Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2010 Vietnam Ngoisao
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Những xúc cảm đẹp
Gia đình thương yêu
Nhật ký làm dâu
Việt Nam của tôi
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Thể thao
Cuộc thi
'MÓN ĂN NGÀY TẾT'
Độc giả nhận quà tặng của ông già Noel.
Cuộc thi viết
'SỰ KIỆN ĐÁNG NHỚ 2009'
 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
Thứ năm, 17/12/2009, 12:03 GMT+7

Báo ứng

Trong túi xách của người đàn bà có thỏi son, có bao cao su tránh thai, có khăn giấy mềm mại, có lúc có thêm một con dao.

Black Tulip

A lô!
"Chị, có một ông cao to, đi chiếc Land Cruiser dừng trước công ty đòi gặp chị. 2 ngày trước ông cũng ghé, không chịu để lại tên và địa chỉ, chỉ để số điện thoại, đòi gặp chị bằng được. Em nói chị không ở đây, ông bắt em phải gọi bằng được cho chị, kêu chị xuống... chưa thấy ai nham nhở như thằng cha này, ông nhìn em như muốn ăn tươi nuốt sống. Hỏi nhà em ở đâu, con cái nhà ai, lương chị trả bao nhiêu, kêu em về làm ông trả gấp đôi... ngày chỉ làm mỗi 6 tiếng pha trà cho ông, ông làm như em là... gái không bằng? Mà ai vậy chị, chị có quen không? Ông làm ra vẻ như chồng chị ấy. Ông để lại địa chỉ quán cà phê, kêu chị đến gặp. Không thì ngày nào cũng đến công ty mình đó. Thật là mất lịch sự, hôm nay em toàn gặp khách hàng gì đâu, chán thật... tút tút".

Nó im lặng sau tràng kể lể của cô thư ký. Nó biết chính là gã. Nó biết trước sau gì gã cũng tìm nó. Nó không nghĩ mọi chuyện trôi qua dễ dàng đến vậy... Nó cũng muốn gặp gã, đơn giản chỉ để trả thù.

Một tin nhắn lập tức được gửi đi với nội dung: Làm ơn đừng đến công ty làm phiền em nữa, nếu muốn nói chuyện gì thì ra quán café nói cho rõ ràng. Tối mai 7h, gặp tại...

"Chào em, khỏe chứ? Em sao rồi, chừng nào lấy chồng? Lấy ai cũng vậy thôi lấy anh cho rồi..."

Em không có diễm phúc đó... Anh đi tìm người khác nhé, ngoài đường thiếu gì. Hạng gái như em làm sao xứng với anh.

"Còn lên giọng được nữa à. Em nghĩ em là ai, em về đây có thể tồn tại ở đất này được hả? Chỉ cần một tiếng nói của anh, công ty của em lập tức đóng cửa, đi tù, em tin không? Từng nói ra đi không quay về sao giờ lại về đây? Anh nói đâu có sai, em từng chửi anh là thằng đểu giả, bây giờ ai đểu hơn ai, nhìn lại em đi. Chạy chiếc Honda cà tàng mỗi ngày như thế đi làm à, em nghĩ em mở công ty là che mặt được thiên hạ sao, 2-3 nhân viên quèn. Mang tiếng du học về em làm được gì, em biết người ta nói em sao không? Mẹ em biết chắc nhục thay em lắm đó..."

2 AM.
Nó không ngủ. Không thể chợp mắt. Trong đầu nó nghĩ đến cây súng, con dao, hoặc dây thòng lọng. Một, nó muốn đi giết cái gã khốn kiếp vừa gửi tin nhắn. Hai, nó muốn tự sát.

Nghe tiếng bước chân của mẹ: "Sao giờ chưa ngủ con?" - "Con đang chơi game...", mẹ nó quay trở lại giường với dáng đi thiểu não, mẹ hiểu nó muốn được một mình... Có thể nói trong cuộc đời, nó có hai cuộc tình đi qua và đủ để viết thành một truyện tiểu thuyết dài tập.

