|
Đừng gọi tôi là Jimmii Nguyễn
Năm 1996, có một ca sĩ Việt kiều với cái tên Jimmii Nguyễn trở về biểu diễn tại quê hương. Nhiều khán giả đón nhận giọng ca của Jimmii như ngọn gió mát lành nhưng cũng có người tỏ ra dị ứng với phong cách của anh. Rồi anh lặng lẽ lùi vào khóc khuất để "ngẫm sự đời", và bây giờ sau 10 năm, anh quyết lột xác trở lại sân khấu.
- Vì sao anh "hầm hơi" đến 10 năm rồi đột nhiên tuyên bố quay lại sân khấu ca nhạc trong khi bây giờ sự cạnh tranh gay gắt hơn?
- Trước hết, xin đừng gọi tôi là Jimmii Nguyễn nữa. Tôi muốn quên cái tên này đi bởi vì nó mà có người từng coi tôi là "thịt ba rọi". Và thật sự, bản thân tôi cũng muốn lần này trở lại sân khấu ca nhạc, mình phải "lột xác". Còn cái tên Việt Nguyễn, 10 năm trước anh Lưu Trọng Văn đã đặt cho tôi rồi, bây giờ lấy lại mà thôi. Tại sao 10 năm tôi mới ca hát lại ư? Là vì tôi thấy thời điểm này cả nước đang hân hoan trước vận hội mới, nhiều ca sĩ hải ngoại cũng về VN biểu diễn nên tôi háo hức góp ngọn gió mới mát lành trên sân khấu ca nhạc.
- Anh bảo "góp ngọn gió mới mát lành", xin anh nói cụ thể hơn đó là những gì?
- Có những tác phẩm mình đã sáng tác trước đây nhưng chưa được trình bày ở VN thì nay sẽ lần lượt xuất hiện. Trong số lượng khoảng 200 bài hát, tôi định giới thiệu đến khán thính giả sẽ có hơn nữa bài hát khán giả chưa được nghe lần nào. Bên cạnh đó là sự hỗ trợ của ban nhạc Jimmii band gồm những nhạc công chuyên nghiệp, yêu nghề.
|

|
| Ca sĩ Jimmii Nguyễn sẽ đổi nghệ danh thành Việt Nguyễn. |
- 10 năm ẩn mình, anh nghiệm ra điều gì để lần trở lại lần này sẽ chinh phục được nhiều khán giả hơn?
- 10 năm đó có những cay đắng thất vọng và cả những hy vọng chợt lóe lên trong cuộc sống của tôi. Hỉ-nộ-ái-ố, tôi đã nếm đủ và nhận ra chân lý mà ông cha mình đã nói: "Nhập gia tùy tục". Sự tồn tại của tôi và sự thành bại của tôi phụ thuộc vào khán giả vậy nên tôi phải thuộc lòng câu "nhập gia tùy tục".
- Anh bảo nhập gia tùy tục, vậy mà có một số người không thích, chuyện đeo kính và quấn khăn trên đầu của anh mà sao anh không thay đổi?
- Đó chỉ là một số người thôi. Phần lớn khán thính giả đều đến nghe tôi hát là nghe giọng ca của tôi chứ đâu phải vì chiếc khăn hay đôi kính. Bằng chứng là gần đây có những chương trình tôi biểu diễn ở các quán bar vào giờ chót có rất nhiều khán giả vẫn đợi để nghe. Hóa ra khán giả vẫn không quên tôi và vẫn tôn trọng phong cách riêng của tôi đấy chứ.
- Nhưng có người bảo, mỗi mình anh thì không thể còn nội lực để lôi kéo khán thính giả mà phải nhờ sự cộng tác ban nhạc Jimmii band, anh nghĩ sao?
- Dĩ nhiên là có sự cộng hưởng rồi. Tuy nhiên tôi phải là linh hồn của ban nhạc thì mới có thể kéo anh em đẩy âm nhạc thăng hoa. Thật sự là mỗi lần biểu diễn, tôi mới là người kiểm soát được tình cảm của khán giả nên tôi phải đóng vai trò là đạo diễn để anh em tung hoành khớp với những gì diễn ra trên sân khấu và tâm lý tình cảm của khán giả. Nếu mọi người biết được tôi chấp nhận đi xe nhỏ, ăn mì gói và chia sẻ ngọt bùi với anh em trong ban nhạc để ban nhạc "sống" được với tôi 3 năm nay thì sẽ thấy được giá trị của những gì mà tôi và anh em ban nhạc đã và đang làm.
- Ban nhạc của anh biểu diễn rất ngẫu hứng, anh nói gì về điều này?
- Ngẫu hứng đó chính là nét nổi bật của Jimmii band. Tôi luôn luôn khuyến khích sự ngẫu hứng đầy chất nghệ sĩ của họ. Những anh em trong ban nhạc đều có tay nghề rất cao, họ có thể kiếm nhiều tiền hơn bằng cách chạy show. Tuy nhiên họ vẫn gắn bó và thủy chung với chỉ một mình tôi vì họ thấy đến với tôi họ thật sự được chơi nhạc, được sáng tạo. Họ là những người thổi hồn thêm cho bài hát của tôi đẹp hơn, hay hơn.
- Anh từng phát biểu: sống ở nước ngoài mình như con vịt bơi giữa bầy thiên nga. Có người nói anh hằn học và tự ti quá, anh thấy sao?
- Tôi không hằn học tự ti gì cả nhưng từng sống ở hải ngoại nhiều năm tôi thấm thía sự lạc loài. Dù mình có mang quốc tịch Mỹ thì họ cũng cho mình là dân di cư, dân tộc thiểu số. Người nghệ sĩ thì càng thấy lạc loài hơn. Tôi đã viết bài Nỗi niềm kẻ ở miền xa là xuất phát từ tâm trạng đó. Không ở đâu bằng quê hương của mình. Nếu bạn bị cha mẹ đánh đòn thì cũng dễ chịu hơn là bị người khác đánh vì cha mẹ muốn bạn nên người còn bị ăn đòn của người khác nghĩa là họ ghét bạn. Sống trên đất mẹ cũng vậy, có chịu roi vọt cũng là họ muốn bạn nên người. Thật sự tôi thấy ấm áp hơn rất nhiều khi sống ở VN.
- Anh từng hát bài "Nỗi niềm kẻ ở miền xa" cho nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nghe và ông đã khóc. Anh có thể kể một chút về lần gặp gỡ với người nhạc sĩ này?
- Có một dịp tôi đến thăm anh Sơn cùng với anh Trần Tiến. Anh Trần Tiến đã giới thiệu tôi với anh Sơn và sau đó yêu cầu tôi hát bài Nỗi niềm kẻ ở miền xa để anh Sơn nghe. Khi nghe anh Sơn đã khóc và nói với mọi người rằng: "Thằng này được". Câu nói đó làm tôi vô cùng xúc động. Còn anh tiến nheo nheo con mắt nói với tôi là: "Jimmii đã làm cho cây đại thụ khóc". Đó là kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên.
- Trong những bài hát mới của anh có một bài mang tựa để "Chuyện người thiếu nữ tên Trâm". Đó là anh viết về liệt sĩ Đặng Thùy Trâm?
- Tôi chưa công bố rộng rãi về bài hát này. Tôi đã đọc câu chuyện về Đặng Thùy Trâm trên báo và tôi thật sự cảm động trước trái tim quả cảm và giàu lòng nhân ái của chị. Tôi viết bài hát này là để ca ngợi chị như một tấm gương một người phụ nữ VN.
(Theo Thanh Niên Tuần San)
|