Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao News Daily Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2008 Vietnam Ngoisao
Dương Trương Thiên Lý tham dự Miss World 2008
Lịch trình cuộc thi
Bình chọn cho Thiên Lý
Giai điệu bất hủ

Bạn cần cài Flash Player để xem được Clip này.

Bạn đang nghe ca khúc Goodbye do Mary Hopkin thể hiện.  
Theo yêu cầu của độc giả ở email: mienkim2002@yahoo.com cùng lời nhắn: "Có một bài hát tôi rất thích, chất chứa nhiều kỷ niệm của một thời áo trắng, một thời tuổi mới lớn đã qua và không bao giờ trở lại. Tôi đã thử tìm trong các trang nhạc trên Internet nhưng không thấy có bài này. Tôi hy vọng ngoisao.net cho tôi và mọi người được cùng nghe. Đó là bài Goodbye do Mary Hopkin trình bày cách đây đã mấy thập kỷ. Xin chân thành cảm ơn...".

Gửi yêu cầu của bạn tại đây
Gửi câu trả lời (theo thứ tự hình) và khai thông tin cá nhân, số CMND về địa chỉ: quiz@ngoisao.net
10 độc giả trả lời đúng và nhanh nhất sẽ nhận được quà tặng cốc và áo mưa xinh xắn in logo của Ngôi Sao
- Kết quả trúng thưởng quiz các kỳ trước.
Đan Trường bị cưa đôi
Thứ tư, 7/2/2007, 16:26 GMT+7

Tôi là người ướt át

"Gia đình tôi vừa có một thành viên mới. Em bé mới sinh được độ 2 tuần, chưa đặt tên. Lại bé gái giống bé đầu. Năm qua, tôi gặt hái được chút ít thành công, đi lưu diễn để kiếm bột và kiếm sữa cho con. Cuối năm 2006, ra liền lúc hai đĩa CD, làm chung với anh Xuân Hinh mang tên Phạt vạ Thị Mầu và một đĩa CD làm riêng cho anh Quốc Anh", Quang Thắng tâm sự.

- Anh cầm tinh con gì?

- Con khỉ. Sinh năm 1968.

- 40 tuổi rồi. Anh "ăn" gì mà trẻ lâu thế?

- Cũng như bao nhiêu người khác, thế thôi, người ta "ăn" gì thì tôi ăn nấy.

- Nhưng người ta đâu có trẻ mà anh lại... chẳng chịu già?

- Chưa biết cách sống của người ta thế nào là phù hợp. Chứ tôi thì nằm cái ngáy ngay, và luôn luôn có nụ cười trên môi, ngoài đường thấy cái gì cũng có thể cười.

Diễn viên Quang Thắng.

Diễn viên Quang Thắng.

- Người ta bảo: "Nhìn đâu cũng thấy khuôn hình là con mắt của đạo diễn". Nếu nhìn thấy cái gì anh cũng cảm thấy buồn cười, một anh là thiên tài, hai anh là thằng điên, anh thấy sao?

- Thiên tài ư - không dám. Thằng điên ư - không nhận. Tôi chỉ nghĩ mình lém lỉnh, được bạn bè quý, thế thôi. Đi đâu mà không có Quang Thắng thì mất vui.

- Điều đấy cũng đồng nghĩa anh có nhiều ánh mắt nhìn theo?

- Người ta nhìn theo thì mình nhìn lại, vì tôi là người con trai cũng ướt át lắm đấy.

- Lúc nào anh ướt át hơn, khi lấy vợ rồi hay lúc chưa lấy vợ?

- "Bát đũa còn có khi xô", các cụ nói như vậy. Cuộc sống của tôi cũng bình thường như bao đôi vợ chồng khác, không phải vì là nghệ sĩ thì về phải như thế này, thế nọ... hay đi diễn, vợ phải cầm hoa lên tặng, ôm hôn. Không bao giờ, kể cả khi đi diễn ở bất kỳ nơi nào, tôi sợ nhất là người nhà hoặc bạn bè lên tặng hoa.

- Tại sao?

- Bởi vì nó giả tạo làm sao. Tôi thích mọi cái tự nhiên. Một lần đi biểu diễn ở Hà Đông, được một anh cởi trần lên tặng cái chong chóng, tôi cảm thấy rất quý. Nhưng khi mời ai đó đi xem, người ta bảo: "Tối em tặng hoa anh nhé" thì tự nhiên mình cảm thấy một điều gì đó phải chờ đợi, diễn không yên lòng, xong việc xấu hổ chào rồi đi vào trong luôn.

Nhưng ở đời, có rất nhiều nghệ sĩ muốn chứng tỏ cho người khác thấy vợ chồng yêu nhau, còn kiễng chân lên hôn nhau trên sân khấu rồi tặng hoa lẫn nhau. Đấy là làm trò. Tôi không thích điều ấy.

- Từ lúc nào anh phát hiện ra mình có máu hài hước?