Gã 33 tuổi, một tên giang hồ, người ta nói thế, từng vào tù ra khám nhưng nhờ có anh trai lái xe cho chủ tịch nên gã được thoát. Hiện giờ gia đình gã thuộc dạng có quyền hành khắp nơi, vì cái sự thật là nếu muốn đút lót ông chủ tịch thì phải qua tay thằng tài xế, dĩ nhiên những nghị định, quyết định như đất vùng này quy hoạch ở đâu, giá niêm yết bao nhiêu, sắp tới sẽ có dự án gì... còn ai ngoài thằng tài xế sớm hôm cận kề biết trước thông tin. "Ông có chút cơm thì mày cũng có chút cháo"... đạo đời là thế. Vì thế anh gã giàu nhờ lái xe (hơn cả chục nền đất nằm ngay đô thị, mỗi nền trị giá vài tỷ, một xưởng xe ô tô lớn vào loại nhất nhì tỉnh), và gã giàu vì nhờ anh gã.

Cả thị trấn này không ai không biết gã từng chơi qua bao nhiêu gái và không biết bao lần gã đòi cưới con gái người ta nhưng họ không chịu gả. Mới đây, gã theo đuổi một chị thuộc con nhà quyền thế, chị yêu Việt Kiều Mỹ, bên nhà trai cả thảy 7 người từ Mỹ về Việt Nam làm đám cưới. Không hiểu gã làm thế nào mà người ta bỏ hết vé quẩy quả bay về bên Mỹ. Đám cưới không tiến hành, nghe đâu chị ấy tự tử vài lần mà không chết. Một vài chị gã quen trước đây bảo: "Ăn không được, phá cho hôi đấy mà". Họ không biết nó cũng từng là nạn nhân một thời của gã cách đây 3 năm.

Có lẽ trong đời, gã chưa từng bị một đứa con gái nào (nói thẳng ra là hạng gái làm tiền và dạng gái điếm) dám từ chối nên vì thế dù không yêu nó nhưng gã muốn chiếm hữu bằng được. Phần vì gia đình gã rất môn đăng hộ đối với gia đình nó bấy giờ. Nó biết gã khôn ngoan, lõi đời và toan tính. Một con cáo già.

Lần thứ nhất trong dịp về nước, gã nói yêu nó. Lần thứ hai, gã nói với ba mẹ nó muốn cưới nó làm vợ. Mẹ gã mua cho nó một chiếc nhẫn kim cương và trao luôn cho nó chiếc nhẫn tình đầu của gã (như lời gã nói). Nó trả lời: Nó có người yêu rồi. Là anh, mối tình đầu của nó, yêu chân thành và mãnh liệt tưởng chừng có thể chết đi được (nó từng nghĩ thế). Vì sự phản đối của gia đình nó, anh đã cùng nó đến tận chân trời xa để xây dựng "mái lều tranh, hai trái tim vàng" như lời ba nó mỉa mai. Nó bất chấp sự phản đối của gia đình, gào thét, đòi chết, đòi sống để trở về bên anh. Nó không cần tiền của gã, không cần lời hứa nếu cưới, nó sẽ được một ngôi biệt thự hoành tráng, một chiếc Merces... gì gì đó mà nó không cần biết tới. Nó nghĩ, người ta ngã giá chỉ để mua nó và ba mẹ nó là người trực tiếp bán con... (nó từng nghĩ thế). Dù sao nó cũng đã là dân du học, được khám phá những vùng đất mới, được tiếp cận với nền văn hóa hiện đại thì việc sắp xếp cưới gã cho nó là một điều không gì sỉ nhục bằng. Nó nghĩ phải yêu thì mới cưới, còn không yêu thì có bằng đống vàng cũng không ham... Nhưng ba mẹ nó thì không thế.

