Daily news from Vietnam's most popular Online Magazine Includes world national sports business Ngoisao Daily News Economy Online Internet Magazine Gateway IXP ISP ICP FPT Portal Tin nhanh Cap nhat Bao Dien tu Vietbao TinViet VietNews Mua Ban Rao Vat Tu Van Viec Lam Hanoi Ha Noi Saigon Sai gon Tin tuc Tintuc Hue Da Nang Danang VDC Netnam Saigonnet Sggp VET Nhandan Nhan dan Laodong Lao dong Kinhte Kinh te Kinhdoanh Kinh doanh Copyright © 1997-2010 Vietnam Ngoisao
Cuộc thi viết 'Những câu chuyện hẹn hò hài hước'
Đọc sách cùng Ngôi Sao
Câu chuyện tình yêu
Khám phá các nước
Những xúc cảm đẹp
Gia đình thương yêu
Nhật ký làm dâu
Việt Nam của tôi
Xã hội qua mắt blogger
'Lăng kính blogger'
Thể thao
'MÓN ĂN NGÀY TẾT'
Độc giả nhận quà tặng của ông già Noel.
'SỰ KIỆN ĐÁNG NHỚ 2009'
 Bài nhiều comment Tiếp
Cao sơn lưu thủy
Hãy thức dậy trước lúc bình minh
20 lần/ngày
Viết cho em 
Thứ ba, 15/12/2009, 15:22 GMT+7

Ông hãy tặng con một nụ cười

Ông già Noel yêu quý!
Con đã lớn rồi, 14 tuổi là đủ để suy nghĩ về một vấn đề nào đó phải không ông? Một ngày khi con đọc những câu chuyện nhiều người khác chia sẻ với ông, con nhận ra rằng hình như ông không giống như trước kia con vẫn tưởng tượng.

Heo còi
(Bài dự thi 'Thư gửi ông già Noel)

Con thấy có những lúc mình cần có sự chia sẻ, bởi con là một cô bé không bình thường! Ông biết không, con bị mắc chứng trầm cảm từ hồi con mới vào lớp 3 thôi. Con không hiểu sao con lại như thế. Con chỉ biết rằng mỗi khi đối diện với một người nào đó, dù thân hay không, con cũng chỉ biết im lặng và mỉm cười.

Con như thể tự ti về bản thân, vì con không đẹp như chúng bạn, không giỏi giang như những người bạn cùng lứa. Con buồn lắm, đã có những lúc con tủi thân, khóc thật nhiều. Thật ngớ ngẩn phải không ạ? Và những lúc ấy, có một người xuất hiện như một bà tiên trong cổ tích vậy, đó là mẹ con. Mẹ con yêu con lắm, mẹ đã vượt qua mọi rào cản để nuôi nấng một đứa trẻ như con. Mẹ ân cần, vỗ về và đôi chút nghiêm khắc, nhưng với con, chỉ khi đối diện với mẹ, con mới thấy thoải mái. Những khi con có mẹ ở bên, con chẳng biết e dè, ngại ngùng là gì cả, con chỉ biết ngây ngô và hồn nhiên như một chú sóc nhỏ. Mẹ đã rèn giũa con trở thành một đứa cứng cỏi hơn, trong mắt mẹ, con là đẹp nhất.

Ngày tháng trôi đi, đối với con đó là những ngày êm ả và hạnh phúc nhất. Con có mẹ, như một đứa trẻ bình thường, con tự hào về điều đó. Con thường rơi nước mắt bởi những chuyện đau buồn mà mẹ kể, những cảnh tượng đáng thương của người nghèo, cảnh những trẻ em không nơi nương tựa, cảnh các bạn cùng tuổi con bị tật nguyền trên mọi miền đất nước... Con đã xoá bỏ đi cái ý nghĩ mình là người đáng thương nhất. Con nhận ra rằng bấy lâu nay mình thật ngu ngốc khi nghĩ như vậy, ngược lại con đang có tất cả. Ôi, con là người hạnh phúc nhất thế giới rồi!

Nhưng ông biết không, cuộc đời lại không như con nghĩ, không đơn giản đến vậy. Con đang có tất cả, có tình yêu gia đình, có sự chăm lo, quan tâm và giúp đỡ. Vậy mà, ông trời sao bất công với con quá! Ông đã cướp đi tất cả, làm con trở lại là con số 0 tròn trĩnh. Mẹ con ra đi. 

Trước kia, mẹ chỉ có một khao khát, khao khát rằng sẽ thấy con bước lên bục vinh quang của trí tuệ, có thể chỉ là vào một trường tầm cỡ trong huyện của con thôi. Năm nay con lên lớp 9 mà, có nghĩa là hết năm nay, con sẽ phải chọn trường mới để tiếp tục sự nghiệp học tập của mình. Con đã cố gắng, con không muốn mẹ phải rơi lệ vì con, không muốn người khác nhìn mẹ con bằng ánh mắt miệt thị. Con muốn mọi sự kính trọng sẽ đến với mẹ, để khi đó, mẹ có thể mỉm cười mãn nguyện. Tuy nhiên, con đã mất tất cả sau khi mẹ ra đi. Ông ơi, con không thể ngờ tới sự việc này. Hình ảnh mẹ với con ngồi bên nhau chuyện trò sao mà gần gũi quá! Con tưởng chừng như chỉ mới hôm qua thôi, mới hôm qua mẹ còn ở bên con. Vậy mà, chỉ trong một thời gian, con trở thành một trong số những đứa trẻ bất hạnh!

