Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2009 Vietnam Ngoisao
Thứ hai, 18/4/2005, 10:21 GMT+7

Cuộc tình tội lỗi

Tôi và người ấy quen nhau cách đây 20 năm. Khi ấy tôi còn là cậu học trò vừa rời ghế nhà trường và thi trượt ĐH còn người ấy vẫn là nữ sinh lớp 11 của một trường PTTH nơi hai đứa cùng học.

Tình cờ gặp nhau khi cùng dự đám cưới của một người quen, tôi đã như bị gương mặt và nhất là đôi mắt của người ấy hớp mất hồn. Sau cái ngày "định mệnh" ấy tôi đã luôn tìm ra những cơ hội (tưởng như tình cờ) để gặp lại người con gái đó.

Dịp may đó thật ít vì cô ấy còn quá trẻ nên luôn phải chịu sự quản lý gắt gao của gia đình. Dù là ít gặp gỡ, trò chuyện nhưng chúng tôi tỏ ra rất hợp nhau.

Chúng tôi có cùng quan điểm về học tập, về tương lai. Thời gian cứ dần trôi đi êm đềm như vậy, tôi và em gặp nhau nhiều hơn. Đến một ngày tôi chợt nhận ra rằng tôi đã yêu người con gái ấy. Tôi đã dành cho em những tình cảm, những rung động đầu đời của con tim của một gã trai mới lớn.

Nếu như ngày ấy tôi kiên nhẫn hơn, đợi đến khi em ra trường mới thổ lộ điều đó, giá như tôi đừng vội vàng tỏ tình mà cứ thầm lặng chăm chút cho tình yêu ấy chín muồi...

Nhưng không như vậy, gần một năm sau tôi đã thổ lộ tình cảm của mình vào một lần chỉ có hai đứa bên nhau. Không từ chối thẳng thừng cũng không đón nhận tình cảm của tôi, em chỉ nói chưa nghĩ tới chuyện đó.

Tôi mất thăng bằng, sống như kẻ mộng du một thời gian lâu sau đó. Thế rồi con sóng cuộc đời đã đưa chúng tôi ra xa nhau.

Tôi ra nước ngoài học tập và người ấy tiếp tục ở lại trong nước. Hụt hẫng vì mối tình đầu, cho đến 4 năm sau tôi mới "dám" yêu một người con gái cùng học tập ở nước bạn.

Sáu năm sau, vừa về nước được ít lâu tôi nhận được thiếp mời đám cưới em. Đến dự đám cưới với tâm trạng bồi hồi khó tả. Những kỷ niệm xưa cứ tràn về đầy ắp tâm trí tôi. Không muốn ở lại lâu tôi chỉ kịp chúc em hạnh phúc và trong thâm tâm tôi cũng thực lòng mong em được như vậy.

Ba tháng sau tôi cũng lập gia đình với người con gái tôi quen nơi đất khách. Em cũng đến dự. Từ đó tôi không hề gặp lại em một lần nào nữa.

Cuộc sống của chúng tôi chẳng có gì phải phàn nàn. Một người vợ dịu dàng, hai đứa con (một trai, một gái) ngoan ngoãn và một thu nhập khá cao so với mức sống của bao nhiêu người khác.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi êm đềm những tưởng em đã quên hẳn tôi trong mớ bòng bong của cuộc đời. Nhưng bất chợt em lại hiện ra trước mắt tôi bất ngờ đến nỗi đến bây giờ tôi vẫn tự hỏi chẳng biết con sóng nào đã ác ý xô tôi lại gần em?

Bắt đầu chỉ là những lời hỏi thăm qua tin nhắn điện thoại, sau đó là một vài lần gặp gỡ. Sau hơn mười năm gặp lại, cô ấy như người phụ nữ khác hẳn, xinh đẹp hơn, đầy đặn hơn với những nét của người phụ nữ chín chắn. Cô ấy cũng có một gia đình cơ bản với hai đứa con ngoan. Nhắc lại chuyện cũ em nói rằng do ngày đó tôi đã nói ra điều đó quá sớm. Em cũng dành cho tôi những tình cảm đầu đời nhưng vì bố mẹ cấm đoán và còn quá trẻ nên không dám nói ra.

Thế rồi điều gì phải đến đã đến. Chúng tôi đã ngã vào vòng tay nhau. Sức nóng của mối tình đầu như sống lại đốt cháy cả hai đứa tôi. Cả hai đều nhận thấy đó là quan hệ bất chính và tội lỗi nhưng không có lực nào cản nổi. Chúng tôi cứ lao vào như những con thiêu thân. Tôi và em chỉ cảm thấy thực sự hạnh phúc khi ở bên nhau và từ khi đó mọi việc với gia đình chỉ là nghĩa vụ. Đã vài lần chúng tôi muốn rũ bỏ tất cả để đến với nhau, để làm lại từ đầu từ con số không nhưng có quá nhiều ràng buộc và cả hai đều chưa sẵn sàng cho việc ấy.

Cảm giác tội lỗi đã dằn vặt cả hai đứa tôi nên không dưới hai lần chúng tôi đã nhất định chia tay nhau để trở về với gia đình của mỗi người, nhưng sao lực hút vô hình nào đó lại kéo chúng tôi trở lại, không thể tách rời.

