Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao News Daily Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2008 Vietnam Ngoisao
Dương Trương Thiên Lý tham dự Miss World 2008
Lịch trình cuộc thi
Bình chọn cho Thiên Lý
Giai điệu bất hủ

Bạn cần cài Flash Player để xem được Clip này.

Bạn đang nghe ca khúc Goodbye do Mary Hopkin thể hiện.  
Theo yêu cầu của độc giả ở email: mienkim2002@yahoo.com cùng lời nhắn: "Có một bài hát tôi rất thích, chất chứa nhiều kỷ niệm của một thời áo trắng, một thời tuổi mới lớn đã qua và không bao giờ trở lại. Tôi đã thử tìm trong các trang nhạc trên Internet nhưng không thấy có bài này. Tôi hy vọng ngoisao.net cho tôi và mọi người được cùng nghe. Đó là bài Goodbye do Mary Hopkin trình bày cách đây đã mấy thập kỷ. Xin chân thành cảm ơn...".

Gửi yêu cầu của bạn tại đây
Gửi câu trả lời (theo thứ tự hình) và khai thông tin cá nhân, số CMND về địa chỉ: quiz@ngoisao.net
10 độc giả trả lời đúng và nhanh nhất sẽ nhận được quà tặng cốc và áo mưa xinh xắn in logo của Ngôi Sao
- Kết quả trúng thưởng quiz các kỳ trước.
Đan Trường bị cưa đôi
Thứ ba, 31/7/2007, 11:22 GMT+7

Vui buồn đã khác đi nhiều

Cuộc đổ vỡ nào cũng để lại những vết thương khó lành, nên thật bất ngờ khi gặp lại Xuân Hương, thấy chị vui tươi, tràn đầy sức sống, và cũng mừng cho chị. "Chuỗi ngày u buồn đã qua, bây giờ mọi việc đã khác, tôi đã biết sống sao có ích cho mọi người và cũng biết sống cho chính mình".

Bây giờ hy sinh cũng phải lựa người. Tôi là dạng người hy sinh cho gia đình, nhưng nói như vậy có nhiều người bắt bẻ: Tại sao sống cho người thân mà lại bảo là hy sinh, nên... sửa lại là sống cho người khác nhiều hơn mới đúng. Trong gia đình, khi gặp nhiều sóng gió, mình đã ráng chịu đựng và cố vượt qua, cuối cùng vượt không nổi thì đành phải đầu hàng số phận thôi.

Nhưng cái sự đầu hàng này nó mang đến một ý nghĩa tích cực khác, cuộc đời tôi sẽ qua một trang mới, để hai người cùng suy nghĩ lại, đánh giá lại về tình cảm, về sự hy sinh của tôi, biết nhận đâu là giá trị chân thật của cuộc sống. Tình cảm của một con người mới đầu tôi cứ nghĩ đơn giản nhưng thật ra nó phức tạp.

Nghệ sĩ Xuân Hương.

Nghệ sĩ Xuân Hương.

Hồi nhỏ, cuộc sống không êm đềm, chưa bao giờ tôi được một câu dỗ dành ngọt ngào. Sau này, khi gặp những hoàn cảnh nghiệt ngã, vẫn phải tự mình cố gắng vượt qua. Điều tôi luôn tâm niệm là dù thế nào, bất cứ hoàn cảnh nào cũng vẫn phải giữ lại cái cốt lõi tốt nhất để thành người, tránh không bị sa ngã, làm mất phẩm chất ấy. Bây giờ sống rất thoải mái, như một câu nói của ai đó: Làm cách mạng không mất gì cả, chỉ có được sự tự do và có khi cả... nhân loại đấy.

Khi được tự do tất nhiên những ý tưởng của tôi sẽ xuất hiện dễ dàng hơn, vì bây giờ mình đang sống cho mình, mà sống ở đây, không có nghĩa là sống hưởng thụ, mà mục đích là được làm những gì mình thích, được tự do trong suy nghĩ và tự do hành động. Điều này tưởng dễ nhưng thực ra là khó. Trước đây sống lệ thuộc vào người khác quá nhiều, ngẫm lại thấy không hay, vì đôi khi mình muốn làm đúng, cũng không được.

Những vui buồn của tôi giờ đây cũng khác. Trước đây sống với chồng con thì những vui buồn phần nhiều cũng là chuyện gia đình, còn bây giờ thì tôi buồn... cho thế thái nhân tình, buồn cho những người sống mà chỉ nghĩ đến vật chất, nghĩ đến hào quang danh vọng, buồn cho những người coi đó là điều "vĩ đại" mà quên đi phẩm chất đạo đức của một con người. Tôi buồn cho cuộc đời của mình sao mà có nhiều điều... trớ trêu!

Niềm vui thì cũng khác đi rất nhiều, vì cái vui của tôi là biết chia sẻ với nhau. Khi đã cởi trói cho nhau thì đó cũng là một niềm vui vô hạn. Mình tự cho mình là đang sống với những tâm trạng dở dang, không có điều nào hoàn thiện cả. Trước đây tôi ước mơ một mái ấm gia đình, đó là ước mơ lớn nhất trong đời, vì hồi nhỏ tôi đã không được sống trong một gia đình đầy đủ cha mẹ, dù chỉ là do hoàn cảnh chiến tranh.

