Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao News Daily Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2008 Vietnam Ngoisao
Giai điệu bất hủ

Bạn cần cài Flash Player để xem được Clip này.

Bạn đang nghe ca khúc The Winner Takes It All do ABBA trình bày. Theo yêu cầu của độc giả ở email: angel5vn@yahoo.com cùng lời nhắn: "Tình cờ tôi được nghe bài hát The winner takes it all của ban nhạc Abba, cũng tình cờ biết anh rất thích bài hát này. Thế là nghe thử và thích. Mong báo Ngôi Sao gửi tặng bài hát này cho anh. Cám ơn quý báo rất nhiều".
Gửi yêu cầu của bạn tại đây.

Gửi câu trả lời (theo thứ tự hình) và khai thông tin cá nhân, số CMND về địa chỉ: quiz@ngoisao.net
10 độc giả trả lời đúng và nhanh nhất sẽ nhận được quà tặng cốc và áo mưa xinh xắn in logo của Ngôi Sao
- Kết quả trúng thưởng quiz các kỳ trước.
Chủ nhật, 31/7/2005, 09:49 GMT+7

Cô đơn bẩm sinh

Nhạc sĩ Thanh Tùng.
Nhạc sĩ Thanh Tùng.

Sáu năm lao đao với bệnh tiểu đường (lại có độ khốn đốn vì điều trị sai cách), cũng là sáu năm tạm thời "ngưng duyên" với âm nhạc, Thanh Tùng giờ đây trông cũng hư hao và mong manh như một "giọt nắng bên đời", như thoáng làm ta xót lòng trước một "ngày đã sang đêm lâu rồi" vậy. Dưới đây là cuộc trò chuyện giữa Lao Động với nhạc sĩ Thanh Tùng. 

- Thực ra thì "ngày đã sang đêm" chưa?

- Tôi từng là một kẻ quậy phá, một tay chơi thượng lưu, đôi lúc giống một tên bụi đời... Nhưng lúc này, tôi lại cảm thấy mình là một đứa trẻ, lúc nào cũng ngây thơ, cả tin, lúc nào cũng "tội nghiệp". Nhìn lại đời mình, lắm khi thấy mình như một người cô đơn bẩm sinh. Lúc còn nhỏ thì không được sống cùng bố mẹ. Bốn mươi tuổi thì mất vợ, gà trống nuôi con... Là thằng đàn ông mà tôi luôn cảm thấy thèm muốn sự che chở, luôn luôn thấy mình bé nhỏ. Hình như, cũng chính vì vậy mà bản năng tự vệ trong tôi thường rất lớn, càng khiến tôi trở thành một người rất dễ tổn thương, thất thường. Tôi luôn sẵn sàng nổi điên khi thấy mình bị xúc phạm. Không gì dễ bằng... chọc giận tôi!

- Vậy mà một trong những vẻ đẹp nam tính nhất trong ca từ và giai điệu của anh hình như lại chính là cái giọng bao dung, điềm tĩnh?

- Đúng là tôi từng thất tình, từng bị phản bội. Nhưng lúc đó, không hiểu sao, tôi lại chỉ muốn nói: "Khi thấy buồn, em cứ đến chơi, chim vẫn hót trong vườn đấy thôi. Chỉ có trong tôi ngày đã sang đêm lâu rồi, bài hát cho em giờ đã hát cho mọi người,...". Khi gặp phải một đời sống có quá nhiều biến cố, điều tốt nhất người nhạc sĩ có thể làm cho mình và "cho mọi người" là neo mình vào trong âm nhạc. Âm nhạc của tôi vì vậy có lúc nhanh lúc chậm, lúc vui lúc buồn nhưng xuyên suốt vẫn phải mang thần thái của tôi: bình thản ngay cả khi ngã ngựa...

- Tình yêu nào đã làm "đầy ắp" "con đường âm nhạc" của anh?

- Tình yêu con người. Một tình yêu luôn đủ để mình lúc thì cảm thấy muốn "hát với chú ve con", hay "cảm ơn mùa thu", lúc lại muốn kể một "câu chuyện nhỏ", một "chuyện tình của biển", lúc lại muốn tả một "giọt nắng bên thềm" hay một "ngôi sao cô đơn"... Nhiều người bảo nhạc của tôi buồn nhiều hơn vui, hay đúng hơn, nó đã từng vui rồi buồn. Điều gì xảy ra khi một người thân yêu nhất của ta ra đi, còn ta thì vẫn phải tiếp tục trụ lại với cuộc đời này? Một sự cố đời sống lớn như thế chắc chắn sẽ để lại nhiều ám ảnh và với một người nhạc sĩ, không thể nói là không nhuốm màu buồn lên âm nhạc...

- Một nhà thơ trùng tên với anh, từng buồn nỗi: "Trong câu thơ của em, anh không có mặt". Anh có buồn không, khi trong cả 2 live show sắp tới, cũng vắng bóng những "người đàn bà hát" từng có mặt trong câu hát của mình?

- Biết làm sao khi vì lẽ này hay lẽ khác, những người đang bận đi vắng ấy không về vui được với mình. Nhưng đâu phải người nhạc sĩ chỉ hạnh phúc khi live show của mình hội tụ được nhiều sao?

- Có người nói rằng anh đã chăm chăm đi làm từ thiện, từ trước cả khi nổi lên phong trào "người người làm việc thiện", anh nghĩ sao?

- Khi quyết định xây dựng một ngôi trường tình thương cho các cháu mồ côi ("Mái ấm 19.5", Ba Đình, Hà Nội), thực ra, tôi chỉ muốn được nói một lời tri ân với miền Bắc, nơi có những bà con cô bác đã từng cưu mang tôi hồi tôi còn là cậu học sinh miền Nam tập kết ra Bắc, thiếu thốn tình cảm quê hương, gia đình... Từng không được sống gần bố mẹ từ bé, tôi hiểu lắm việc thiếu một mái ấm, một tuổi thơ khan hiếm nụ cười...

- Anh có nghĩ làm như vậy là để đánh bóng tên tuổi?

- Nếu vậy, tôi đã không từng dám giao hẹn: nếu như bí mật không được tôn trọng thì ngay lập tức, tôi sẽ ngừng cung cấp tài chính. Và kết quả là thông tin đã được giữ kín trong suốt gần 10 năm. Làm sao tôi phải đánh bóng tên tuổi, khi tên tuổi tôi lúc đó nào đã kịp bị "gỉ"? Tôi cũng đâu cần phải "hối lộ quỷ thần" khi tôi đâu phải là người có tội?

 

Á hậu Nguyễn Thụy Vân trả lời trực tuyến độc giả Ngoisao.net từ 9h30 ngày 12/9. Gửi câu hỏi trước tại đây.

Các phỏng vấn đã thực hiện

Theo chân 'sao'

Lindsay Lohan dạo phố với "bạn gái" ở Los Angeles. Ảnh: WireImage.
 

TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Buôn chuyện Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Phim mới Nhà đẹp