|
Không nghĩ mình đẹp
Diễm My là giai nhân nổi tiếng một thời với ảnh lịch ngập tràn mỗi khi Tết đến, tới mức được người ta tặng cho danh hiệu Ảnh hậu. Tới giờ, chị vẫn giữ được vẻ đẹp mặn mà và quý phái.
Chị kể, đại gia đình nhà chị đều tên My. Lúc chị sinh ra đã có sẵn tên do... mẹ chồng của bà nội đặt. Có mấy cô ruột cùng tên: Nga My, Kiều My, Diệm My. Cô Trà My, Diệm My hồi đi học đã nổi tiếng khi đóng Trưng Trắc - Trưng Nhị. Cô Diệm My còn là hoa khôi Đồng Khánh nức tiếng thời đó nữa. Không ai ép buộc nhưng mấy cô ruột của Diễm My cũng đặt tên cho con là My. Con cô Trà My đặt tên là Thanh My. Nhưng chị Thanh My không có con gái, bạn thân chị Thanh My có con gái, đặt tên My luôn.

|
| Người đẹp Diễm My. |
Diễm My có hai đứa con gái, tên là Thùy My, Quế My. Chị thỏa thuận với chồng là tên con trai anh đặt, con gái thì thuộc quyền của em. Chị muốn con mang cái tên gợi nhớ chút gì đó về vẻ đẹp của các cô, không chỉ nhan sắc mà học giỏi nữa.
Bây giờ thì thấy tụi nó rất bình thường, chỉ có chiều cao là nổi bật. Thùy My 12 tuổi mà đã 1m62, gần bằng mẹ rồi. Bạn bè tới nhà nói, con mày xấu hơn mày, nhưng khi xem hình Diễm My hồi nhỏ thì lại nói, "con mày đẹp hơn mày". Hồi nhỏ, chị xấu nhất nhà, răng thì sún, miệng thì hay bị lở. Thậm chí bây giờ nhìn lại hình lúc nhỏ, không ai nghĩ đó là Diễm My.
Có hai nhà nhiếp ảnh khó quên đối với Diễm My là Phan Bá Đương - người đầu tiên chụp mẫu cho chị và Nguyễn Kỳ - người đầu tiên đưa hình chị lên lịch. Khoảng năm 1980-1981, khi chị mới 19 tuổi, đi mua bánh mì trên đường Trần Hưng Đạo, bên cạnh tiệm chụp hình Phan Bá Đương, đứng ngó nghiêng xem hình ở tiệm thì tình cờ ông đi ra và hỏi: "Cô muốn chụp hình không, tôi chụp cho". Mừng quá gật đầu liền vì hồi đó chụp hình còn là cái gì đó xa xỉ lắm. Mấy tấm hình này thỉnh thoảng có lên vài tạp chí, rồi thôi, vì sau đó Phan Bá Đương đi Mỹ.
Năm 1984, là cái duyên gặp gỡ với Nguyễn Kỳ. Có người bạn chụp hình chị rồi rửa ở tiệm Nguyễn Kỳ. Khi chị đi lấy hình thì gặp ông, ông mời chụp mẫu. Lúc đó chị không biết là được lên lịch, lại lên lịch điện ảnh cùng với các chị Hà Xuyên, Bích Liên, Thúy Lan, Thanh Loan... nữa. Bắt đầu từ năm đó và những năm tiếp theo, hình ảnh chị tràn ngập trên lịch. Năm 1994, xong phim Về trong sương mù của Hồ Quang Minh, chị ngừng đóng phim và ngừng chụp hình luôn, rồi lập gia đình.
Hồi đó chụp hình cũng khác bây giờ nhiều lắm. Rất cực! Nhất là chụp mấy bộ trang điểm. Chụp bằng máy cơ, tiếc phim họ đâu có bấm tràn lan được, chụp một tấm là ngồi mỏi nhừ cả lưng. Chụp ngoài trời chán chê nắng thì vào studio chụp tiếp, hết 3 ngày với mấy trăm tấm hình như vậy mới lựa chọn ra được một số hình. Phản quang đánh thẳng vào mặt chói kinh khủng.
