|
Thế mạnh là tình cảm
Phạm Hoài Nam trầm tĩnh nhưng cũng rất hài hước và trẻ trung khi tự bạch về mình: “Không đủ già để lên chức lão, không còn đủ trẻ để gọi thanh niên. Ham làm việc, nhưng cũng thích lê la. Nhậu được, ăn chơi nhảy múa được, nên luôn phải tìm cách tự kiềm chế để khỏi sa đà...”.
- Cái khó của nghề nhiếp ảnh thời trang, quảng cáo, đối với anh là gì?
- Đầu tiên là con người. Cảm xúc của con người là không thể điều khiển. Do đó để bắt được những khoảnh khắc xuất thần cần phải có sự nhạy cảm và kỹ thuật tốt. Tôi coi mình là người kỹ thuật vừa phải, nhưng tình cảm đặt vào tình huống chụp khá nhiều, may mắn là truyền tải được gần hết những gì mình muốn thể hiện vào ảnh với kỹ thuật bắt kịp thời đại.
Thêm một cái khó nữa là hiện nay các báo, tạp chí vẫn cứ hay đặt cả vào tay nhiếp ảnh gia quyền chọn phong cách thể hiện trong một bộ sưu tập thời trang. Làm thế đúng là tạo đất cho chúng tôi, nhưng cũng e là tất cả các báo đề giống nhau ở phần hình ảnh mà không có cá tính riêng. Nếu nhìn kỹ ra thế giới, mỗi tờ tạp chí thời trang luôn có cá tính riêng của từng nhóm người mà họ nhắm tới. Ví dụ như sự khác biệt của ảnh thời trang đăng trên Vouge và iD.

|
| Nhiếp ảnh gia Phạm Hoài Nam. |
- Công phu để dàn dựng một bộ ảnh thời trang của anh?
- Chọn đề tài, casting người mẫu và chọn địa điểm, rồi ê kíp làm việc... Đạo diễn hình cũng là một phần quan trọng bởi là yếu tố tạo nên cá tính riêng của bộ sưu tập.
Thật sự khi chụp một bộ ảnh có sự chuẩn bị tốt của các bộ phận khác như làm tóc, make up, wardrop, đạo diễn hình... bộ thời trang luôn có cái gì đó mạnhh mẽ của sức mạnh tập thể. Tôi thích được làm việc như thế để chỉ tập trung vào chuyên môn của mình là hình ảnh. Chụp thời trang là công nghệ, bởi vậy mỗi người phải là một bánh răng hoàn hảo của dây chuyền thì máy móc mới hoạt động tốt được.
- Để có những bức ảnh cực kỳ ưng ý, anh đã muốn mình học cách "có tình" với người mẫu, với cảnh như thế nào?
- Thật ra để tạo được ấn tượng tốt với tôi thì người mẫu chỉ cần có cá tính, bỏ quên máy ảnh sang một bên và là chính mình khi làm mẫu. Tôi sợ những con manerquin di động, vô hồn. Chỉ cần sự sinh động, tôi sẽ dễ dàng cảm nhận cái đẹp từ bên trong và nắm bắt cái tinh thần ấy vào ảnh của mình.
- Nắm bắt tinh thần của người mẫu, điều đó có đến tự nhiên hay cần sự tập trung cao độ?
- Đó gần như là một bí quyết, bí quyết để đẩy cảm xúc đến đúng điểm mà mình cần để chụp. Phải biết cách tạo một mối liên hệ có thể tin tưởng được với nhân vật được chụp thì mới mong có được bức ảnh đẹp. “Chiêu” này tôi học được trong một khoá học dành cho nhiếp ảnh báo chí cách đây vài năm từ thầy tôi là Tim Page.
Ngoài ra tôi có khả năng hoà mình vào tình cảm của người khác để chộp bắt những khoảng khắc đặc biệt, hoà mình nhưng không trộn lẫn để biết khi nào là lúc tốt nhất để chụp. Nhưng không có nghĩa là tôi phải thật tập trung đâu, thật ra tôi chẳng tập trung tí nào cả. Thậm chí vừa chụp tôi vừa “tán” chuyện với bạn bè xung quanh là bình thường. Tôi chỉ hướng mình vào những nơi cảm xúc dẫn mình đến mà thôi.
- Người cầm máy cần chọn lựa giây phút đẹp nhất của mẫu để bấm máy, mỗi lần chớp được khoảng khắc như vậy anh cảm thấy thế nào?
