|
Anh ấy bỏ rơi mẹ con tôi
 |
| Ảnh minh họa. |
Chào các bạn, một lần tình cờ tôi có lướt qua Dễn đàn và chợt như muốn nói vài câu cho lòng nhẹ bớt. Tôi lớn lên trong gia đình phong kiến người Hoa và khác với các bạn trẻ bây giờ là tôi không có thời gian để nghĩ về thời hoa mộng. Tôi phải học tất cả những gì cần học từ tài năng của cha mình.
Và tháng năm trôi qua con đường sự nghiệp của tôi như là một điều tất yếu. Vì cha tôi, vì một gia tộc và cả vì hoài bão, tự tôn của riêng mình. Tuổi thanh xuân là những tháng ngày tôi phải dành cho sự nghiệp và dĩ nhiên không có gì dễ dàng với một cô bé lập nghiệp từ hai bàn tay trắng. Phải nói con đường tôi đi qua là một cuốn tiểu thuyết dài, nhưng tôi lại cảm ơn điều đó. Vì từ những gì tôi thu lượm được từ thực tế, tôi đã có thể trang bị đủ đầy cho một tương lai. Khi danh vọng đã trên đường hé mở thì tôi lại đột nhiên từ bỏ và mơ một mái gia đình. Đó là điều mà chính khi viết những dòng này tôi cũng không thể giải thích được tại sao.
Có lẽ những năm dài một mình lập nghiệp nới đất khách. Cảm giác một buổi cơm quây quần bên tiếng nói của trẻ thơ là giấc mộng tuyệt vời. Và tôi đã biến ước mơ thành sự thật. Tôi lấy một người lính cũng là người bạn gắn bó suốt 3 năm lập nghiệp. Đơn giản vì anh ấy có mặt bên tôi những lúc khó khăn nhất. Phải nói chúng tôi không có tình yêu nhiều kỷ niệm nhưng thời gian là bạn thì thật tuyệt vời. Mọi việc diễn ra êm xuôi cho đến lúc tôi hạ sinh một bé gái...
Tôi có nói với anh hãy cho tôi thời gian 10 năm, tôi sẽ xây dựng xong một cơ nghiệp và chúng ta sẽ có một mái nhà bình yên. Nhưng 10 năm ấy không hề còn nữa, được 1 tuần sau khi sinh mẹ anh ấy vào với lý do thăm nuôi. Rồi bà đưa anh ấy về cũng với lý do rất đơn giản, đưa mẹ về vì đường quá xa. Lúc đó tôi ở miền Nam còn quê chồng miền Bắc. Nhưng rồi anh đi đã qua ngày đầy tháng vẫn không vào mà lại gửi c ho tôi một lá thư mong tôi đồng ý về Bắc sinh sống.
Tôi thật sự sốc vì mọi chuyện diễn ra không rõ ràng, không một rạn nứt gì cả. Tôi chỉ nghĩ muốn gì cũng phải đợi con đầy tháng đã và tự tôn của tôi đã trỗi dậy. Tôi nói anh chỉ có hai đường để lựa chọn một là quay vào ngay không thì mọi việc chấm dứt tại đây. Và anh đã chọn quê anh. Cho đến 4 tháng sau anh gởi thư mong tôi cho tiền để đi vào. Nhìn con gái tôi đành nhịn đi cơn tự ái gởi tiền ra cho anh, rồi một lần nữa anh lại không vào, khi qua đến đất nước bạn anh mới gọi điện về cho tôi và tôi đành chấp nhận điều đã rồi.
Tôi hy vọng anh chỉ gởi một món quà mừng sinh nhật con nhưng cũng không có. Tôi nuôi con một mình không một lần có sự quan tâm của bên nội, và tôi lại lao vào sự nghiệp. Đến nay tôi trở thành người của xã hội thì hay tin anh về nước với vợ và con khi tờ giấy kết hôn của tôi vẫn còn tác dụng. Con gái tôi đã 6 tuổi và tôi chỉ trả lời câu cháu hỏi "ba đâu" bằng một câu duy nhất "ba bận đi làm xa chưa về".
Là một người cứng rắn và địa vị tôi chưa bao giờ nói được lòng mình với bất cứ ai. Và cả sợ con mình tủi thân tôi phải luôn tự dối mình, dối con và dối thiên hạ rằng tôi rất ổn. Nhưng tự đáy lòng mình tôi không thể nào quên một sự thật phũ phàng. Tôi muốn gặp lại con người ấy, chỉ muốn hỏi một câu tại sao nhưng tôi lại sợ, sợ chính lần gặp mặt đó sẽ không còn có thể dối con và dối mình được nữa. Và sợ cả chính tính cứng rắn và quyền lực của tôi sẽ gây ra nhiều chuyện. Mong các bạn đọc những dòng chữ này cho tôi một lời khuyên.
Diễm Liên
|