|
Không hối hận khi chọn nghề MC
Năm 1997 về Đài Truyền hình Việt Nam, năm 1998 bắt đầu dẫn chương trình đầu tiên nhưng phải 9 năm sau đó - năm 2006 - mới thật sự là một năm "bản lề", đánh dấu sự nghiệp "solo" đầy ấn tượng của MC Anh Tuấn. Và cuộc trò chuyện với Anh Tuấn cũng bắt đầu từ con số 2006...
- Có thể coi 2006 là con số may mắn của anh?
- Tôi rất hài lòng về công việc của mình trong năm 2006, khi nhận được những cơ hội rất tốt từ Đài. Đầu tiên là dẫn chương trình cố định Trò chơi âm nhạc một mình, không ai đứng cạnh. Tiếp theo là dẫn các show lớn như Sao Mai Điểm hẹn, cũng dẫn một mình, Hoa hậu Việt Nam 2006, dẫn với Ngọc Khánh đêm chung kết, còn tất cả show phụ đều dẫn một mình. Những ngày cuối năm, tôi được dẫn chương trình Nối vòng tay lớn ở điểm cầu S9, có Chủ tịch nước tham dự.
Ở bên ngoài, tôi được dẫn những chương trình trong chuỗi chương trình của Apec... Theo nhìn nhận của tôi, đến giờ phút này, 2006 là năm quan trọng để lại nhiều kỷ niệm nhất trong cuộc đời MC và cuộc đời làm truyền hình của tôi. Tuy nhiên, tôi vẫn chưa thật sự hài lòng với bản thân mình. Dù đã 9 năm, nhưng có nhiều lúc tôi cảm thấy mình chưa chủ động lắm trên sân khấu.

|
| MC Anh Tuấn. |
- Những yếu tố nào dẫn đến năm 2006 của anh?
- Tôi không thể bỗng dưng có được năm 2006. Cũng khó có người nào làm được, trừ khi người đó quá tài. Mà đó là kết quả một quá trình với rất nhiều yếu tố cộng lại. Bao nhiêu năm làm biên tập âm nhạc, làm truyền hình, tôi có được vốn kiến thức nhất định trong âm nhạc và truyền hình. Bao nhiêu năm tiếp xúc với khán giả, tôi cũng có được những kinh nghiệm nhất định, cộng thêm sự tự tin mà mình cố gắng để đạt được. Tất cả những yếu tố đó đã tạo nên điểm mốc, để tôi có thể tự tin đứng trên sân khấu một mình và hoàn toàn chủ động làm cái công việc mà lãnh đạo đã tin tưởng giao cho.
- Cái giá cho 9 năm chờ đợi đó là gì?
- Tôi không được ở gần gia đình nhiều. Thời gian tôi dành cho công việc khá nhiều, tôi cũng phải đi lại rất nhiều. Nhưng bù lại tôi được gặp rất nhiều người, mà được gặp gỡ là cái lợi chứ không phải cái giá.
- 16 năm học nhạc của anh cũng là cái giá cho sự nghiệp MC?
- Tôi không muốn nói điều đó ra, vì nó rất đau! Tôi là một nhạc sĩ, học đàn 16 năm, kết quả rất tốt, được chuyển thẳng lên cao học. Và cái giá của tôi là bỏ dở đại học Ngoại thương, bỏ dở Cao học Nhạc viện Hà Nội, và bỏ một học bổng rất cao tại trường âm nhạc lớn nhất nước Mỹ là Berkeley. Ngày đó tôi đam mê jazz đến mức bỏ hơn 2.000 đôla tiền túi để sang Malaysia thi học bổng. Lúc đó đoàn Thái Lan có 10 người, Singapore hơn 20 người, chỉ để đệm đàn cho một người.