Lần đó ba tuyên bố: "Tao gả mày cho nó, thời buổi này mày xem ai tốt như nó, nhà cửa công việc đàng hoàng, gia đình nề nếp. Mày bệnh nó bỏ cả công việc để lo cho mày, nó mua từng tờ báo, bó hoa mày thích, tao thấy nó thương mày thật tình, có thể lo cho mày được. Thời buổi này đừng mơ đến "túp lều tranh hai quả tim vàng", con ạ. Con gái nên khôn ngoan một chút, tao cũng muốn tốt cho mày, chứ có gả cho thằng đầu đường xó chợ đâu?"

Con muốn đi học, con muốn tiếp tục đi học, chưa học xong là chưa có cưới gả gì hết.
"Mày học hay là mày đi làm nuôi cái thằng kia! Hả?"
Con chẳng nuôi ai cả. Đơn giản là con muốn đi học. Hôn nhân là chuyện cả đời, con sống với chồng con chứ không thể sống với ba mẹ cả đời được nên con phải quyết định, chuyện gì con cũng nghe nhưng riêng chuyện này tha thứ cho con, con không thể nghe lời ba mẹ được… Nếu cứ bắt ép như thế… con chết cho ba xem... Nó kiên quyết tuyên bố.

"Trời ơi là trời, còn dám cãi, đụng tới thằng kia là nó đòi chết, đòi sống. Nếu mày muốn thì đi theo thằng kia đừng quay về nhà, không tao giết hết cả hai. Tao thề không có đứa con gái như mày, uổng công tao sinh ra, nuôi cho mày ăn học. Ăn học ở nước ngoài cơ đấy để mày về cãi cha cãi mẹ mày, mày dùng cái kiến thức văn chương để dạy đời lại tao à, đúng là trời trả báo tao, tao nói con người ta, giờ đến con tao..."

Sau đó là những tiếng cửa kính vỡ, tiếng la hét, chửi rủa, máu, tiếng còi hú, tiếng xe cứu thương... ba nó hay lên cơn như thế mỗi khi ông giận chuyện gì, ông đều muốn tự sát. Có lẽ nó giống tính ông chỗ ấy.

Gã nói: "Trong đời anh, ghét nhất loại con gái không biết nghe lời cha mẹ như em, anh cũng không hiểu thằng kia có gì hơn anh mà em yêu nó như thế. Em nói thử xem... hay... hay là nó làm tình giỏi hơn anh!!! Mà em đã ngủ với nó chưa, ngủ bao nhiêu lần rồi? Mà thôi, cũng không cần thiết để biết, anh cũng ngủ với bao nhiêu con rồi, yên tâm cưới về anh không quan trọng chuyện đó..."

Nó từng muốn phỉ nhổ vào bản mặt đê tiện của gã, nhưng làm gì được, có lần nó chống cự, gã tát nó, đè nó xuống. Nó vùng vẫy gọi mẹ, mẹ giả vờ: "Mẹ có công việc phải đi... Hai đứa bây như con nít vậy, con đừng chửi anh như vậy, con gái không được hỗn quá, nghe chưa?" Nó khóc, quát vào mặt mẹ: "Mẹ không phải là mẹ của con. Con không phải là con của mẹ..."

Lần tự sát thứ nhất, trong nhà tắm. Nó đã có suy nghĩa ấy, xả nước đầy bồn, ngập qua khỏi đầu, cứ để nguyên tư thế như vậy... cho đến khi nghe tiếng chuông điện thoại từ anh: "Em phải sang đây cùng anh, mình sẽ làm lại từ đầu, anh không thể mất em... đừng suy nghĩ và làm chuyện dại dột. Anh yêu em nhiều lắm. Anh muốn cưới em làm vợ, nhưng trước mắt em phải qua đây đi đã!" Thế là nó thôi chết, còn 10 ngày nữa là đến ngày bay, nó phải bay... bay về với anh.

