Thứ sáu, 22/8/2008, 06:23 GMT+7
Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao News Daily Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2008 Vietnam Ngoisao
Giai điệu bất hủ

Bạn cần cài Flash Player để xem được Clip này.

Bạn đang nghe ca khúc Try to Remember do nhóm The Brothers Four trình bày. Theo yêu cầu của độc giả ở email: welovethuyphuong@yahoo.com cùng lời nhắn: "Xin chào! Xin giúp tôi gửi bài hát: Try to remember của Brother Four đến Hoàng Nguyễn Khánh Linh tại hnklinh@yahoo.com với lời nhắn: "Linh ơi, try to guess which film this song is the soundtrack of. FFE". Cảm ơn rất nhiều".
Gửi yêu cầu của bạn tại đây.
Gửi câu trả lời (theo thứ tự hình) và khai thông tin cá nhân, số CMND về địa chỉ: quiz@ngoisao.net
10 độc giả trả lời đúng và nhanh nhất sẽ nhận được quà tặng cốc và áo mưa xinh xắn in logo của Ngôi Sao
- Kết quả trúng thưởng quiz các kỳ trước.

Chủ nhật, 13/2/2005, 07:35 GMT+7

Dè xẻn tình yêu

Nhà văn Y Ban.

"Có một thứ tình yêu mà tôi biết đang dâng đầy cho tôi, đó là cậu con trai nhỏ. Nhưng tôi đồ rằng, khi hết tuổi thiếu niên thì tình yêu đó cũng vơi đi rất nhiều. Thế giới chúng ta đang sống đầy những cám dỗ và thú vui. Những thứ đó sẽ đánh cắp hết tình yêu của tôi", nhà văn tâm sự với VnExpress.

- “Đàn bà xấu thì không có quà” của chị đã được dư luận đón nhận, chị được là mình nhiều hơn ở trong tiểu thuyết hay truyện ngắn?

- Trong tác phẩm Đàn bà xấu thì không có quà, nàng Nấm có đôi chân ngắn còn tôi cao 1m60, cô ấy khát khao một tình yêu còn tôi thì hình như dư thừa... Nhưng tôi và cô ấy cùng có chung một điểm là cùng viết văn. Còn trong các truyện ngắn khác của tôi thì là những người đàn bà đang chống chếnh trên con đường tình yêu và sự nghiệp, không lẽ lại cứ là tôi cả sao. Tuy nhiên, khi viết tôi luôn đặt tôi vào tình huống của nhân vật để diễn tả tâm lý vì thế nên người đọc cứ nghĩ rằng đó chính là tôi.

- Hiếm người nào có thể hiểu về những người đàn bà hơn chị, chị làm thế nào để nhìn thấy những khát vọng, ẩn ức của người đàn bà xấu như Nấm?

- Thì tôi cũng là một người đàn bà xấu mà. Nếu tự nhận thấy mình đẹp có lẽ tôi đã cầm bút về người đàn bà đẹp.

- Có khi nào chị nghĩ mình sẽ chuyển hướng đề tài hướng về những người đàn ông với những nỗi đau riêng của họ?

- Có chứ, tôi cũng đã có viết về những người đàn ông. Ngay trong truyện đàn bà xấu thì tôi nghĩ nhân vật trưởng ban biên tập cũng khá đậm. Hoặc trong các truyện ngắn Bài thơ viết cho Mực, tôi đã viết về ông Khiết đã giết chết con chó chỉ bởi vì nó trung thành quá. Giết chết nó rồi thì lại đau đớn quá, lấy chiếc áo của ông để khâm liệm cho nó rồi còn làm một bài thơ đốt trên mộ nó. Bài thơ thế này: Bảo chui vào gầm gường/Ừ thì chui vào gầm gường. Bảo sủa lên/Ừ thì sủa lên. Bảo im đi/Ừ thì im đi. Rồi im lặng sống một đời con chó.

- Người ta bảo trong trang viết thường chỉ đi vào những cái vụn vặt đời thường, thì tác phẩm sẽ không “lớn” được, chị nghĩ sao?

- Tình yêu mà không là chuyện lớn ư? Những tác phẩm còn lại với thời gian là những câu chuyện tình đấy chứ. Tôi vẫn quan niệm rằng đã là tác phẩm nghệ thuật thì phải hay. Một câu chuyện tình tầm thường nhưng khi được thăng hoa bằng câu chữ, được người đọc đón nhận thì sẽ hơn nhiều một tác phẩm viết những điều to tát mà không hay. Vì những điều to tát đó không được người ta đọc thì còn gì là tác phẩm lớn nữa

- Sau những vất vả và gian truân để sống và kiếm tìm hạnh phúc, chị cảm thấy sao nếu được nhận xét đang ở thời điểm sung mãn?

- Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sung mãn cả. Mọi thứ đều được tôi chắt chiu từng ngày và dùng dè xẻn. Nhất là cái thứ gọi là tình yêu và hạnh phúc đó. Tôi chỉ tin vào cái đang tồn tại đó thôi, còn ngày mai tôi không biết nó thế nào.

- Chị nghĩ sao khi người ta nói, hạnh phúc không êm ả đối với người đàn bà viết văn?

- Tôi chẳng thích thú gì với cụm từ "người đàn bà viết" một chút nào. Đơn giản tôi là một nhà văn, tôi cố gắng có trách nhiệm với ngòi bút, đến một lúc nào đó không viết được nữa thì thôi. Còn hạnh phúc của nhà văn Y Ban thế nào à? Rất đơn giản thôi, một buổi sáng thức dậy tự bằng lòng với những thứ mình đang có và thế là hạnh phúc. Còn hôm nay ư, đang rất đau khổ. Có thể sự đau khổ này là do mình tự làm khổ mình thôi. Tôi thương thân mình và thương một người đàn bà khác. Một sự thương cảm mà tôi chợt nghĩ ra rằng người đàn bà đó không cần đến sự thương cảm của tôi đâu, chỉ để mà thương thân mình thôi nhưng tôi vẫn không thể dứt mình khỏi ý nghĩ đó được.

- Sau “Đàn bà xấu thì không có quà", chị sẽ tiếp tục cho ra mắt tác phẩm nào trong năm mới?

- Tôi cũng không biết ngày mai tôi sẽ viết gì. Tôi nghiệm ra rằng “nói trước bước không qua. Tôi mà nói tôi sẽ định viết cái này cái nọ thì y như rằng có viết được chục trang rồi cũng bỏ. Tôi vừa khai bút năm mới được một truyện ngắn Hai bảy bước chân lên thiên đường, theo đánh giá của tôi đó là một truyện hay và cái chính là sau một năm, tôi mới viết được thêm 1 truyện ngắn.

 
Theo chân 'sao'

Mariah Carey biểu diễn ở chương trình talk show Jimmy Kimmel Live hôm thứ 5 tuần vừa rồi. Ảnh: WireImage.
 


Ca sĩ Hồng Ngọc trả lời trực tuyến.
Các phỏng vấn đã thực hiện
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Buôn chuyện Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Phim mới Nhà đẹp