Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Thứ sáu, 27/5/2005, 15:29 GMT+7

Tôi thực sự thấy bế tắc

Tôi và Ngọc có một tuổi thơ thật đẹp. Gia đình chúng tôi là hàng xóm của nhau. Bố mẹ tôi và bố mẹ Ngọc lại là những người làm cùng một cơ quan nữa. Hai bên gia đình đối xử rất tốt với nhau, lúc hoạn nạn cũng như lúc sum vầy.

Đặc biệt bố mẹ Ngọc rất thương mến tôi, coi tôi như con gái trong nhà của họ. Lớn lên, mỗi đứa chúng tôi đều học hai trường đại học. Tôi theo ngành báo chí và ngoại ngữ, còn Ngọc theo học ngoại thương và quản trị. Tình yêu đến với chúng tôi cũng giống như những người yêu nhau khác.

Từ bé, tôi đã là một con bé yếu đuối, động việc gì cũng khóc. Vì thế ở bên anh lúc nào tôi cũng có cảm giác được anh che chở. Ngọc là chàng trai mà rất nhiều cô gái yêu thích, anh thông minh, có nhiều tài lẻ, cao ráo và đặc biệt chơi thể thao rất giỏi.

Những tháng ngày sinh viên là những buổi chiều chúng tôi chờ nhau ở cổng trường, rồi rong ruổi trên những con đường đẹp của Hà Nội. Tôi và Ngọc từng ao ước về một gia đình nhỏ, Ngọc đã chăm sóc cho tôi bằng một tình yêu nồng nàn, lãng mạn và cả hai gia đình đều ủng hộ cho tình cảm của chúng tôi.

Ra trường, với sự nỗ lực và một chút may mắn, tôi và Ngọc đều có chỗ làm ổn định với mức lương tương đối ở hai cơ quan cao cấp. Trước khi tôi nhận được học bổng đi Nhật 1 năm (đó là vào tháng 9/2003), gia đình Ngọc đã sang nói chuyện với gia đình tôi và ý định khi nào tôi về nước thì chúng tôi sẽ làm đám cưới.

Đến tận bây giờ tôi biết mình vẫn còn yêu Ngọc ghê gớm, tưởng chừng như không thể xa nhau được một ngày thì trong tôi nỗi đau vẫn đang hành hạ. Và cách hôm đi hai ngày, tôi đã nguyện hiến dâng cho anh ấy.

Những ngày xa nhau không làm tình yêu của chúng tôi giảm sút đi mà càng làm chúng tôi thấy không thể thiếu nhau được. Khi tôi ở Nhật, Ngọc đã hai lần sang thăm tôi và tôi đã ôm chầm lấy Ngọc để khóc cho bớt những ngày mong nhớ.

Chúng tôi đã gom góp tiền để dành mua một căn nhà, và Ngọc đã trang trí như những gì chúng tôi thường mơ ước. Khi tôi mở cánh cửa thì tôi không tin nổi vào mắt mình. Ngọc và một người đàn ông đang làm cái chuyện đó. Làm trong ngôi nhà mà chúng tôi dự định sẽ cưới.

Tôi trơ mắt và đứng sững như trời trồng. Những ngày sau đấy, tôi luôn bị ám ảnh ghê gớm. Tôi không thể làm được việc gì, tôi suy sụp và đêm thì tôi gần như thức trắng. Tôi khóc rất nhiều và tôi thực sự hoảng loạn.

Ngọc đã không giải thích gì với tôi. Anh chỉ im lặng. Và hành động của chúng tôi trước mặt mọi người vẫn như không có chuyện gì xảy ra. Cả gia đình tôi và gia đình Ngọc đều chưa biết chuyện này. Điều tàn nhẫn với tôi là Ngọc thú nhận anh đã cố gắng thoát ra khỏi chuyện này nhưng không được. Tôi thắc mắc thì anh trả lời chuyện này diễn ra 6 tháng trước khi tôi về nước.