- Trong máu tôi có tính hài thì phải, nó ăn nhập vào mình từ lâu rồi. Bé tí tẹo đã biết đứng lên bàn làm trò cho ông bà nội ngoại, cô bác xem mà cười vỡ bụng. Hồi 3 tuổi đã biết làm trò lặt vặt kiểu trẻ con như biển diễn uống nước không cần thìa, chải đầu không cần lược, mặc quần áo không dùng vải...

- Khi các báo phỏng vấn thấy anh hay nói đến tiền, kinh tế của anh không ổn định hay cón lý do nào khác nữa?

- Cuộc sống vô vàn khó khăn, gia đình tôi ở Hải Phòng, bố mẹ nghỉ hưu, vợ làm công chức Nhà nước nên tôi là trụ cột. Tôi là con trai mà không đảm nhiệm được trọng trách của một người đàn ông trong gia đình thì hèn quá, đúng không? Người ta nói "Tiền không quan trọng, tiền chỉ là vật chất mà vật chất là thấp kém". Nhưng tiền và cuộc sống không đi đôi với nhau thì không là cái gì cả. Tất nhiên, mình không bao giờ đặt đồng tiền trên cả tình cảm, trên cả bạn bè, hoặc trên tất cả mọi cái...

Thực ra, càng nhiều tiền thì càng tốt, nhưng vấn đề là kiếm tiền bằng cách nào, đồng tiền ấy có xứng đáng hay không? Đồng tiền ấy mình có làm ra bằng đúng nghề của mình? Đồng tiền chính đáng thì rất vinh dự. Ngày xưa, hồi học diễn viên xong rồi làm ở đoàn kịch Hải Phòng rất nghèo, tôi từng đi móc cống, làm giúp việc cho nhà người khác, ngói nhà người ta bị vỡ, tôi trèo lên từng mái nhà, ngồi vi vu vừa thổi sáo vừa lấy xi măng trát lại những kẽ hở, xong rồi đi xuống được trả mấy đồng thù lao để đi sinh nhật bạn gái, đấy là vinh dự.

- Nổi tiếng rồi, tiền anh kiếm được thừa sống hay đủ sống?

- Chỉ biết công chúng rất quý mến, ra đường chơi với tất cả mọi người. Kể cả bác xích lô, kể cả là mấy người sang trọng, và tôi luôn tôn trọng họ, họ lại tôn trọng mình. Thế là quý rồi, chứ không nghĩ mình là người nổi tiếng. Giàu có phải là ca sĩ. Hôm nay, người ta biểu diễn chỗ này bài : Chảy đi sông ơi; ngày mai người ra đi chỗ khác cũng vẫn Chảy đi sông ơi; ngày kia người ta quay lại đây, Chảy đi sông ơi vẫn được. Nhưng mà hài kịch, anh chỉ diễn được một lần. Câu chuyện tiếu lâm đã kể một lần, người ta biết rồi, kể nữa không ai nghe.

Vì thế, tiền thù lao của anh đáng là bao nhiêu so với ca sĩ, mà công sức mình bỏ ra quá nhiều. Bây giờ, chẳng may có một cái điện thoại hiện đại gắn camera, khán giả thu lại mai ra đĩa luôn, thế là bọn tôi mất trắng. Kiện làm sao được, đĩa lậu rất nhiều. Nhiều cái, bọn tôi rất thiệt thòi. Tiền mình phải năng nhặt chặt bị, chứ diễn viên sân khấu giàu sang, đếm trên đầu ngón tay cả nước này có mấy ai?

- Trong cuộc sống, anh cảm thấy điều gì là thi vị nhất?

- Cứ vui vẻ là thích.

- Một diễn viên hài thì vui hơn nhiều, nhưng mà cũng sẽ có những lúc buồn. Người ta bảo vui bao nhiêu lại buồn bấy nhiêu, vui quá thì đến lúc buồn lại buồn thê thảm, anh thì sao?

- Những lúc buồn thì nằm ở nhà. Cũng phải công nhận, nhiều khi diễn viên hài là những người buồn hơn tất cả. Anh phải khẳng định điều ấy, nhưng không thể thổ lộ ra ngoài đời để cho mọi người nhìn thấy là lúc nào cũng u sầu, sầu não.

- Anh nuốt cái buồn vào trong và giải quyết bằng cách nào?

- Là người ướt át, thỉnh thoảng tôi cũng khóc. Mình là đàn ông mà có lúc cũng không thể cầm được nước mắt.

- Làm một người đàn ông, điều gì là quan trọng nhất?

- Trọng lời hứa.

(Theo Đàn Ông)

 
Theo chân 'sao'

"Bond Girl" Olga Kurylenko trong một buổi chụp hình ở bãi biển Bondi Beach, Sydney, Australia hôm 17/11. Siêu mẫu 29 tuổi người Ukrainia phải ăn mừng vì Quantum of Solace vừa lập kỷ lúc mới khi thu về 70.4 triệu USD tiền bán vé trong ngày công chiếu. Ảnh: JJ.
 

Ca sĩ Ái Vân và nhạc sĩ Phú Quang trả lời trực tuyến độc giả Ngoisao.net ngày 10/11.
Các phỏng vấn đã thực hiện
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Buôn chuyện Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Phim mới Nhà đẹp