Đã hơn nửa năm rồi cuộc tình đầy tội lỗi đó vẫn chưa bị phát hiện. Hai đứa chúng tôi như đang vật vờ giữa hai làn nước, chẳng biết đi đâu, về đâu nữa. Không đủ can đảm để từ bỏ những gì mình từng yêu thương, nhưng cũng không muốn mất nhau mãi mãi.

Tiến Anh

 
Các ý kiến cùng chủ đề (47)
37. Hãy để quá khứ ngủ yên (19/4/2005)
Dẫu biết rằng yêu nhau là không có tội, trong tình yêu không có việc gì là đúng, việc gì là sai. Thế nhưng giữa hai người vẫn còn có nhiều người xung quanh. Rồi hai đứa trẻ của hai gia đình sẽ ra sao khi chúng nó mất đi hạnh phúc của gia đình. Chúng nó đâu có lỗi lầm gì đâu. Theo...
38. Hãy hy sinh cái tôi (19/4/2005)
Tôi xin co duy nhât một ý kiến nhỏ như thế này: Đúng là tình yêu thi chẳng thể nào mà lý giải được và rồi chỉ những người trong cuộc mới có thể hiểu. Đó phải chăng là một cách biện minh thật cực đoan hay nói cách khác là cùn. Nếu khó lý giải thì điều khó lý giải hơn...
39. Sống còn vì nghĩa vụ (19/4/2005)
Chào bạn. Hạnh phúc ai mà có được mà hai bạn lại quang bỏ đi như vậy. Khi mất đi rồi bạn mới thấy nó quý giá như thế nào. Mặc dù tình yêu đẹp, cao cả, tình đầu nhưng còn có ý nghĩa gì nếu như hai bạn lại bỏ quên nghĩa vụ của người chồng, người...
40. Hổ thẹn cho anh và cô ấy (19/4/2005)
Anh viết những dòng nay rất thống thiết, tôi cũng có thể hiểu mối tình đầu của hai người rất trong sáng và đẹp. Anh cũng nói đến hiện giờ hai bên đã có gia đình. Anh đã có người vợ dịu hiền và hai đứa con ngoan, cô ấy cũng có người chồng yêu thường cùng hai khúc ruột yêu...
41. Tách khỏi môi trường muốn từ bỏ (18/4/2005)
Không thể nói là các bạn đang đúng, nhưng cũng chẳng biết có nên trách các bạn không. Chuyện tình cảm của mỗi người, có lẽ chỉ có bản thân người dó hiểu. Tôi biết các bạn khó xử và áy náy như thế nào, các bạn cảm thấy tội lỗi ra sao. Chẳng ai sung sướng gì khi...
42. Nên chấm dứt ngay đi! (18/4/2005)
Tôi xin lổi hai bạn vì đã nói thật quan điểm của mình. Thật ra những gì mà bạn nói là tình yêu của hai bạn trong bài này đều là nguỵ biện cho hành động tội lỗi của hai bạn. Bởi vì sau: - Thứ nhất, có rất nhiều người đều có một vài thứ tình cảm nào đó trong cuộc...
43. Một thời để nhớ (18/4/2005)
Hôm nay đọc được những dòng này chợt thấy có một phần nhỏ cũng giống mình đấy chứ. Ngày đó lần đầu thấy em anh chỉ là một chàng trai lớp 9, em mới là cô bé lớp 6 mà thôi. Cái nhìn đầu tiên ấy sao mà ta cứ nhớ mãi, dẫu rằng ánh mắt chưa mang hình trái tim. Em cứ...
44. Cuộc sống thực phức tạp (18/4/2005)
câu chuyện rất hay và dung dị.. trong cuộc đời con người không ai không trải qua mối tình đầu .. mối tình đầu chẳng ai có thể quên được nó hằn sâu trong tim ta . dù cho năm tháng có trôi xa dù cho có bao nhiêu dổi thay của cuộc sống nhưng sẽ chăng bao giờ có thể ta quên được kỷ niệm...
45. Trăng khuyết sẽ đầy (18/4/2005)
Tại sao lại có thể kém cỏi như thế chứ. Chính anh chị đã đào nẫm mồ chôn mối tình đầu với những tình cảm đẹp, bởi đã biến nó thành một thứ tình cảm điên rồ, tội lỗi. Nếu không có những chuyện đó xảy ra, anh chị vẫn có thể tìm được...
46. Lối thoát nào cho tình yêu (18/4/2005)
Đây qủa thật là một việc làm mà hầu hết chúng ta ko thể nào lường trước được hậu quả mà có biết được thì cũng khó mà thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn đó.Theo thiển ý của tôi thì 2 bạn hãy chấp dứt ngay mối quan hệ này và chăm lo cho hạnh phúc của gia đình mình.Con...
47. Ích kỷ (18/4/2005)
Chào anh Tiến Anh ! Em đã đọc những dòng tâm sự của anh, phần nào hiểu và cảm nhận.Nhưng quả thật em thấy chuyện đó quả là ích kỷ, ích kỷ đến ghê sợ. Hãy thử nhìn lại những gì mình đã có xem, đó là hai gia đình (mỗi gia đình là một sự lựa chọn chín chắn của...
1, 2, 3, 4

Ý kiến của bạn

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngoisao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Truyện hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp