|
Nude không đẹp
Hồng Ánh đem đến cho người ta một dự cảm không hạnh phúc. Một cô gái xinh đẹp, tài năng, thông minh, sống khiêm nhường, tự trọng, tự lập, lại có giọng nói hơi khàn, chỉ tay nát, nhiều "nguy cơ" sẽ là người đàn bà khổ tâm.
- Cát-xê đầu tiên chị nhận được năm 14 tuổi là từ múa. Thế rồi điện ảnh đã quyến rũ và "đánh cắp" mất con thiên nga xinh đẹp của sàn gỗ, vì sao vậy?
- Bỏ hẳn. Dù mười năm học múa khổ cực. Khi tôi bước sang điện ảnh, mới khám phá ra rằng mình không hợp lắm với múa, nếu theo thì cũng chỉ luôn dừng ở mức múa minh họa. Vì điều kiện cần và đủ để làm diễn viên múa tôi không đủ. Cơ thể tôi thiếu độ mềm, độ dẻo, chỉ đỡ là không có dị tật.

|
| Diễn viên Hồng Ánh. |
- Đạo diễn Nguyễn Thanh Vân từng nói: người thực sự có tài, tiềm ẩn một năng lực dồi dào đủ để chuyển tải những vai diễn phức tạp, đa dạng nhất hiện nay, chỉ có Hồng Ánh. Vậy chuyển sang kịch, đạo diễn Thành Lộc nhận xét thế nào về chị?
- Diễn viên từ điện ảnh chuyển sang sân khấu thường có nhiều khiếm khuyết, đầu tiên là về đài từ. Anh Lộc nói điều ấy tôi có thể khắc phục được và quan trọng nhất là tôi có cảm xúc mạnh với vai diễn. Anh Lộc là người rất khắt khe về mặt nghề nghiệp với diễn viên trẻ, nếu có khen ngợi gì, anh ấy cũng chỉ nói sau lưng. Mình chỉ có thể biết được sự đánh giá thực sự của anh ấy qua những vai diễn anh trao cho mình thôi.
- Hầu hết những bộ phim chị được mời tham gia và đoạt giải là những tác phẩm điện ảnh về chiến tranh và thời hậu chiến, vào cái thời mà loại phim này không còn là "món ăn" được ưa thích. Chị lý giải thế nào?
- Tôi thì nghĩ rằng đấy không phải là "lỗi" của những bộ phim tôi tham gia mà là "lỗi" của tôi. Ở thể loại phim truyền hình, tôi cũng toàn thủ vai "đào đẹp" đấy chứ, mà đâu phải là những bộ phim về chiến tranh hay hậu chiến, nhưng tôi cũng chưa bao giờ tạo được cái gọi là "cơn sốt hâm mộ". Tôi không phải là ngôi sao "hot". Nhưng thực chất vấn đề "không là ngôi sao của khán giả" của tôi có nguyên nhân sâu xa hơn, nằm ở hiện trạng nền điện ảnh của chúng ta.
Ở Hollywood, nếu là diễn viên tài năng, thì bất kể anh ta (cô ta) thuộc kiểu vẻ đẹp nào, anh ta cũng có khán giả của mình và họ là ngôi sao của loại khán giả đó. Ở VN, hiện vàng thau lẫn lộn, tôi tin rồi nó sẽ phân nhanh ra, đa dạng khán giả, mọi dòng phim đều tồn tại, phát triển. Nhưng sợ rằng đến lúc đó, thì thời của tôi cũng qua mau rồi.
- Vậy đã bao giờ chị muốn được tham gia trong những bộ phim vừa có giải vừa có doanh thu như "Áo lụa Hà Đông"?
- Tôi rất mơ ước. Ví dụ như Dòng máu anh hùng thôi, nó đơn thuần giải trí nhưng sạch sẽ, hấp dẫn. Dù tôi thiên về diễn tâm lý hơn hành động, vẫn cứ thích được đóng trong một phim như vậy. Nhưng tôi đâu có mấy cơ hội tham gia, vì đạo diễn và nhà sản xuất đâu có mời tôi.
- Và chị có làm được như Ngô Thanh Vân trong "Dòng máu anh hùng", như Kim Thư trong "Khi đàn ông có bầu", "Đẻ mướn", như Minh Thư trong "Gái nhảy"?