Khi tôi vào có bốn ông giáo sư nổi tiếng của Berkeley. Họ hỏi ai là người đệm cho cậu? Biết tôi không có người đệm, họ nói những người bạn Mỹ sẽ đệm cho cậu. Và tôi thực sự choáng, khi mỗi vị giáo sư ngồi vào một cái đàn để đệm cho phần thi của tôi. Thi xong, tôi nghĩ mình chỉ được mức học bổng bình thường, nhưng ba tháng sau tôi nhận giấy báo mình được mức học bổng cao nhất dành cho người nước ngoài.
- Nhưng học bổng và cơ hội âm nhạc trong tương lai không bằng sự nổi tiếng tại thời điểm đó, anh nghĩ sao?
- Tôi đã không nghĩ mình sẽ già một cách nhanh chóng. Lúc đó tôi nghĩ công việc truyền hình của mình đang rất tốt. Hai năm nữa sự nghiệp ổn định rồi quay lại cũng không muộn. Sau này tôi mới thấy để xin lại học bổng rất khó, vì mình phải tập đàn lại mới thi được, nhưng cứ cuốn vào công việc nên tôi không còn thời gian để tập đàn.
- Tuy nhiên, cái giá anh phải trả xem ra lại là cái giá… khôn. Vì với điều kiện Việt Nam hiện nay, thứ âm nhạc anh học sẽ không tạo cơ hội cho anh nổi tiếng như Anh Tuấn của truyền hình, anh nói gì về điều này?
- Tôi không nghĩ mình khôn đâu, vì tôi sống theo cảm hứng. Lúc đó tôi chọn con đường đó, nhưng nếu có một tác động bên ngoài, có thể tôi đã đi theo nhạc. Nên có thể là do… số. Đến giờ, tôi mới cảm thấy con đường mình chọn là đúng. Tuy nhiên, nếu theo nhạc, tôi đi học ở Mỹ về, chưa chắc sẽ giỏi, nhưng cũng có thể sẽ rất giỏi và nổi tiếng. Bởi đó là học bổng không dễ mà có. Khi tôi từ chối học bổng đó, họ còn email nói: "Chúng tôi rất tiếc, cậu nên suy nghĩ lại trước khi trả lời cho chúng tôi câu trả lời cuối cùng".
- Anh nhắc khá nhiều đến việc dẫn một mình. Vậy theo anh, sự "một mình" đó phản ánh điều gì?
- Thứ nhất, lãnh đạo đã bắt đầu tin tưởng tôi, cho tôi đứng một mình. Thứ hai, hình ảnh của tôi với người bên cạnh luôn làm cho mọi người nghĩ tôi phải dựa vào một ai đó, nên việc tôi dẫn một mình sẽ thay đổi được cái nhìn của mọi người.
- Nghĩa là trước đấy lãnh đạo chưa tin tưởng anh?
- Vì lý do nào đó tôi không biết, còn tôi cảm nhận như vậy. Giao cho tôi công việc đó, lãnh đạo cũng phải có những lựa chọn nhất định của họ.
- Giờ đây, khi đã tách ra khỏi Diễm Quỳnh và Ngọc Linh, và khi đã tạo được một phong cách riêng thì với anh, "hay" và "sạch", yếu tố nào quan trọng hơn?
- Tôi muốn cả hai: chương trình vừa sạch sẽ, vừa không buồn chán. Nếu chỉ sạch không, không có sự vui vẻ, tôi sẽ rơi vào thời kỳ 4 năm đầu tiên của mình, mà mọi người vẫn hay kêu là khô và vô duyên. Nhưng nếu tôi vui vẻ nhiều quá, sẽ không còn là MC chính thống nữa. Nhất là khi bây giờ có một số MC thiên về xu hướng hoạt náo viên nhiều quá, mà quên mất mình vẫn đang giữ vai trò của một người tự tin, vững vàng, hướng dẫn khán giả theo ngôn ngữ của mình.
(Theo Thể Thao Văn Hóa Đàn Ông)
|