Trong studio không có máy lạnh, đèn đuốc nóng đến độ chỉ có khuôn mặt là khô, còn cả người ướt đầm mồ hôi. Hồi năm1990, khi chị chụp với anh Hoàng Trưởng, mới có phông màn xài ròng rọc chuyển lên chuyển xuống, chứ hồi chụp với anh Nguyễn Kỳ, là phải tháo cái này xuống rồi hì hụi treo cái khác lên... Thường thì năm này chụp in lịch cho năm sau, chụp theo kiểu "người đâu việc đó". Nếu có cảnh Vịnh Hạ Long thì phải đi Hạ Long, bò-nằm-ngồi-đứng các kiểu trên các mỏm đá ở đó, chứ đâu có ghép như bây giờ được.
Khâu trang điểm phải tự tay làm hết, Diễm Hương, Diễm My gì cũng vậy. Chỉ khi nào chụp hình minh họa cho mấy bộ trang điểm thì mới có cô Tường Vy, Ánh Minh lo thôi. Chị có bạn bè, bà con ở nước ngoài, cứ đợi mùa sale off là gửi quần áo phụ liệu về để chụp ảnh lịch, vì chị to con quá, khó mua đồ, không có size, có may cũng không được đẹp. Màu sắc quần áo thì cứ phải sặc sỡ xanh, đỏ, tím, vàng. Mấy màu đó cũng dễ được duyệt in lịch. Chị thích nhất màu trắng, nhưng hiếm khi được mặc màu trắng chụp hình. Mấy nhiếp ảnh gia cấm không cho mặc đồ đen và trắng...
Thù lao khi bắt đầu đi chụp là 200.000 đồng, rồi lên dần dần đến 500.000 đồng và đứng luôn ở mức đó. 500.000 đồng thời đó là hơn 1 chỉ vàng. "Hot" nhất mới đến mức 1 triệu/ngày. Nhưng trả 1 triệu đồng là người ta tính toán dữ lắm, xài sao cho hết loại hình đó, in khắp nơi, khắp chỗ, trên vé số, trên chén đĩa, nhãn mác bánh kẹo, lịch sổ tay...
Diễm My rất mê chụp hình. Đơn giản vì đóng phim cực quá, mà hồi đó chụp hình nhiều tiền hơn đóng phim. Hình ảnh xuất hiện trước công chúng luôn đẹp, nhiếp ảnh gia không bao giờ lựa mấy tấm hình xấu của mình để làm lịch, đăng hình.

|
| Diễm My và con gái. |
Diễm My chưa bao giờ nghĩ mình là người đẹp, mà chỉ là người thừa hưởng nhan sắc của các bậc tiền bối. "Tôi chỉ có khuôn mặt ăn ảnh, chứ riêng từng nét thì... chẳng có gì đáng nói cả. Mắt thì sâu, mí không to, miệng lại quá nhỏ so với mốt môi dầy bây giờ. Nhưng tôi được khuôn mặt trái xoan, nên lên hình dễ đẹp. Người đẹp, theo quan niệm của tôi là phải đẹp tự nhiên, mặt mộc đã đẹp rồi. Hồ Ngọc Hà mới đẹp kìa. Danh hiệu Ảnh hậu hồi xưa người ta tặng cũng chỉ vì mình là người chụp hình đẹp, khán giả đâu phải ai cũng gặp mình ngoài đời. Nói đâu xa, ngay cả Việt Trinh, khi gặp tôi cũng nói: Hồi ở quê em cứ nghĩ chị là tiên! Cứ nghĩ, không biết bao giờ em mới được gặp chị. Cả xóm em ai có bầu con gái cũng muốn nhìn chị, để sinh con gái cho đẹp", Diễm My tâm sự.
(Theo Thế Giới Nghệ Sĩ)
|