Gã biết thời hạn không còn nhiều. Gã bắt đầu suy sụp, gã bỏ cả công ăn việc làm dọn hẳn đến nhà nó ở. Ba mẹ nó cho phép gã như thế vì xem gã như người nhà từ lâu. Gã đã lo cho anh nó có một việc làm tươm tất. Gã mua cho nhà ông bà nội, ngoại. Cô chú thì khi cái tivi, lúc cái tủ lạnh mỗi lần gã xuống thăm... Vì thế đương nhiên gã trở thành người trong nhà và bây giờ nó trở thành người dưng... hầu như với mọi người.

Một ngày gã nói: "Anh nói với mọi người trong nhà anh là em đã đồng ý rồi, mẹ anh cũng đi xem ngày lành tháng tốt cho hai đứa, ba mẹ em cũng đồng ý như thế, mình sẽ cưới nhau, cưới rồi em sẽ có tình yêu với anh thôi, em muốn gì cũng được, anh không để em thiệt thòi".

Nó cười và nhắc lại ngày bay: Xin lỗi em phải đi học và lúc này chưa phải lúc để kết hôn. Sao anh vẫn cố chấp thế, em không yêu anh, em yêu anh ấy, dù thế nào mình hãy xem nhau như bạn...

Lúc nào cũng là thằng ấy, nó chết đi cho anh nhờ, đúng là tình yêu viển vông (gã cười, giọng cười của gã có lẽ suốt đời này nó không thể quên). Em ngây thơ quá rồi em biết không, được để xem em làm được gì, ba em đã đưa passport và vé của em đây rồi, em đi đâu được. "Hả?" - Nó chợt tỉnh, mình đã giấu kỹ thế sao ba mình lấy được, không thể nào, nó bắt đầu hoang mang tột độ!

Sao anh khốn nạn thế, ngoài kia bao nhiêu đứa con gái, sao anh không cưới đi, bám theo tôi làm gì, phải chăng chẳng có đứa con gái nào chịu chấp nhận loại người như anh, trước mặt ba mẹ tôi anh ra vẻ hiền từ thế, anh đi đóng phim chắc người ta sẽ cho anh vào đóng vai chính phản diện đó... để rồi xem. Tôi phải đi, đến ngày đó nếu anh không đưa tôi passport, tôi sẽ báo công an..."

"Haha, công an, bạn anh cả, em cứ đi báo..."

Đôi khi nó nghĩ phải chăng mình đang xem một phim nào đấy trên tivi hay đạo diễn cũng thường căn cứ vào những câu chuyện vốn có từ thực tế để dựng thành phim. Có phải nó đang nằm mơ không nhỉ, giữa ranh giới tình yêu, sự nghiệp, gia đình, nó phải làm sao?

Anh của nó không thể làm được gì bên đó, anh đang bị bệnh. Nó phải về bên anh, bạn bè nói: Anh lang thang ngoài đường mấy ngày nay như kẻ không hồn, anh trông nó về. Không biết anh sẽ ra sao nếu không có nó... Nó òa khóc, nghĩ đến ba anh để cầu cứu.

Nó gặp ba anh 3 ngày trước ngày lên máy bay (đều nó an ủi duy nhất là hai bác thật lòng yêu thương nó như người nhà). Bác điềm tĩnh bảo: "T (tên của gã) có đến gặp bác. Bác cũng thu âm lại một cuộn cassette nhỏ, con đem về mà nghe. T thách thức và bảo bác không nên xen vào chuyện của con, T và con trai bác. Nhưng bác thiết nghĩ, không phải vì con trai bác nhưng người đàn ông như vậy, con không nên lấy làm chồng, sẽ là một sai lầm của con, con suy nghĩ cho kỹ.

