Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao News Daily Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2008 Vietnam Ngoisao
Dương Trương Thiên Lý tham dự Miss World 2008
Lịch trình cuộc thi
Bình chọn cho Thiên Lý
Giai điệu bất hủ

Bạn cần cài Flash Player để xem được Clip này.

Bạn đang nghe ca khúc Goodbye do Mary Hopkin thể hiện.  
Theo yêu cầu của độc giả ở email: mienkim2002@yahoo.com cùng lời nhắn: "Có một bài hát tôi rất thích, chất chứa nhiều kỷ niệm của một thời áo trắng, một thời tuổi mới lớn đã qua và không bao giờ trở lại. Tôi đã thử tìm trong các trang nhạc trên Internet nhưng không thấy có bài này. Tôi hy vọng ngoisao.net cho tôi và mọi người được cùng nghe. Đó là bài Goodbye do Mary Hopkin trình bày cách đây đã mấy thập kỷ. Xin chân thành cảm ơn...".

Gửi yêu cầu của bạn tại đây
Gửi câu trả lời (theo thứ tự hình) và khai thông tin cá nhân, số CMND về địa chỉ: quiz@ngoisao.net
10 độc giả trả lời đúng và nhanh nhất sẽ nhận được quà tặng cốc và áo mưa xinh xắn in logo của Ngôi Sao
- Kết quả trúng thưởng quiz các kỳ trước.
Đan Trường bị cưa đôi
Thứ ba, 6/3/2007, 16:14 GMT+7

Mối tình thuở học trò

"Năm lớp 10, cô bạn gái đầu tiên tôi cảm có mái tóc dài, vàng tự nhiên, nhìn tây tây và mũm mĩm. Đầu tiên tôi chỉ thích mái tóc, rồi sau đó để ý luôn cô ấy. Và tất nhiên là tôi viết thư để vào hộc bàn của nàng. Cũng đợi chờ hồi hộp lắm", nhạc sĩ trẻ An Hiếu kể lại tình yêu tuổi học trò.

Cấp ba, tôi học tại trường Lương Thế Vinh (Hà Nội), khóa đầu tiên. Lớp chỉ có 9 nam, còn lại là nữ (phải hơn 30 người, cô nào cũng xinh). Ngày đó tôi rất nghịch, có lần còn đầu têu đi bắt trộm gà lạc trong trường rồi mang về nhà mình tổ chức… đánh chén.

Còn thú vui lớn nhất là nói chuyện riêng trong giờ với các bạn nữ. Trong sổ liên lạc gửi về gia đình, luôn có lời nhận xét của giáo viên: "Tiếp thu nhanh, học tốt nhưng hay nói chuyện riêng". Tôi luôn bị bố (nhạc sĩ An Thuyên) phê bình nhưng vẫn chứng nào tật ấy.

Thời của tôi, tình cảm học trò trong veo. Không dám gọi là tình yêu đâu. Trong 9 cậu con trai, tôi được cho là oách nhất, siêu nhất trong những "phi vụ" tình cảm học trò.

Nhạc sĩ An Hiếu.

Nhạc sĩ An Hiếu.

Hồi lớp 10, tôi đã có những bức thư gửi bạn gái ở hộc bàn. Gọi là thư nhưng thực ra cũng chỉ là những lời nói tình cảm vu vơ gửi bạn. Mỗi năm để vào ngăn bàn của 3-4 cô bạn nữ. Thế đã là hoành tráng lắm.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất về tình yêu thời học trò đó là năm lớp 10. Cô bạn gái đầu tiên tôi "cảm" có mái tóc dài, vàng tự nhiên, nhìn tây tây và mũm mĩm. Đầu tiên tôi chỉ thích mái tóc, rồi sau đó để ý luôn cô ấy. Và tất nhiên là tôi viết thư để vào hộc bàn của nàng. Cũng đợi chờ hồi hộp lắm.

Mấy hôm sau, tôi nhận được thư trả lời, trong thư chỉ có một sợi tóc và một dòng chữ vô cùng ngắn gọn: "Theo Hiếu thì sợi tóc này có chẻ làm hai được không?".