- Thật ra khi chụp thì chỉ biết bấm và bấm, các khoảng khắc nhanh chậm cũng còn tùy cơ may. Nói chung khi đang chụp tôi ít rời mắt khỏi ống ngắm, vì những giây phút xuất thần đến và đi không thể biết trước được lúc nào. Nhưng khi chụp xong về đến nhà kiểm tra lại, thích hay không lúc ấy mới là cảm xúc thật sự. Tôi nghĩ tôi thích làm biên tập hình ảnh.
- Người ta sẽ nghĩ, làm việc với các người đẹp hẳn là một diễm phúc. Với anh thì sao?
- Rắc rối là khi ở giữa đám đông tôi thường được bu xung quanh bởi các cô vừa cao vừa đẹp nên không nhìn thấy xung quanh có chuyện gì xảy ra (cười). Nhìn các cháu thôi là đủ hết ngày rồi, mặc kệ sự đời! Nói thế chứ cũng không ít lần tôi nhìn thấy những ánh mắt mang nhiều dấu hỏi: “Thằng cha vừa lùn vừa xấu kia là ai mà sao mấy con bé xinh tươi cứ bu xung quanh thế nhỉ?”. Cũng vui. Cũng có khi nhận được cả những lời đề nghị giới thiệu cô này cô nọ cho người ta làm quen. Tôi thì bó tay với những chuyện ấy.
- Người ta vẫn nói, thế mạnh của anh chính là bố cục ánh sáng và hình khối, anh thấy sao?
- Tôi thì bảo thế mạnh của tôi là tình cảm.
- Nhiều người trong giới nghệ thích xài đồ hiệu, còn anh?
- Tôi vẫn xài đồ hiệu. Không chỉ quần áo mà giày, nón, vớ, túi, nước hoa và dầu tắm... Trong tủ quần áo của tôi có rất nhiều nhãn hiệu, chỉ không có Louis Vuitton vì tôi chưa cần phải xuất hiện ở những nơi mà người ta dùng nhãn hiệu ấy. Cũng không có nghĩa là tôi từ chối thương hiệu Louis Vuitton. Một khi cần tôi sẽ sắm, còn bây giờ thì chưa. Phong cách thường thấy hiện nay ở tôi là quần jean, áo pull, đội nón kết. Ưu tiên Levi’s.
- Anh đang dùng máy ảnh hiệu gì?
- Thông thường tôi vẫn dùng Nikon D2X, năm vừa rồi tôi cắn răng mua một cái máy kỹ thuật số hiệu Phase One, giá bằng... một chiếc xe hơi. Nhưng theo tôi, máy móc thì ai có tiền cũng có thể mua được, chỉ khác là ai sẽ là người dùng chúng.
- Anh đến với nghề nhiếp ảnh như một duyên số, được và mất ra sao?
- Tôi đang đi trên con đường mình lựa chọn, lựa chọn này đầu tiên tôi cũng gặp nhiều sự cố, từ sức ì trong chính những suy nghĩ của bản thân tôi, đến rất nhiều phản đối từ gia đình. Tôi có niềm tin ở công việc mình đang làm và tôi không hối tiếc. Mất gì được gì không quan trọng bằng việc mình được sống đúng là mình. Rất may là gia đình sau khi nhìn thấy hiệu quả công việc tôi đang theo đuổi đã quay ra ủng hộ tôi hết lòng. Thậm chí vợ tôi đã xếp sắp lại công việc riêng để chuyên tâm làm quản lý cho tôi. Đấy là một hậu thuẫn tin tưởng mà khó có thể tìm thấy ở nơi nào khác.

|
| Xuân Lan qua ống kính của Phạm Hoài Nam. |
- Những trăn trở về nghề mà anh muốn nói?
- Tôi mong có thêm những môi trường thuận lợi không chỉ cho riêng tôi mà cho nhiếp ảnh nói chung. Những cái nhìn thoáng và tư tưởng cởi mở cho một nền nhiếp ảnh hiện đại. Dù sao cho đến giờ những người như tôi vẫn không dược coi là nhiếp ảnh gia thực thụ, vẫn như những đứa con rơi của nhiếp ảnh báo chí.
Dù ảnh của chúng tôi có xuất hiện hàng nghìn lần nhiều hơn những tay máy đi chụp những nội dung khác, ảnh của chúng tôi được chọn in nhiều lần hơn ảnh của những người trong Hội cả năm gặp lại, thì những gì mà Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh để mắt tới chẳng bao giờ có tí ti nào những người như tôi trong đó. Người ta hình như không thiết tha, và cũng không biết xếp chúng tôi, những người chuyên tâm đến nhiếp ảnh thời trang vào nhóm người nào.
(Theo Phong Cách)
|