Bác biết gia đình con không thích gia đình bác, nhưng bác thương con, bác giúp được gì bác sẽ cố gắng hết sức.. À, T còn nói với bác: "T và con đã vào nhà nghỉ với nhau rồi" - "Con không ngờ anh ta lại nói với bác như thế!!!... Bác đừng nghĩ gì..." - "Bác hiểu, con không cần giải thích gì cả, có điều đàn ông như vậy không nên lấy làm chồng, bác không nói con trai mình tốt nhưng không nên lấy làm chồng...". Bác lập đi lập lại câu nói ấy, nó hiểu bác thương nó thật lòng, không kiểu cách, không bóng bẩy. Nó như được tiếp thêm sức mạnh cho cuộc trốn chạy này.

10/12, ngày nó bay.

Đêm trước đó, nó thức trắng, nó phải suy nghĩ mọi cách để nói chuyện với ba nó lần cuối, để ba không bi sốc. Nó biết ông đang bệnh. Bác sĩ nói chỉ cần cú sốc nữa là ông sẽ ra đi, mọi người liệu chừng, nó sợ, một nỗi sợ vô hình, ba nó có bề nào, nó chết mất.

Nó gọi cho gã lúc 3h sáng. Nó biết bây giờ làm căng với gã chỉ có thiệt thân, chỉ có cách xuống nước: "Em đã suy nghĩ nhiều về tình cảm của anh, nhưng mọi việc tiến triển nhanh quá, em cần có thời gian để suy nghĩ về đám cưới, em còn khóa học 6 tháng nữa là xong, em muốn có bằng vững vàng rồi về để dễ dàng xin việc hơn... Anh cũng không muốn ngày đám cưới mà cô dâu không thể nở nụ cười tươi được, hãy để em tự nguyện yêu anh".

Giọng gã nhè nhè trong men say: "Em biết trong đời tôi, tôi chưa từng vì ai mà như thế, hôm nay em biết tôi làm gì không? Tôi đi chùa, thằng này biết đi chùa đấy. Tôi quỳ trước mẹ quan âm, tôi xin xâm, tôi khẩn cầu <Cho con được lấy em làm vợ>. Có lẽ thằng không có học như tôi không hiểu tình yêu là gì, nhưng tôi chỉ cần em yêu tôi bằng một góc nhỏ, thật nhỏ như em yêu hắn mà thôi...", gã khóc.

Lần đầu tiên gã khóc. Đôi khi nó thấy quá nhiều mệt mỏi trái ngang trong cuộc đời này. Mẹ nó đi xem bói người ta bảo: gã mắc nợ nó. Nó mắc nợ anh. Thế nên sẽ là một vòng tròn lẩn quẩn. Nếu lấy gã, nó sẽ như bà boàng, nó nói một, gã không dám cãi lại. Còn nếu lấy anh, nó sẽ bắt đầu bằng hai bàn tay trắng. Nó không tin vào những việc bói toán, nó nghĩ chắc mẹ mua chuộc bà thầy bói nói thế cho nó lấy gã chăng. Lúc đó, nó chỉ nghĩ có anh.

Còn tiếp...

 
Phản hồi của blogger về bài viết (22)
1. Chị nên suy nghĩ chín chắn hơn (18/12/2009)
2. Hay! (18/12/2009)
3. Cái giá phải trả (18/12/2009)
4. Đọc và không thể bỏ sót! (18/12/2009)
5. Cuộc đời của chị khổ quá (18/12/2009)
6. Lựa chọn (17/12/2009)
7. Sao giống! (17/12/2009)
8. Một bài viết hay như phim truyện (17/12/2009)
9. Có phải là tình yêu hay sự cố chấp (17/12/2009)
10. Chờ xem phần còn tiếp (17/12/2009)
1, 2, 3
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

VITAMIN CHO TÂM HỒN

Bạn cần cài Flash Player để xem được Clip này.

Click vào ảnh dưới để nghe tiếp các chương trình của 'Vitamin cho tâm hồn'.
BLOGGER SÁNG TÁC
 
Địa chỉ blog của sao
Bài viết về blog của sao
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

 
TRANG CHỦ
Đặt Ngôi Sao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Liên kết
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Sách hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp