|
Hát vì mẹ
15 tuổi, Kasim Hoàng Vũ tụ tập nhóm thiếu niên lập ra băng nhóm giang hồ “ni-cô-lai” ưa đánh đấm. Nhiều đêm, mẹ anh chạy xe hết chỗ này đến chỗ nọ đi tìm con đang mải chơi để kéo về nhà và chỉ biết khóc. Những giọt nước mắt của mẹ khiến anh suy nghĩ lại, từ giã những trận đòn thù giang hồ, bắt đầu tìm cách khẳng định mình bằng âm nhạc.
Cha đã chia tay mẹ từ thuở Vũ còn bé đến mức anh không thể nhớ gì về hình ảnh ông. Vũ lớn lên trong tình thương của mẹ và sự cưu mang của gia đình bên ngoại. Mẹ anh là ca sĩ Bích Phương, lúc bấy giờ thuộc Đoàn ca múa nhạc Quảng Nam - Đà Nẵng bôn ba đi diễn khắp nơi suốt thập niên 1980. Mỗi dịp nghỉ hè, Vũ được dẫn theo đoàn, lấp ló từ cánh gà say sưa xem mẹ hát. Tan buổi diễn, Vũ lại lót tót chạy ra sàn diễn rọi đèn pin tìm lượm lại phụ mẹ... những dây vòng, đồ trang sức do mẹ cậu ban nãy hát “bốc” quá bị rớt tung tóe

|
| Ca sĩ Kasim Hoàng Vũ. |
Chất sôi động của người mẹ lại thấm sang con lúc nào chẳng hay. Lên 10 tuổi, Vũ trở thành ca sĩ nhí của đoàn ca nhạc, được vẽ mặt phết râu, cho cầm gậy và mặc áo quần... Tôn Ngộ Không để hát bài nhạc phim Tây du ký vốn rất hot lúc bấy giờ. Vũ bộc lộ năng khiếu biểu diễn từ đó, thậm chí mấy phen hát múa cao hứng cậu làm văng cả gậy Tôn Ngộ Không xuống bên dưới khán giả. Thấy con có duyên theo nghề, ca sĩ Bích Phương chắt chiu mua đàn guitar, đàn organ đeo vai, quần áo biểu diễn cho Vũ được thỏa mãn niềm say mê âm nhạc và phần nào bù đắp cảnh thiếu cha.
Ở cấp III, ngoài giờ học Vũ dành trọn thời gian cho sinh hoạt Đoàn, Hội; lao vào tập nhảy, tập hát, phụ trách ban văn nghệ học sinh Trường THPT Trần Phú. Vũ mê nhảy đến mức có biệt danh là “Vũ Lambada”. Anh sưu tầm thật nhiều băng catssette nhạc rap, lập nhóm vũ công học trò... rồi đi thi hát ở Liên hoan tiếng hát chuyên nghiệp miền Trung và Tây nguyên năm 1996. Kết quả là Vũ "Lambada" đượcHC vàng đơn ca với lời khen tặng của nhạc sĩ Nguyễn Cường thành viên ban giám khảo: “Thằng bé hát rock khá ghê”.
Vũ còn được Nguyễn Cường dìu dắt giúp đỡ chuyên môn một thời gian dài cũng như động viên anh thi vào Trường cao đẳng Nghệ thuật quân đội Hà Nội khóa 1998-2002.
Bất ngờ, một lần mẹ Vũ đi đường bị bọn cướp giật dây chuyền ngã đập đầu xuống đường, hôn mê trong bệnh viện nhiều ngày liền. Cậu con trai 19 tuổi ôm mẹ khóc: “Đời con chỉ có mẹ thôi, mẹ có bề gì con sống sao đây hả mẹ?”.
Vũ ra Hà Nội thi vào khoa thanh nhạc hai buổi sáng chiều rồi bay về Đà Nẵng ngay lập tức để chăm sóc mẹ. Anh dự thi bằng khúc hát mồ côi Sói con ngơ ngác của Trần Tiến trong tiếng nấc và mắt nhòe nước khiến giáo viên chấm tuyển ngạc nhiên khó hiểu. Khi mẹ Vũ hồi tỉnh thì cũng là lúc giấy báo ghi điểm thí sinh Kasim Hoàng Vũ trúng tuyển gửi về, mẹ anh mau bình phục từ đó.
“Đọng lại trong tôi suốt bốn năm học khoa thanh nhạc Trường cao đẳng Nghệ thuật quân đội Hà Nội là tình cảm đặc biệt mà những người thầy đã dành cho đứa học trò quê miền Trung xa xôi. Tôi được thầy Minh Đức hết lòng truyền dạy về kỹ thuật thanh nhạc, thọ giáo guitar ở thầy Lương Bình, học kinh nghiệm làm nhạc - ghi âm phòng thu ở nhạc sĩ Đức Trịnh... Các thầy cô ở trường đã khiến tôi luôn khao khát được đi hát phục vụ bộ đội các quân khu, vùng núi xa xôi... - Kasim Hoàng Vũ kể với Tuổi Trẻ - Mãi đến khi thi “Sao Mai - điểm hẹn 2004”, dù đã ra trường từ lâu và tham dự không với tư cách sinh viên trường, tôi vẫn nhận được sự quan tâm động viên lớn của các thầy cũ. Đích thân thầy hiệu trưởng An Thuyên hoàn chỉnh ca khúc Đi tìm bóng núi của thầy, cậy nhạc sĩ Đỗ Bảo làm phiên bản hòa âm mới để tôi trình bày trong đêm chung kết xếp hạng cuộc thi. Niềm hạnh phúc lớn nhất của một người trẻ như tôi là đã được cuộc đời ban cho nhiều người đi trước yêu thương, giúp đỡ...”.
Hè năm 2002, anh quyết định vào Sài Gòn, bắt đầu cuộc đời của một ca sĩ trẻ ở trọ đi hát. “Giữa một môi trường ca nhạc tràn ngập ca sĩ đủ thứ hạng, dạng lính mới chân ướt chân ráo như tôi phải bầm dập một thời gian dài để học được cách tồn tại và tìm chỗ đứng trong gian khó. Tôi hụt hẫng và buồn nản lắm. Đi hát dẫu đúng giờ nhưng buộc phải ngồi xếp hàng đợi các ca sĩ có tiếng hơn hát trước, thậm chí có khi đã đợi nhưng vị biên tập thản nhiên nói thôi bữa nay đông ca sĩ quá, về đi, ngày mai đến hát bù”. Những lúc cay đắng như thế anh chỉ biết tâm sự với mẹ và được an ủi, động viên.
Thần tượng của Kasim Hoàng Vũ là Marc Anthony, ngôi sao dòng latin mạnh mẽ, hát sâu sắc và không màu mè. Nhưng dĩ nhiên không ai thay thế được hình ảnh người mẹ trong anh. Với những giọt nước mắt ở những thời khắc riêng tư khổ cực nhất lẫn những giọt nước mắt của hai mẹ con ôm nhau ngời hạnh phúc khi cái tên Kasim Hoàng Vũ được xướng lên trong cuộc thi tài đông đảo công chúng chứng kiến.
|