- Tôi dám đấy. Tôi đã coi nghiệp âm nhạc là quan trọng nhất đời mình từ lâu rồi. Hình như là ai đến với âm nhạc là có thể cô đơn rồi. Hãy nhìn vào thực tế đi. Làm nghệ sĩ mà không nổi tiếng thì tốt nhất là nên chuyển nghề. Mà theo nghề thì phải yêu nó hơn tất cả.

- Anh cảm thấy sự cô đơn đó ở mức nào?

- Hình như tôi còn quá trẻ để cảm thấy sự cô đơn ấy. Về tình cảm tôi thấy mình được bố mẹ bù đắp đầy đủ cho những ngày bé tôi phải xa họ. Giờ tôi được hát, được hóa thân nhiều, sống nhiều tâm trạng, được bộc lộ những gì mình cảm nhận được trong những bài hát. Vì vậy mà cuộc sống trở nên nhẹ nhàng.

Đã có lúc tôi nghĩ mình sẽ chỉ cần âm nhạc thôi, chả cần ai cần gì nữa. Nhưng ngẫm ra mới biết, mọi thứ khác mình mà làm chưa tốt thì âm nhạc kết cục cũng chẳng đến đâu. Nếu mình giỏi hoá thân, khai thác bài hát sâu sắc, thì cuối cùng mình vẫn chỉ sống như một đêm diễn thôi.

- Anh bội thu lời khen ngợi từ đồng nghiệp, cảm giác ra sao?

- Tôi luôn răn mình, phải trân trọng những lời khen tốt từ đồng nghiệp. Càng khen lại càng phải suy nghĩ. Càng nhiều lời khen tôi càng lo. Nguyễn Du viết là "Càng cao danh vọng càng dày gian nan". Có thể thời điểm này là người anh hùng, 10 năm sau lại là tội đồ hoặc ngược lại.

- Anh và bố anh có trao đổi rằng, phải chấp nhận 5 ăn 5 thua giữa "anh hùng" và "tội đồ" nếu muốn là người đi tiên phong, anh có thể nói rõ hơn về điều này?

- Đó là sự lo ngại có thực của chúng tôi vì trong album mới, tôi hát bài Nỗi khát bằng giọng rất lạ, như một bào thai nói về nỗi khát vọng làm mẹ của người đàn bà. Sự lo ngại là khó khăn tìm thấy sự chia sẻ của dư luận. Tôi từng bị lên án thời Nhật thực vì hát nguyên bản gốc... Dư luận thích đổ dồn cuộc sống riêng tư để nghĩ thay tôi về những sản phẩm âm nhạc. Trong khi đó, tôi đã muốn tách bạch, hoà nhập hoàn toàn vào bài hát đến mức không còn là mình. Nhưng không sao, rồi thì cũng có người thích, qua thời gian cũng sẽ là chuyện chả to tát gì.

- Giấc mơ lớn nhất trong nghề hát này của anh là gì?

- Là muốn được mọi người hiểu và chia sẻ được với mình. Hiểu được những gì mình đã cống hiến cho từng sản phẩm, từng bài hát.

- Nhưng họ phải hiểu thì mới có một Tùng Dương như hôm nay chứ, anh nghĩ sao?

- Người nghe là yếu tố quyết định đam mê nghề nghiệp. Tôi cũng cần những khán giả văn minh lên tiếng khi cần thiết, cũng cần được vỗ tay, cần ủng hộ động viên. Vẫn biết đóng góp của mình còn nhỏ so với đàn anh đàn chị. Nhưng nhỏ thì sẽ làm tiếp cho nó lớn.

Tôi muốn được duy trì sự nổi tiếng của mình thật lâu. Làm nghề này phải nổi tiếng, không cần vị trí mà cần danh tiếng để có thể làm được những gì mình mong muốn. Danh tiếng và công việc sẽ thuyết phục được vị trí, giống như danh hiệu diva vậy, có ai tự nhận đâu mà dư luận vẫn phong đấy thôi.

Tùng Dương không muốn bị gọi là 'gã quê mùa' nữa.

Tùng Dương không muốn bị gọi là "gã quê mùa" nữa.

- Và vì thế, sau một album dung dị, giờ có vị trí Tùng Dương làm nhạc newage khó nghe ngay lập tức?

- Đúng là album mới khó nghe quá, nó thực sự nặng so với thời điểm này của thị trường âm nhạc. Tôi nghe nhiều nhạc, thấy thể loại nào cũng có cái hay hấp dẫn. Vì thế tôi cũng muốn làm thật nhiều loại, với tất cả những nhạc sĩ giỏi ở Việt Nam mình.

Lẽ ra tôi phát hành album với nhạc sĩ Quốc Trung trước, phong cách electronic sẽ dễ được người trẻ yêu thích hơn. Nhưng cuối cùng thì đĩa chưa xong, không thể thất hẹn mãi nên phát hành đĩa newage với nhạc sĩ Đỗ Bảo trước. Mà với album lần này, tôi muốn dư luận nhìn nhận mình là một ca sĩ rất văn minh, hiện đại, không quê mùa như mọi người vẫn gán vào tôi đâu.

- Anh chọn được cách sống và làm việc hồn nhiên như vậy là nhờ điều gì?

- Có thể bề ngoài là thế thôi. Có những lúc hồn nhiên là sự nguỵ trang, và cuộc sống làm cho mình mất đi sự hồn nhiên. Tôi cần phải suy nghĩ đúng đắn về mọi thứ, biết làm điều đúng, tôn trọng những điều quý giá. Bạn thấy tôi vô tư, nhưng bản chất của sự vô tư là sự đa cảm và hay lo nghĩ. Tôi dễ xúc động và thiếu cứng rắn lắm. Ở một chừng mực nào đó, sống nặng về tình cảm nữa. Bởi thế, tôi sợ mình bị chê, sợ bị đánh đập. Lúc ấy chắc tôi chẳng làm được việc gì.

(Theo Sài Gòn Tiếp Thị)

 
Theo chân 'sao'

"Bond Girl" Olga Kurylenko trong một buổi chụp hình ở bãi biển Bondi Beach, Sydney, Australia hôm 17/11. Siêu mẫu 29 tuổi người Ukrainia phải ăn mừng vì Quantum of Solace vừa lập kỷ lúc mới khi thu về 70.4 triệu USD tiền bán vé trong ngày công chiếu. Ảnh: JJ.
 

Ca sĩ Ái Vân và nhạc sĩ Phú Quang trả lời trực tuyến độc giả Ngoisao.net ngày 10/11.
Các phỏng vấn đã thực hiện
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Buôn chuyện Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Phim mới Nhà đẹp