- Tôi nghĩ là mình diễn không được. Với ngoại hình, suy nghĩ cảm nhận của mình về nhân vật như thế, thì mình sẽ chọn những cách diễn khác. Và cách diễn đó chưa chắc đã "ăn khách".
- Chị làm nghề như một tín đồ hành lễ. Vào thời buổi mà ai cũng chọn một lối đi, một cách làm đỡ tốn mồ hôi, công sức nhất, sao chị không hòa chung vào cái "dòng thời cuộc" ấy cho đỡ khổ mà lại đạt được hiệu quả kinh tế nữa?
- Xuất phát từ cá tính. Tôi không làm được như vậy. Tôi muốn sự hoàn hảo. Tôi làm việc thường ít nghĩ tới hiệu quả kinh tế hay hiệu quả này nọ, mà chỉ thích được mọi người công nhận, khen ngợi, yêu mến. Mà muốn được thế thì phải cố, không ẩu được. Có người nhìn mình sống như thế là lỗi thời. Còn mình cũng nhiều khi muốn làm như vậy, nhanh - nhiều - tốt - rẻ cho khỏe nhưng... làm không được.

- Để theo "Thung lũng hoang vắng", chị phải đóng cửa một quán bar - cà phê của mình. Hy sinh vì nghệ thuật hay do tài kinh doanh của nữ nghệ sĩ quá kém?
- Do tài kinh doanh mình kém. Lại còn sĩ diện nhiều. Tôi không biết cách sắp xếp, ngoại giao như thế nào cho được việc mình, lại còn sợ nhân viên họ buồn, họ khổ. Mình cũng không chịu được những người khách có lời đề nghị khiếm nhã, có những thực tế kinh doanh khiến mình bàng hoàng mà mình không thể lấy danh nghĩa diễn viên ra để "che chở" cho nhà hàng. Lại cũng là những chuyện tôi "làm không được".
- Hầu hết chị diễn vai bi. Và chị đã chứng tỏ đẳng cấp của mình ở khả năng tạo dựng nhân vật theo tinh thần này, bi kịch không bi lụy. Còn trong cuộc đời thực, chị đối mặt thế nào với những bi kịch xảy ra?
- Ai đã sống có cảm xúc, biết khóc biết cười mà không có bi kịch. Chỉ có điều, với người khác điều ấy mới sượt qua, với người khác điều ấy mới sượt qua da thì với tôi đã vào tim rồi. Còn xử lý bi kịch cá nhân thì khi tốt khi không. Tôi cũng có những sai lầm khiến bi kịch của mình thành bi lụy đấy.
- Xem những cảnh khỏa thân của chị trên phim, như tắm sông cùng bà cả trong "Đời cát", tắm suối trong Thung lũng hoang vắng, thấy "rõ ràng trong ngọc trắng ngà/dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên". Tòa thiên nhiên trên màn ảnh rộng ấy, đã nhờ góc máy và ánh sáng "điêu" lên máy lần?
- Phim ảnh là cuộc chơi của ánh sáng, khả năng của nó ma quái lắm đấy, nó đã "cộng điểm thưởng" cho tôi rất nhiều.
- Chị bảo ai cũng có khuyết điểm riêng, nhưng phải vượt qua được tình yêu lớn nhất cho bản thân ấy để phô mình trọn vẹn trước ống kính. Thế khiếm khuyết của chị là gì, về hình thể ấy?
- Tôi là người không có ba vòng đều đặn như người mẫu hay hoa hậu. Và người thô, hơi mập, khung xương to, ngực nhỏ. Nói chung, mình không là người hoàn hảo cho những cảnh nude, nên tôi mới nói "chỉ sợ mình hy sinh mà nó không đẹp".
- Thế sao chị vẫn chấp nhận tự mình đảm đương những cảnh này?
- Khi mình yêu nhân vật hết lòng, thì mình không từ chối nhân vật ấy điều gì cả. Cùng với nghệ thuật ma quái của quay phim, tôi đã làm tròn nhiệm vụ của mình trước nhân vật và khán giả đấy chứ, phải không?
- Nhìn vào danh sách những vai trò chị đảm nhận, những công việc chị làm, cách chị làm, thấy rõ chị mải miết dốc toàn lực cho công việc. Chị nghĩ sao trước nhận xét Hồng Ánh là người phụ nữ có "tham vọng điên cuồng"?