Tôi khuyên Ngọc đến bác sĩ nhưng bệnh không tiến triển. Ban ngày tôi theo Ngọc để quản lý anh, hay nói cách khác, có sự hiện diện của tôi, Ngọc sẽ kiềm chế được thứ tình cảm ấy. Những ngày nghỉ, tôi không muốn Ngọc đi với ai, tôi kiểm soát các số điện thoại và chỉ muốn anh ở cạnh tôi và gia đình. Tôi cẩn thận với những lời tôi nói, việc tôi làm để tránh cho anh bị tổn thương. Tôi hy vọng gia đình có thể làm anh thức tỉnh. Còn khi đêm về, khi một mình đối diện với chính mình, tôi lại bị những hình ảnh ấy tra tấn, tôi đau xót cho tình yêu của mình.

Ngọc đã khóc với tôi, anh cũng dằn vặt và đau khổ vì những hành động này. Tuần trước, Ngọc đã thú nhận bởi anh không muốn giấu tôi thêm nữa, khi không có tôi (có thể trong giờ làm việc hoặc ban đêm) thì Ngọc vẫn đi làm cái chuyện đó. Và chuyện này nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi và ý chí của Ngọc.

Tôi thấy đất trời như sụp đổ dưới chân tôi một lần nữa. Tôi cố gắng làm mọi chuyện nhưng dường như cả tôi và Ngọc đều không làm được. Tôi bất mãn với bản thân mình. Thà rằng Ngọc là người hư đốn, Ngọc không tự nhận thức được thì tôi sẽ cho Ngọc là kẻ không ra gì. Nhưng tôi thấy mình vẫn còn yêu Ngọc nhiều lắm, tôi không muốn Ngọc tiếp tục bị sa lầy như vậy.

Có phải bệnh này không chữa được không, có phải bệnh này có rất nhiều người bị mắc là do cơ thể, là do tâm lý không? Tôi cũng đã tìm hiểu một số tài liệu và tôi thấy Ngọc không bị khuyết tật gì. Tôi cũng không thể bỏ Ngọc được, tôi cũng không biết phải làm như thế nào bây giờ nữa.

Hãy cho tôi một lời khuyên, hãy giúp tôi với bởi tôi vẫn còn thương và yêu anh ấy rất nhiều.