Phải sống cuộc sống không may mắn, những giấc mơ về hạnh phúc trở thành ám ảnh. Từ nhỏ tôi đã ý thức là phải đi học, để sau này tạo dựng một mái ấm gia đình, đủ vợ đủ chồng, để con cái không giống như mình, nhưng... đó là dở dang thứ nhất. Dở dang thứ hai là tình cảm không trọn vẹn, dẫn đến một ước mơ không trọn vẹn.

Hy sinh cho người khác, tôi không cần họ phải trả ơn. Chỉ mong một điều là người ta đừng có lợi dụng sự hy sinh và lòng tốt của mình để làm những điều trái với đạo đức, rồi chà đạp lên nhân phẩm và lòng tự trọng của mình. Mà những người như vậy thì trong cuộc sống hiện nay vẫn còn nhiều lắm!

Cuộc sống cũng lạ, chỉ cần mình làm một điều tốt bình thường thôi là người ta cũng có thể nghi ngờ, tại sao mình lại tốt như vậy. Ngày nay không còn "lành lặn" như ngày xưa. Ngày xưa nếu đi lỡ đường, mình có thể xin tá túc bất cứ nơi đâu, thậm chí người ta còn sẵn sàng giúp người lỡ đường, cho ăn uống, chỗ ngủ tử tế.

Bây giờ, chuyện này khó lắm, thậm chí là không thể xảy ra. Chính những điều này khiến tôi phải giật thót người... Chuyện gạ gẫm lại trở nên... bình thường ngay cả trong gia đình. Đã xảy ra biết bao chuyện con cái gạt cha mẹ, anh gạt em, bạn thân gạt nhau làm cho lòng tin bị xói mòn, cuộc sống bây giờ đôi lúc cũng... chán chường lắm!

Cuộc sống nghệ thuật cũng đã có nhiều đổi thay nhưng qua đó mới thấy được tình cảm của bạn diễn, của giới báo chí và đặc biệt là khán giả đã luôn ủng hộ và yêu thương tôi một cách đầm ấm nhất. Cũng nhờ vậy mà sau những lúc thất vọng, chán chường, ngẫm lại, vẫn thấy còn đâu đó những tấm lòng.

Mỗi khi diễn xong, khi đứng chào khán giả, tôi bắt gặp rất nhiều giọt nước mắt đồng cảm với mình, và tôi cũng phải rơi theo, đó là những giọt nước mắt hạnh phúc. Họ cười đó và khóc đó, họ thấy tôi như một "kép Tư Bền" buồn nhưng vẫn cố gắng cầm bút, vẫn diễn lại những nỗi đau của lòng mình, dù đau thấu tận tim gan nhưng vẫn cứ gượng cười với thế gian hiu hắt!

Có người hỏi, những lúc đau buồn nhất, làm thế nào mà chị vẫn có thể đứng dậy và tiếp tục với nghệ thuật? Tôi cười, đó là do sự rèn luyện từ thuở nhỏ, giống như người ta đang nhấn chìm mình xuống nước là tự nhiên mình phải vọt lên để tìm sự sống chứ. Có người bảo đó là nghị lực, nhưng theo tôi đó là bản năng sinh tồn, một phản xạ tự nhiên trong cuộc sống!

Hiện tại tôi có rất nhiều dự định mới lạ, nhưng vẫn phải chờ điều kiện, nên trước mắt là cứ nhận sô theo hợp đồng của các công ty quảng cáo, làm thời vụ. Vừa rồi, rẽ qua làm đạo diễn bên xiếc, nhưng lại rất thành công, vui không tưởng tượng được.

Vở Cuộc phiêu lưu trên hoang đảo, mới đầu cũng phải kiêng nể nhiều điều, nhưng về sau tôi mạnh dạn "quậy" tứ tung mới kéo được lượng người tới xem đáng kể, có khán giả đã đến xem 3-4 lần. Niềm vui đó âu cũng là sự đền bù cho những nỗi khổ đau!

Nghệ sĩ Xuân Hương

(Theo Thế Giới Nghệ Sĩ)

 
Theo chân 'sao'

"Bond Girl" Olga Kurylenko trong một buổi chụp hình ở bãi biển Bondi Beach, Sydney, Australia hôm 17/11. Siêu mẫu 29 tuổi người Ukrainia phải ăn mừng vì Quantum of Solace vừa lập kỷ lúc mới khi thu về 70.4 triệu USD tiền bán vé trong ngày công chiếu. Ảnh: JJ.
 

Ca sĩ Ái Vân và nhạc sĩ Phú Quang trả lời trực tuyến độc giả Ngoisao.net ngày 10/11.
Các phỏng vấn đã thực hiện
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Buôn chuyện Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Phim mới Nhà đẹp