- Đúng. Đó là câu nói mà bạn trai cũ nói với tôi: Em tham vọng điện cuồng, mà chẳng để làm gì cả". Tham vọng điên cuồng của tôi là làm được nhiều việc và làm thật tốt, để mỗi ngày đều có ý nghĩa, để được công nhận và khen ngợi. Còn "chẳng để làm gì cả" là những lợi ích tôi thu được từ "tham vọng điên cuồng" của mình không là thứ hữu hình, có thể cân đo đong đếm được. Thậm chí tôi còn là mẫu người ưa nhận thiệt về mình. Tôi hay nhường, thích nhường, đặt cảm xúc của người khác lên trên cảm xúc cá nhân.
- Một lần làm cô dâu hụt với đạo diễn Đỗ Phú Hải, lâu nay không nghe chị nhắc đến chuyện chồng con nữa. Vì sao vậy?
- Mình định không bằng trời định, không nhắc tới vì không muốn làm tổn thương ai. Tôi rất ngại nói những chuyện có liên quan đến người khác, vì biết đâu mình là nguyên nhân làm cho ai đó không hạnh phúc. Còn yêu ai, tôi cũng nghĩ sẽ đi đến tận cùng.
- Chị và đàn ông, ai làm khổ ai?
- Với tôi, người nào chịu được tôi thì người đó là quà tặng của tôi. Mình làm khổ người yêu mình và người yêu mình làm khổ mình. Trong tình yêu, ai yêu nhiều hơn sẽ khổ mà. Nhưng tôi có cảm giác mình làm khổ họ nhiều hơn. Tôi cũng đành hanh, đỏng đảnh, đồng bóng lắm. Cũng là cái thói "nữ nhi thường tình".
- Chị đã ít nhất ba lần làm vợ lẽ, làm người thứ ba trên phim. Chị thấm thía được gì từ thân phận "kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng?" ấy?
- Thấm thía nhiều chứ. Tự mình chuốc khổ vào thân thì dù là kẻ thứ nhất hay thứ hai, thứ ba gì cũng khổ hết, một thứ hạnh phúc không trọn vẹn cho tất cả.
- Nếu điều ấy vận vào thân thì thái độ của chị sẽ thế nào?
- Tính tôi, rơi vào hoàn cảnh ấy, kể cả khi tôi là người "được" tôi cũng khổ, khổ cho mình, khổ dùm cho người mất, chứ không hả hê gì đâu. Và tối sẽ cố gắng cư xử sao cho chu toàn, gượng nhẹ nhất, để đừng gây thêm tổn thương cho một tình huống đã có quá nhiều tổn thương.
- Hiện giờ, chuyện tình yêu của chị thế nào?
- Tôi có bạn trai. Anh ấy làm về công nghệ thông tin, có tí xíu dính líu tới văn học.
- Có thể nói, chị là một ngôi sao "sạch". Bản thân chị không có scandal hay chị lựa chọn trình bày một hình ảnh không có scandal?
- Có đấy. Họ không bới móc ra thôi chứ bới là có đấy. Ơn trời! VN mà có paparazzi, thì tôi cũng bị "dính" rồi.
- Trong thế giới nghệ thuật, thế giới phù hoa rực rỡ, xa hoa và phù phiếm là một phần ánh sáng của các ngôi sao. Tại sao chị từ chối nó?
- Tôi là mẫu người cổ điển, hướng nội. Nhu cầu sống của tôi đơn giản, cao sang quá lại khiến tôi lúng túng. Nhiều người bảo tôi, đã chọn nghề diễn viên thì phải PR, phải chăm chút, tô màu cho hình ảnh bản thân. Nhưng như trên đã nói, ở VN tôi không thấy được sự ảnh hưởng của bản thân đến khán giả cho phim ảnh, nên không cố.
- Rốt cuộc lại, ý nghĩa gì ở điện ảnh đã khiến chị phải thiêu đốt mình như thế?
- Cảm xúc, sự thăng hoa, niềm vui dai dẳng, hạnh phúc đằm sâu mà những vai diễn đem lại cho tôi vẫn lớn hơn, choáng ngợp hơn những gì tôi có được từ cảm xúc tình yêu do những người đàn ông đem lại. Thế nên, tôi vẫn nói với bạn trai của mình: "Làm ơn đừng bắt em lựa chọn. Nếu không, em sẽ phải hy sinh anh". Với tôi, phim ảnh không còn là một cái nghề nữa, mà là đạo. Đã là đạo thì không thể bỏ.
(Theo Thanh Niên Tuần San)
|