Sau khi mẹ mất, con đã khóc, khóc rất nhiều ông ạ! Con cứ nghĩ như khi mình con nhỏ, sẽ có bàn tay ai đó vỗ về, ôm con. Nhưng không, bây giờ chẳng có ai cả. Con phải khóc một mình thôi. Cái cảm giác thiếu vắng luôn quanh quẩn khiến con chẳng thể nào làm việc gì được. Suốt những ngày sau đó, con không đi đâu, con sợ, sợ người khác sẽ coi mình như một đứa trẻ mồ côi. Con không muốn người ta thương hại. Con đã tuyệt vọng. Con suy sụp trước mọi thứ, con như mất hết sức lực. Tất cả những gì con có thể làm là khóc, con cứ ôm ảnh mẹ mà đầm đìa nước mắt. Con ước mẹ sẽ trở về. Con biết điều đó là không thể, phải không ông? Làm sao con có thể chịu đựng mất mát lớn như thế cơ chứ, khi mà con mới 14 tuổi.

Một hôm, con ngước mắt nhìn vào đôi mắt thơ ngây của em trai con, con thấy nó vẫn có vẻ hồn nhiên quá. Con đau lòng, nhưng chính nó đã giúp con nhìn lại bản thân, ông ạ! Nó kém con 3 tuổi nhưng nó có suy nghĩ sâu sắc hơn con tưởng. Nó đã giúp con hiểu trên đời này còn nhiều thứ để con bước tiếp. Con đã nhận ra, như vừa tìm được một lối thoát, con nhìn mẹ con, đôi mắt nheo lại như đang cười.

Con biết mẹ đang đồng ý với suy nghĩ của con. Con đã biết đứng dậy sau cú sốc lớn. Con quyết tâm, con hứa phải thật cố gắng để vươn tới thành công. Bởi vì con còn nhiều thứ, còn em trai, còn bố và người thân. Con cũng hơn rất nhiều trẻ em trên thế giới này đúng không ông? So sánh mình với những đứa trẻ bất hạnh hơn: mồ côi cả cha lẫn mẹ, nghèo đói, không nơi nương tựa, sống chung với căn bệnh thế kỉ... con lại thấy được chính mình, thấy mình không phải một đứa trẻ yếu đuối nữa.

Mẹ con ra đi là một thử thách lớn đối với con, nhưng con biết mẹ muốn thấy con cứng cỏi trong cuộc sống, biết tự lập từ nhỏ. Mẹ chưa xa con đâu, đúng không ạ?

Đó là những gì con muốn chia sẻ với ông. Con chẳng đòi hỏi ở ông món quà gì cả, con thấy rất vui vì những gì con đã nói với ông. Ông hãy tặng con một nụ cười được không ạ? Nụ cười của ông sẽ làm con cảm thấy ấm áp hơn!

Heo còi

 
Phản hồi của blogger về bài viết (25)
1. Very giỏi! :D (24/12/2009)
2. Hãy cứ suy nghĩ như vậy em nhé! (19/12/2009)
3. Em biết không (17/12/2009)
4. Heo Huyền (17/12/2009)
5. Hay quá (16/12/2009)
6. Cảm ơn mọi người lắm! (16/12/2009)
7. Gửi Heo còi (16/12/2009)
8. Chia sẻ (16/12/2009)
9. Cố gắng lên em nhé! (16/12/2009)
10. Heo còi, em cừ lắm! (16/12/2009)
1, 2, 3
Ý kiến của bạn
Tên :
E-mail :
Tiêu đề :
 Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu Off Telex VNI VIQR 

 
VITAMIN CHO TÂM HỒN

Bạn cần cài Flash Player để xem được Clip này.

Click vào ảnh dưới để nghe tiếp các chương trình của 'Vitamin cho tâm hồn'.
BLOGGER SÁNG TÁC
 
 Kỹ thuật làm blog Tiếp» 
Bạn muốn chia sẻ blog của mình hay ấn tượng với blog của ai đó. Bạn có thể gửi tới blog@ngoisao.net.


Những dòng nhật ký của bạn Minh, người vừa tạm biệt cuộc sống vì bệnh tim ở tuổi 19.

Đôi khi hãy dừng chân giữa cuộc sống bận rộn, hít thở và bổ sung vitamin cho tâm hồn.

Địa chỉ blog của sao
Ca sĩ Mỹ Tâm (blog của ca sĩ Mỹ Tâm).
Các bài viết của những người nổi tiếng trên Chơi Blog
 
TRANG CHỦ
Đặt Ngôi Sao làm trang chủ
Liên hệ Toà soạn
Liên hệ Quảng cáo
RSS Feed
Hotline: 01292 333 444
Liên kết:
Hậu trường Thể thao Thương trường Chàng nàng Dân chơi Hình sự Thời cuộc Chuyện lạ Đừng cười Thời trang Trò chơi
Du học Sách hay Làm đẹp Chơi gì Ăn đâu Poster Nhà đẹp