Cầm lá thư, tôi ngơ ngơ, không hiểu. Với tuổi tôi ngày đó, các bạn nữ thường sâu sắc hơn, còn con trai bọn tôi thì tồ tẹt lắm. Tôi mang lá thư về nhà trăn trở, mãi không thể hiểu được. Sau cùng phải nhờ đến mấy cô bạn thân, kể tình cảnh và nhờ tư vấn. Hóa ra là bạn ấy muốn nói bạn ấy đã có người khác rồi. Đó là kỷ niệm nhớ nhất trong đời tôi.

Lên lớp 11 tôi còn thích vài cô nữa, nhưng tất cả chỉ dừng lại ở một cái nắm tay mà thôi. Tình yêu của bọn tôi hồi đó chỉ đơn giản là mỗi sáng được qua nhà, chờ cô ấy đi học cùng, hai đứa vừa đi vừa nói chuyện linh tinh hoặc hai đứa gửi xe đạp một nơi và cùng đi bộ đến trường, rất thú vị và lãng mạn.

Chỉ thế thôi, không có giận hờn, không cãi cọ, không quà cáp (vì lấy đâu ra tiền). Hình như hồi đó, cảm giác duy nhất của tôi để có thể gọi là tình yêu là sự mong chờ mỗi sớm mai được đi học cùng cô ấy. Cảm giác ấy vui và... nôn nao lắm.

Dù chỉ có vậy nhưng cũng đã nhiều lời bàn tán xôn xao của bạn bè trong lớp lắm rồi. Lớp 12, tôi đã biết đi uống cà phê, nhưng không bao giờ dám đi một mình, phải tụ tập cả bọn, rồi qua nhà bạn rủ đi, đông vui như hội. Mà đi đâu thì đi, cứ đúng 9h30 tối là tất cả phải có mặt ở nhà rồi.

Bố An Thuyên tâm lý nhưng nghiêm khắc lắm, sai hẹn sẽ không có lần sau đâu. Tất nhiên, những chuyện tình cảm mới lớn bố mẹ không thể biết được rồi. Hồi đó cũng có những giận hờn vu vơ khi cô bạn không vừa ý với tôi điều gì, nhưng đó không phải là yêu, chỉ thấy thích chơi với nhau, thích gặp nhau và đi cùng nhau thôi.

Tôi nhớ mãi lần đầu tiên đi tặng hoa cho bạn gái nhân ngày mồng 8/3 năm lớp 12. Đi một mình thì không đủ can đảm, phải rủ thêm một thằng bạn đi cùng cho có thêm dũng khí. Đến gần nhà cô bạn thì mình tôi bước đến. Đứng ngoài hàng rào gọi í ới bạn ra ngoài và làm tiết mục của anh chàng ga lăng.

Sau này khi lớn lên, có những tình yêu thực sự nhưng mỗi khi nghĩ lại ngày ấy tôi lại mỉm cười. Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có những rung động đầu đời như thế, rất trong sáng và hồn nhiên.

Có thể lúc đó chẳng mấy ai nghĩ ngợi được gì, nhưng sau này nhớ lại, đó lại là những kỷ niệm ngọt ngào nhất. Tuổi teen bây giờ có điều kiện hơn chúng tôi ngày trước nhiều, tình yêu của họ cũng khác, nhưng nói gì thì nói vẫn cần giữ được sự trong sáng và hồn nhiên của lứa tuổi.

(Theo Tiền Phong)

 
Theo chân 'sao'

"Bond Girl" Olga Kurylenko trong một buổi chụp hình ở bãi biển Bondi Beach, Sydney, Australia hôm 17/11. Siêu mẫu 29 tuổi người Ukrainia phải ăn mừng vì Quantum of Solace vừa lập kỷ lúc mới khi thu về 70.4 triệu USD tiền bán vé trong ngày công chiếu. Ảnh: JJ.
 

Ca sĩ Ái Vân và nhạc sĩ Phú Quang trả lời trực tuyến độc giả Ngoisao.net ngày 10/11.
Các phỏng vấn đã thực hiện
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Buôn chuyện Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Phim mới Nhà đẹp