Hải Giang

 
Các ý kiến cùng chủ đề (68)
37. Let's the river run as it will (6/6/2005)
Bạn Hải Giang thân mến, tôi là một người đàn ông, tôi cũng cảm nhận thấy chồng bạn là 1 người tốt trước khi anh ta nhiễm phải căn bệnh tâm lý quái ác đó! Có điều, theo tôi thì đến nay, anh ta không còn đáng để cho bạn thương yêu nữa! sự bệnh hoạn của anh ta theo tôi là...
38. Phải tìm nguyên nhân (5/6/2005)
chao ban! khi toi đọc dòng tâm sự của bạn, tôi biết ban đang rất đâu khổ. Nhưng ban ơi, cuộc đơi mà, làm sao không gặp những điều mà mình không mong muốn.Trường hợp của bạn nêu ra đây cũng thường xảy ra ở một số người, mà trong trương hợp này tôi nghỉ chồng ban chắc la bị...
39. Thử thách khắc nghiệt (5/6/2005)
Thoạt nghe thì hình như cái tuỗi thơ cũa chị và Ngọc thật đẹp ây nhĩ ....????Nhưng mọi chuyện dù sao cũng đã lỡ.Mọi chuyện đã xãy ra thì có trách bãn thân cũng vậy thui .Ngọc đã thú thật với chị thì xem ra cái ý chí cũa anh ấy cũng là rất lớn .Em nghĩ với cái tình cãm cũa chị...
40. Người có trình độ biết mình muốn gì (4/6/2005)
Nói gì với chị bây giờ nhỉ, thật đáng buồn phải không ạ.Tất cả đều là con người và họ có sự bình đẳng trong việc sống và trao tình cảm cho một ai do phải ko Hải Giang. Bạn co thể làm gi bây giờ. Nếu anh ta nhận thức được việc mình làm, thi co nghĩa là nó ko phải la một nhận thức...
41. Bi kịch của bạn giống bi kịch của tôi (3/6/2005)
Hải Giang thân mến Khi mình đọc những dòng chữ của bạn thì lòng mình lại uất nghẹn lên, bởi cuộc đời của bạn giống y hệt bản sao cuộc đời mình. Chỉ hối tiếc cho mình là mình đã lầm tưởng có thể thay đổi được tâm lý và sinh lý của những người đồng...
42. An ủi động viên (2/6/2005)
theo tôi bạn dừng nên lo lắng nhiều, hãy thường xuyen an ủi động viên anh ấy, giải thích cặn kẻ cho anh ấy hiểu, và luôn quan tâm hổ trợ anh ấy trong việc chăng gối khi anh cần, vì 2 bạn đã là của nhau rồi,nhưng dù bạn làm tất cả chỉ để giảm bớt chư ko thể chửa hết tâm tính anh ấy,...
43. Hãy giành lấy tình yêu (2/6/2005)
Ban khong co gi phai nghi den chuyen do. Hay hanh dong ma gianh giat lay cong suc, thoi gian va tinh yeu bao nhieu nam cua minh bo ra. Hay to chuc dam cuoi ngay di sau do thuc hien 1 lich sinh hoat cua 2 nguoi lam sao cho kin mit vao. Kiem soat hanh dong va chiu kho choi the thao cung voi Ngoc, cong viec ban don se lam cho N quen chuyen do. Thuc ra...
44. Có thể tìm lại chính mình (2/6/2005)
dung nhu ban da lam. ban nen dua anh ay di bac si tu van de duoc ho tro va co the de giai bay cung bac si. ngoai ra ban cung nen thuong xuyen gan gui anh ay hon. neu ban that su yeu anh ay va da tung cung voi anh lam chuyen do roi thi ban nen cho anh ay tim lai cam giac do them mot lan nua. nhung khac o cho ban dung voi vang ma...
45. Hãy cho Ngọc một cơ hội (2/6/2005)
Tôi thấy quan điểm của mọi người khi góp ý với bạn thật khách quan và mang tính thực tế. Mặc dù vậy tôi vẫn muốn nói với bạn rằng không ai được tất cả và cũng chẳng ai mất tất cả trên đời này. Bạn và Ngọc đều có một sự nghiệp tươi sáng, cả hai đã có tất...
46. Còn cứu vãn được (1/6/2005)
chi GIANG than men! doc xong nhung dong tam su cua chi toi thay chi roi vao hoan canh that la eo le nhung toi nghi la moi chuyen co the con cuu van dc! vi that su chi cung chua trao hanh phuc ca doi cua minh cho nguoi dan ong ma chi khong chac la co dem lai hanh phuc cho chi hay kg?chi con kip phat hien ra that su con nguoi cua a ay con hon la...
47. Hãy tỉnh táo (1/6/2005)
Chào Hải Giang, Tôi thực sự rất thông cảm cho bạn và mong muốn được chia sẻ với bạn một vài lời. Tôi biết lúc này bạn rất buồn và tuyệt vọng. Ai trong hoàn cảnh như bạn cũng có tâm trạng vậy thôi nhưng buồn, tuyệt vọng cũng chẳng giải quyết được gì, ngay lúc này đây bạn...
48. Có thể anh ấy bị dụ dỗ (31/5/2005)
Chao Giang, Truoc het, toi thang than noi rang toi khong co kinh nghiem gi trong chuyen tu van tinh cam cho nguoi khac va day cung la lan dau tien toi tham gia dien dan nay. Nhung, toi muon chia se voi ban. Toi hieu duoc tinh canh cua ban hien nay. Toi hieu ban dau don hon nhung nguoi con gai bi nguoi yeu phu ray vi nguoi do, van la nguoi yeu cua ban, van luon ben canh ban...
1, 2, 3, 4, 5, 6

Ý kiến của bạn

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp